Trang Giấy Trống - Chương 64: Vân Gia Đi Du Học
Cập nhật lúc: 03/04/2026 02:01
Vân Gia buồn bã đồng ý:
“Tớ biết rồi.”
Cô khẽ né ngón tay, rút tay mình ra như thể không quen với việc trịnh trọng nắm c.h.ặ.t t.a.y đối diện với Tư Hàng như vậy.
Nhưng khi Tư Hàng thấy cô rút tay ra, anh ta có vẻ hơi bất ngờ và mất mát. Cô liền không đành lòng mà từ từ đặt bàn tay đã rút ra của mình trở lại nắm lấy tay anh ta, lay động như khi còn nhỏ chơi trò chơi, rồi mỉm cười nhạt nói:
“Tối qua cậu ôm tớ chạy suốt một quãng đường, có phải mệt lắm không, cậu có muốn đi nghỉ ngơi không?”
“Tớ không mệt.” Tư Hàng lắc đầu cũng cười với cô, “Chỉ cần cậu không sao là tốt rồi.”
Vân Gia đang suy nghĩ lan man, bỗng một thoáng nhớ lại chuyện xảy ra tối qua. Một vài hình ảnh rời rạc hiện lên khiến cô không khỏi rùng mình.
“Nơi đó tối quá, tớ chạy thế nào cũng không thoát ra được.”
Hai tay đan vào nhau, cô cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của Tư Hàng.
Anh ta lo lắng nhìn Vân Gia, không muốn cô chìm đắm vào những ký ức đó:
“Sợ hãi thì đừng nghĩ nữa, hãy quên hết những chuyện không tốt đi.”
Vân Gia rúc vào trong chăn gật gật đầu.
Sau đó hai người trò chuyện về những chủ đề nhẹ nhàng hơn.
Cùng ngày hôm đó, Vân Gia đã chuyển viện trở về Thanh Cảng.
Trong những ngày hồi phục, Tư Hàng vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Tư Hàng đã đi Pháp từ hồi đại học, sau khi tốt nghiệp cấp ba cơ hội gặp mặt của hai người cũng không còn như trước. Anh ta đã xin nghỉ hai tuần để cùng Vân Gia, người đang cần điều chỉnh tâm trạng đi dạo những cửa hàng cũ ở Thanh Cảng, thăm lại chốn xưa. Rất nhiều ký ức và niềm vui thời thơ ấu của họ như những mảnh vàng nhỏ, đến một nơi là lại có thể nhặt lên được một ít.
Anh ta chia sẻ rất nhiều hiểu biết và cảm nhận cá nhân của mình khi du học ở nước ngoài, nói rằng nơi đó có lẽ hợp với Vân Gia hơn.
Vì sự mong đợi của Lê Yên, Vân Gia mới trở về Thanh Cảng học.
Nhưng từ nhỏ đến lớn, cô đều không thích không khí văn hóa của Thanh Cảng. Cô đến đây học gần một năm đại học cũng không kết bạn được với ai thực sự tốt. Dường như ở Thanh Cảng, mọi người đều biết thân phận của cô, đối xử với cô không thiếu sự nhiệt tình nhưng khi trò chuyện Vân Gia luôn có thể phát hiện ra đối phương đang cố tình hùa theo ý mình.
Tư Hàng đề nghị cô có thể xin đi du học sớm.
Lúc đó cô nói sẽ cân nhắc.
Sau này Vân Tùng Lâm cũng nói, Tư Hàng không thể cứ xin nghỉ về ở bên cạnh con mãi được. Nếu ở Thanh Cảng không vui thì hãy đổi một môi trường khác.
“Ba không can thiệp vào lựa chọn của con, yêu cầu duy nhất là hy vọng lựa chọn của con có thể mang lại cho con niềm vui.”
Tháng năm, chuyện này đã được quyết định.
Vân Gia nộp hồ sơ xin đi du học cho trường.
Tháng sáu, các trường đại học trong nước đều bước vào kỳ thi.
Trang Tại chuẩn bị học thêm ngành quản lý, áp lực học tập nặng hơn những người khác. Trong khi đó bạn cùng phòng Lư Gia Trạm đã thoát ra khỏi bóng ma thất tình, tích cực tham gia các hoạt động trong trường cũng thường xuyên đến hỏi Trang Tại có muốn tham gia không.
Gần như lần nào Trang Tại cũng nói không cần.
Cho đến một ngày Lư Gia Trạm vừa tham gia xong một cuộc thi biện luận đã gửi tin nhắn đến.
Lư Gia Trạm:
[Giao hữu với Đại học Thanh Cảng đấy, có muốn đến không? Nói thật, con gái trường họ vừa nhìn đã thấy khác hẳn con gái trường mình rồi.]
