Trang Giấy Trống - Chương 67.2: Trang Tại Là Người Mâu Thuẫn (2)
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:05
Phó Tuyết Dung cũng hy vọng mình trông không quá lụy tình như vậy, anh ta đi đến trước mặt Trang Tại.
“Tôi muốn tìm cái người họ Văn đó, các người học cùng một trường cấp ba, chắc là quen biết anh ta nhỉ, có cách nào giúp tôi liên lạc được không?”
“Anh muốn tìm Văn Trác Nguyên?”
Trang Tại nhẹ giọng nghi ngờ khiến Phó Tuyết Dung trong chốc lát có chút không giữ được bình tĩnh.
Ở cửa phòng nghỉ nghe được câu chuyện tình đầu đầy sóng gió của vị hôn thê, Phó Tuyết Dung đã rối loạn. Sau đó hai người đóng cửa trao đổi cũng hoàn toàn không thuận lợi.
Từ Thi Di nói chuyện rất chọc tức người khác.
Anh ta đã bảo cô ấy giải thích cho rõ ràng, giải thích cho rõ ràng, không hiểu sao?
Cô ấy thì hay rồi, không chỉ thừa nhận lại tất cả những gì đã nói trước đó mà còn không dỗ dành anh ta một câu nào. Điều này khiến Phó Tuyết Dung, người đang cố gắng giữ bình tĩnh cảm thấy một cuộc khủng hoảng sâu sắc. Vị hôn thê của anh ta đây là muốn từ bỏ mối quan hệ này nên mới có thể không quan tâm đến vậy.
Phó Tuyết Dung nói:
“Không được sao? Đây vốn dĩ là chuyện giữa hai người đàn ông chúng tôi.”
“Sao có thể?” Trang Tại lại nhẹ giọng hỏi, có chút khó hiểu, “Chuyện này có liên quan gì đến Văn Trác Nguyên? Từ Thi Di là vị hôn thê của anh, nếu có vấn đề thì hai người tự giải quyết là được rồi, liên quan gì đến anh ta? Một người không ra gì như vậy, Từ Thi Di đã sớm từ bỏ rồi, anh hà tất phải đích thân đi gặp anh ta.”
Nghe giọng nói thanh lãnh, bình thản của Trang Tại, xen lẫn một chút ý khinh thường, từng câu từng câu nói ra trong mắt Phó Tuyết Dung dần dần có lại thần thái sinh động. Khi Trang Tại nói xong câu cuối cùng, anh ta còn có cảm giác chưa đã thèm, hy vọng Trang Tại có thể nói thêm một chút nữa.
“Không ra gì thế nào?”
Trang Tại đối mặt với vẻ mặt mong chờ của Phó Tuyết Dung, cũng không ngạc nhiên khi anh ta có sự tò mò này.
Muốn nhìn trộm khuyết điểm của tình địch là chuyện thường tình.
Tuy nhiên hồi cấp 3 Trang Tại chỉ là bạn cùng lớp với Từ Thi Di, dù sao nam nữ cũng có khác biệt, cũng không phải là bạn thân như hình với bóng. Về chi tiết tình yêu của Từ Thi Di và Văn Trác Nguyên, nói thật phần lớn Trang Tại cũng là hôm nay mới biết.
Nhưng khoảng thời gian anh ở gần Vân Gia, những ký ức tuổi trẻ anh nhớ rất rõ ràng.
Bao gồm cả việc Vân Gia bênh vực Từ Thi Di.
Lần đầu tiên Văn Trác Nguyên đến đợi Từ Thi Di cùng tan học, anh ta tựa vào cửa sổ bên cạnh chỗ ngồi của Trang Tại. Hồi cấp ba, Trang Tại rất ít biết về những chuyện phiếm trong trường, thông tin cũng chậm chạp. Khi đó anh còn không biết chàng trai đang tựa vào cửa sổ nói chuyện rôm rả với những cô gái khác, đã có mối quan hệ không bình thường với Từ Thi Di.
Liếc nhìn qua thấy tóc được tạo kiểu, đeo vòng cổ và nhẫn. Theo gu thẩm mỹ cá nhân, anh chỉ cảm thấy chàng trai này có chút trang điểm quá lố.
Tiếp theo, Từ Thi Di thu dọn cặp sách xong liền nhảy đến hỏi chàng trai bên cửa sổ lát nữa đi đâu chơi. Hai người vừa đi vừa va vai nhau rời đi, thân mật đến mức chỉ thiếu nước giám thị xông tới hét lên một câu “Trông ra làm sao nữa!”, Trang Tại đi phía sau họ, muộn màng nhận ra lại có chút thắc mắc tại sao người này vừa rồi lại nói chuyện thân mật như vậy với những cô gái khác.
Hồi cấp ba Từ Thi Di và Trần Diệc Đồng luôn như nước với lửa. Đối mặt với Vân Gia, Trần Diệc Đồng có lẽ còn có những lúc phải cúi đầu vì lời dặn của gia đình. Nhưng đối mặt với Từ Thi Di, có thể nói là hoàn toàn giải phóng thiên tính, nhóm bạn gái nhỏ của cô ta cũng cùng chung kẻ thù với cô ta.
Từ Thi Di đã từng nói, không thích tất cả mọi người trong cái nhóm nhỏ đó. Nhưng Văn Trác Nguyên lại có quan hệ không tồi với hai cô gái trong đó. Lúc diễn tập cho lễ kỷ niệm thành lập trường, anh ta đặt đồ uống ngoài trường cho Từ Thi Di còn tiện thể mang theo cho cả hai cô gái kia nữa.