Lư Gia Trạm:
[Nhưng con gái trường mình cũng biết đấu khẩu lắm nên lần này đội biện luận trường mình thua t.h.ả.m hại, chỉ có thể lấy câu ‘hữu nghị là chính, thi đấu là phụ’ ra để vớt vát danh dự thôi.]
Trang Tại:
[Giao hữu với Đại học Thanh Cảng?]
Lư Gia Trạm:
[Tuần trước không phải đã nói với cậu là có cuộc thi biện luận sao.]
Trang Tại nghĩ lại, đúng là có nói đến cuộc thi biện luận nhưng không nói là với Đại học Thanh Cảng. Nếu không thì chỉ riêng hai chữ “Thanh Cảng”, anh sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Trang Tại hiếm khi đồng ý, dựa theo địa chỉ Lư Gia Trạm gửi đến, anh đến một quán rượu kiểu Nhật ở ngoại ô. Vì số lượng người không ít nên họ đã đặt một phòng bao rất lớn. Khi anh vào, bên trong đang bàn tán về một dự án hợp tác nào đó giữa Đại học Long Đại và Đại học Thanh Cảng, rằng năm nay có thể xin làm sinh viên trao đổi của Đại học Thanh Cảng nhưng có giới hạn về chuyên ngành.
Trang Tại chào hỏi đơn giản rồi rất nghiêm túc lắng nghe những lời kể của một sinh viên Thanh Cảng.
Ngành tài chính của anh nằm trong số đó.
Nói đến sự khác biệt hoàn toàn về không khí học tập giữa hai trường, sinh viên Thanh Cảng đó nói, nếu đột ngột qua đó có thể sẽ phải mất thời gian để thích ứng.
Sinh viên bên đó cạnh tranh về những thứ khác với trong nước, mọi người rất coi trọng xuất thân và bối cảnh. Dường như ai cũng có mục tiêu rõ ràng, rất vội vàng, hoàn toàn không muốn lãng phí thời gian vào những mối quan hệ xã giao.
Thời gian trôi qua trong rượu và những cuộc tán gẫu đến tận khuya. Trang Tại đã cảm thấy nhàm chán nhưng lại không có dấu hiệu tan tiệc, liền ngồi ở góc lướt vòng bạn bè.
Sau khi vào đại học, WeChat mới dần trở thành phần mềm trò chuyện chính, số người anh thêm vào cũng không nhiều. Trong vòng bạn bè, người có gì đó để xem và thích chia sẻ cuộc sống, ngoài Lư Gia Trạm ra cũng chỉ có Từ Thi Di, người cứ tan tan hợp hợp với Văn Trác Nguyên.
Lần này Trang Tại không lướt thấy những cuộc cãi vã tình cảm mới của hai người.
Từ Thi Di đã đăng một bài định vị ở sân bay, kèm theo hai tấm ảnh. Một tấm là ảnh tự sướng dán mặt với Vân Gia, phía sau Tư Hàng đang cầm thẻ lên máy bay cũng lộ ra một phần khuôn mặt. Một tấm khác là chuyến bay đêm vừa cất cánh.
Dòng trạng thái là:
[Thượng lộ bình an, đợi nghỉ tớ sẽ đến Paris tìm các cậu chơi!]
Giữa những tiếng cụng ly ồn ào, Trang Tại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ của khu vườn kiểu Nhật. Vì đang ở trong một phòng riêng trong sân vườn, bên ngoài có cây bạch quả và hòn non bộ nên đến cả một góc trời cũng không nhìn thấy được.
Là không nhìn thấy được.
Anh thầm nghĩ như vậy, bởi vì bài đăng trên vòng bạn bè đó của Từ Thi Di đã là từ một giờ trước.
Anh mở một ứng dụng mạng xã hội đã dần bị đào thải, ảnh đại diện của Vân Gia hiển thị không trực tuyến.
Lần cuối cùng họ trò chuyện là vào tháng tư.
Cô rất tức giận đến chất vấn anh, có phải đã cho sai địa chỉ không.
Địa chỉ không sai.
Nhưng tất cả những gì xảy ra sau đó đều đã sai, sai đến mức anh không có khả năng cứu vãn.
Anh đã vô số lần mở khung trò chuyện này, vô số lần gõ ra dòng chữ “Cô đã bình phục chưa”, sau đó vì không có tư cách và lý do để hỏi thăm lại nhấn giữ phím xóa, xóa đi những con chữ rồi thoát khỏi phần mềm.
Lúc ra khỏi quán rượu đã là đêm khuya, một đám người đứng bên đường chờ xe. Họ để các bạn nữ đi trước. Đợi đến sau đó đã quá giờ giới nghiêm của trường Long Đại, mấy người bàn bạc về nơi ở tối nay.
Những chiếc taxi chạy đêm trên đường cái, từng chiếc lao v.út đi mà không dừng lại vì họ. Bên cạnh có người cố tình nói đùa về việc phải ngủ ngoài đường không nhà để về.
Trang Tại đứng dưới đèn đường. Anh đã uống một ít rượu nhưng hoàn toàn không say. Cũng chính vì quá tỉnh táo nên nỗi đau cũng đặc biệt rõ ràng.
Anh ngửa đầu nhìn ánh trăng, rất trẻ con mà không muốn chớp mắt, như thể làm vậy là có thể nhìn được lâu hơn một chút.
Vì thế đôi mắt rất nhanh đã cay xè, không thể không dời tầm mắt đi.
Anh bóp các khớp ngón tay như thể dùng nỗi đau để chế ngự nỗi đau, cảm nhận tiếng rắc giữa các đốt xương.
Đã lâu lắm rồi anh không cảm nhận được cảm giác chia ly đau đớn như vậy, giống như trong lòng đã vỡ ra một vết nứt sâu hoắm, gió lạnh mưa axit không chút nể nang mà ùa vào, năm tháng dài lâu thổi mạnh, phảng phất như vết nứt mờ ảo đó sẽ không bao giờ khép lại được nữa.
Giống như ngày Trang Kế Sinh qua đời.
Hình như cũng là vào tháng sáu cũng là không có điềm báo trước như thế này, bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại, bên kia nói ba cậu ở công trường xảy ra tai nạn, cấp cứu không có hiệu quả, người đã đi rồi.
Sự việc xảy ra đột ngột, Phùng Tú Cầm vội vàng lo hậu sự còn phải chăm sóc Trang Mạn nhỏ tuổi. Là Trang Tại cùng bác cả đến bệnh viện đón Trang Kế Sinh về.
Trời tối thì bắt đầu mưa, cơn mưa rào đầu hạ như từ mép trời bị x.é to.ạc mà đổ xuống, những dòng nước lớn chảy xiết trên mặt đất, mùi bụi đất bị cuốn đi hơi nước ập vào mặt.
Đêm khuya, tiễn đi những người thân và bạn bè đến viếng, Trang Tại mười lăm tuổi đứng bất động ở trước cửa treo vải trắng.
Phùng Tú Cầm vội vàng thu những vòng hoa nhựa ướt sũng vào, giũ đi những giọt mưa, đồ tang lễ còn phải dùng.
Bà chui vào trong phòng, quay đầu nhìn Trang Tại hỏi anh đang xem gì.
Chàng thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi phổng phao sớm, thân hình như được gắn vào khung cửa không nhúc nhích, không quay đầu lại, giọng nói lạnh lẽo nói là xem mưa.
Phùng Tú Cầm nói mưa có gì đẹp. Sau đó vội vàng đi làm việc của mình.
Anh lại vẫn đứng ở đó lặng lẽ nhìn cơn bão bất chợt này. Ba của anh đang nằm ngay sau lưng anh nhưng sẽ không bao giờ có thể nói chuyện với anh được nữa.
Anh muốn gọi Trang Kế Sinh dậy để xem, giống như khi còn nhỏ thấy hai con châu chấu đ.á.n.h nhau đã gọi ông cùng đi xem.
Ba ơi, ba xem kìa…
Hóa ra mưa rơi trên nhân gian cũng tựa như vạn tiễn cùng b.ắ.n.
Nhưng anh biết Trang Kế Sinh sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa.
Anh vẫn luôn cho rằng nỗi đau trên thế gian này là có hạn, chỉ cần đau qua rồi sau này sẽ không đau nữa.
Giờ phút này ngọn gió đêm đầu hạ xua đi cái nóng nực, nhiệt độ không nóng không lạnh, thổi vào người rất thoải mái. Một đám bạn bè cùng tuổi uống rượu về muộn, lúc chờ xe, nói cười về hiện tại, vạch ra tương lai, cộng thêm bảy phần hơi men làm nên mười phần khí phách hăng hái.
Trang Tại đứng ở rìa đám đông ngẩng đầu nhìn trời.
Bầu trời rộng lớn như vậy, lại cố tình có chút ánh trăng như sương muối kia muốn chảy vào vết thương của người ta.
--
Tối hôm qua từ phòng của Trang Tại trở về, không biết là vì ăn không tiêu hay là vì trong lòng có chuyện, sau khi rửa mặt đ.á.n.h răng lên giường Vân Gia trằn trọc vài lần. Nằm trong căn phòng chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, cô mãi không ngủ được.