“Sao có thể tiện thể được? Đã nói là không thích họ rồi mà.”
Trang Tại rất hiểu tâm trạng của Phó Tuyết Dung lúc này.
Phó Tuyết Dung thật ra cũng hiểu nguyên nhân, hỏi không phải là không hiểu, chỉ là anh ta không muốn tin rằng một người đàn ông khác lại nỡ đối xử với Từ Thi Di như vậy.
“Bởi vì Từ Thi Di ở chỗ anh ta không quá quan trọng, anh ta không muốn vì Từ Thi Di mà từ bỏ hai mối quan hệ xã giao hời hợt. Anh ta còn sẽ trách cô ấy chuyện bé xé ra to, cảm thấy Từ Thi Di quá bá đạo.”
Sau đó Từ Thi Di tủi thân đến mức không thể tập luyện bình thường được, ở hậu trường cứ rơi nước mắt. Vân Gia cầm ly trà trái cây chưa mở nắp, ném thẳng vào người Văn Trác Nguyên nói:
“Cầm đi tặng cho bạn của anh đi, Từ Thi Di không uống.”
Ly giấy vỡ nát, nước trái cây chảy hết, những viên bưởi dính đầy người. Văn Trác Nguyên là người luôn coi trọng hình tượng, vô cùng chật vật, lập tức tức giận sùi bọt mép xông lên như muốn tính sổ với Vân Gia.
Trang Tại nắm lấy bàn tay đang chuẩn bị ném sách sang một bên của anh ta, lạnh giọng hỏi:
“Cậu muốn làm gì?”
Văn Trác Nguyên càng thêm thẹn quá hóa giận. Mà hai cô gái bên cạnh có quan hệ tốt với Văn Trác Nguyên lại như sợ tình hình không nghiêm trọng, bưng đồ uống, nhẹ nhàng khuyên Văn Trác Nguyên:
“Trác Nguyên, thôi bỏ đi, anh nói lý với loại người có khuynh hướng bạo lực, dám động tay động chân với cả con gái như thế này làm gì?”
Vân Gia đứng sau lưng Trang Tại, nghe thấy họ còn dám nhắc đến chuyện bịa đặt trước đây liền quét một ánh mắt lạnh lùng về phía đó:
“Các người cũng không muốn uống đồ uống của mình nữa đúng không?”
Chuyện này sau đó, vẫn là Từ Thi Di và Văn Trác Nguyên xin lỗi trước. Không chỉ Vân Gia tức giận đến nghiến răng mà lúc đó đến cả Trang Tại cũng không thể hiểu nổi.
Anh đã từng cho rằng mẹ mình là một trường hợp đặc biệt.
Lúc đó mới hiểu ra, có người trong tình cảm cứ nhẫn nhịn mãi thì lại có người trong tình cảm muốn làm gì thì làm.
Dưới ánh mặt trời, không có chuyện gì mới mẻ.
Trang Tại nói với Phó Tuyết Dung:
“Từ Thi Di tuy tính cách tùy tiện nhưng thật ra rất mềm lòng. Rất nhiều lúc, cô ấy đều ưu tiên quan tâm đến cảm nhận của người khác mà không quá suy xét đến bản thân.”
Phó Tuyết Dung hồi tưởng lại những lời đã nói với Từ Thi Di trong phòng nghỉ, bắt đầu suy nghĩ lại từng câu từng chữ, câu nào ngữ khí nặng, câu nào giọng điệu cao.
Lúc đó tự nhiên là tức giận mất khôn nhưng Từ Thi Di cũng chưa nói lời nào mềm mỏng.
Tại sao cô ấy đến cả cảm nhận của bạn trai cũ cặn bã cũng suy xét mà lại không suy xét một chút cảm nhận của anh ta? Cứ bất chấp tất cả như vậy là muốn hoàn toàn cắt đứt với anh ta, để rồi lại đi bị cái tên họ Văn kia làm tổn thương sao?
Cái tên họ Văn đó có thích cô ấy như anh ta không?
Cô ấy có thể động não suy nghĩ một chút được không.
Phó Tuyết Dung vừa tức giận lại vừa phiền não:
“Vừa rồi, hình như tôi đã nói hơi nặng lời.”
Trang Tại trước tiên tỏ vẻ thông cảm, sau đó đề nghị:
“Vậy anh có muốn đi xin lỗi không?”
Phó Tuyết Dung kinh ngạc:
“Bây giờ à?”
Vừa mới cãi nhau xong, đóng sầm cửa đi ra, bây giờ chưa quá nửa tiếng. Đi xin lỗi có lẽ sẽ dễ bị cho là mất mặt. Nhưng trước mặt một nửa của mình, mặt mũi là thứ vô dụng nhất.
“Nếu đã nghĩ thông suốt rồi thì bây giờ hòa giải và sau này nói cũng không có gì khác nhau. Nếu Từ Thi Di biết anh đã áy náy vì đã nói lời nặng, cô ấy chắc sẽ cảm thấy tốt hơn một chút.”
Phó Tuyết Dung cảm thấy Trang Tại nói rất có lý.
Nhưng từ nhỏ đến lớn, khi anh ta và người thân, bạn bè có mâu thuẫn, dù là lúc vị thành niên, dù là chính mình thật sự sai cũng chưa bao giờ chủ động cúi đầu nhanh như vậy.
Huống chi…
--
Hết chương 67.