Sự mất ngủ nhẹ dẫn đến sáng hôm sau khi Lê Dương đẩy xe đồ ăn đến phòng cô, vào cửa rồi gần như không ngừng nói chuyện nhưng Vân Gia không nghe vào được một câu nào.
Ngồi vào bàn ăn, trên gương mặt thiếu ngủ của Vân Gia ngoài sự mệt mỏi ra còn có chút ngơ ngác và phiền lòng.
Cô không hiểu Lê Dương đang nói gì, cầm lấy miếng bánh mì nướng đã phết thịt nguội thái lát nhỏ c.ắ.n một miếng và thoáng hồi tưởng lại những từ khóa trong mớ âm thanh hỗn tạp của Lê Dương lúc nãy.
Hình như nghe được, dì, Trang Tại, và… xem mắt.
Nuốt trọn một miếng cổ họng nghẹn lại, lập tức vì nghẹn đến tỉnh táo hai phần. Vân Gia uống một ngụm sữa bò ấm, vội vàng nuốt thức ăn xuống.
“Anh vừa mới nói gì? Trang Tại lại phải đi xem mắt à?”
Lê Dương ngồi đối diện Vân Gia, đang nhặt những quả cà chua bi cắt đôi trong món salad từng bước từng bước nhét vào miệng. Nghe thấy vậy, anh ta đầu tiên là mím môi lộ ra vẻ mặt vừa cạn lời vừa khó chịu nhìn Vân Gia một lúc rồi cao giọng nói:
“Là anh! Anh nói cả buổi, em không nghe được câu nào đúng không? Anh nói sáng nay anh phải về, mẹ anh muốn anh về xem mắt. Trang Tại hôm nay cũng phải về, em ở bên này một mình chú ý một chút.”
“Ồ.”
Biết được là Lê Dương đi xem mắt, Vân Gia không hề để tâm.
Lê Dương thở dài phiền lòng nói:
“Nếu là sắp xếp cho Trang Tại xem mắt thì tốt rồi. Mợ em bây giờ đúng là lớn tuổi rồi, một ngày cũng không rảnh rỗi được. Trước đây cũng đã sắp xếp cho Trang Tại rồi, Trang Tại không chịu thế là bây giờ đến lượt anh.”
Đối với tình trạng tình cảm của bất kỳ ai, Vân Gia đều chủ trương tôn trọng sự tự nguyện.
Cô nhẹ nhàng nói:
“Vậy thì anh cũng từ chối là được rồi?”
“Anh từ chối thế nào được? Trang Tại nói một lòng công việc, không có hứng thú với chuyện tình cảm, OK. Anh cũng nói anh một lòng công việc à? Ai mà tin chứ?”
Khoảng thời gian này công việc đã khiến Lê Dương trưởng thành hơn không ít. Vân Gia cảm thấy trước đây người anh họ này căn bản không thể nói ra được những lời như vậy, bây giờ cuối cùng cũng đã trưởng thành và điềm đạm hơn một chút.
“Vậy thì anh cứ đi xem đi, gặp một lần thôi nhỡ đâu lại thích thì sao?”
“Xem mắt thì có thể gặp được ai mà mình thích chứ, chẳng phải đều là chắp vá cho qua ngày sao.” Lê Dương không ôm hy vọng gì về việc xem mắt, còn đưa ra ví dụ, “Cái đối tượng xem mắt của Từ Thi Di ấy, mẹ và bà ngoại của cô ấy ở Nghi Hải chọn lựa như tuyển phi tần tìm cho cô ấy một thanh niên tài tuấn. Người thì cũng được đấy nhưng cô ấy chẳng phải mệt c.h.ế.t đi được sao? Lần trước ăn cơm ở nhà em, anh thấy cô ấy ở cùng vị hôn phu mà từ một cô nàng hổ báo hồi nhỏ có thể một mình đ.á.n.h ba thằng con trai, bây giờ lại nũng nịu như vậy, anh xem mà nổi cả da gà, suýt nữa không nhận ra cô ấy luôn.”
Vân Gia trêu chọc:
“Vậy anh cũng tốt đấy chứ, không vạch trần cô ấy.”
“Anh vạch trần cô ấy làm gì? Hàng xóm bao nhiêu năm rồi. Nhưng mà vị hôn phu của cô ấy đúng là t.h.ả.m thật.”
Vân Gia nghĩ đến chuyện Từ Thi Di gặp lại bạn trai cũ, lập tức cũng toát mồ hôi thay cho Phó Tuyết Dung.
--
Hết chương 64.
