Trang Giấy Trống - Chương 68.1: Vân Gia Tức Giận (1)

Cập nhật lúc: 04/04/2026 03:03

Chuyện này, chẳng lẽ không phải Từ Thi Di có lỗi trước sao?

Cô ấy không thể nào gửi cho anh một tín hiệu hòa giải trước được à?

Sau hai ba lượt rối rắm, Phó Tuyết Dung từ từ dời ánh mắt sang người Trang Tại. Dáng vẻ của Trang Tại rất ôn hòa, trên mặt cũng không có cái vẻ phấn khích của một người đi khuyên giải hay hòa giải. Anh nói:

“Tùy anh thôi, tôi chỉ là đưa ra đề nghị.”

“Tôi biết anh có ý tốt. Anh có thể giúp tôi gọi một cuộc điện thoại không? Xem xem bên phía Thi Di bây giờ tình hình thế nào, nhỡ đâu cô ấy đang rất tức giận cũng không thích hợp để nói chuyện…”

Sau khi hiểu ý, Trang Tại rất dứt khoát gọi điện cho Từ Thi Di.

Máy bận.

Điện thoại đang bật loa ngoài, Phó Tuyết Dung bên cạnh nghe thấy rất rõ.

Nhưng Phó Tuyết Dung vẫn chưa từ bỏ ý định tìm hiểu trạng thái hiện tại của vị hôn thê, anh ta lại thành khẩn đưa ra một yêu cầu khác với Trang Tại.

“Anh gọi điện cho Vân Gia đi, cô ấy bây giờ chắc chắn đang ở bên cạnh Thi Di. Tình hình của Thi Di, cô ấy chắc chắn biết rõ.”

Màu mắt của Trang Tại hơi lóe lên, bỗng nhiên không còn sự dứt khoát như trước nữa. Anh liếc nhìn Phó Tuyết Dung một cái, không chắc chắn hỏi:

“Gọi điện cho Vân Gia à?”

“Ừm.” Phó Tuyết Dung quả quyết, “Anh và cô Vân đều là những người thông tình đạt lý như vậy, trao đổi chắc chắn sẽ thuận lợi. Hơn nữa hai người không phải cũng là bạn bè quen biết nhiều năm sao?”

Phó Tuyết Dung cúi đầu nhìn vào tay của Trang Tại. Sau cơn sóng gió, anh ta mới nhớ ra lúc trước họ cùng nhau đến đây, anh ta đến tìm vị hôn thê còn Trang Tại là đến để tặng quà cho Vân Gia. Bây giờ tay của Trang Tại trống không, anh ta hỏi:

“Quà đã tặng cho cô Vân rồi à?”

“…Ừm.”

Trang Tại khẽ đáp một tiếng.

Dù sao cũng đã đến tay cô ấy rồi nhưng cô ấy dường như cũng không mấy vui vẻ.

“Vậy thì tốt quá rồi, anh gọi điện cho Vân Gia đi.”

Giờ phút này, suy nghĩ của Phó Tuyết Dung xoay chuyển rất nhanh, rất nhanh đã có phương án.

“Thế này đi, anh hẹn Vân Gia đi ăn cơm, bảo cô ấy rủ cả Thi Di đi cùng. Tôi biết một nhà hàng món Hoài Dương không tồi, tôi sẽ đặt chỗ ngay bây giờ.”

Sự việc nghiễm nhiên đã được quyết định một cách vui vẻ chỉ trong vài câu nói.

Phó Tuyết Dung cầm điện thoại liên hệ với nhà hàng.

Trang Tại bị đẩy vào thế khó cũng không thể chần chừ thêm nữa, đành phải bấm số của Vân Gia.

Bên kia rất nhanh đã bắt máy nhưng giọng nói không mấy tốt, ngữ điệu cứng ngắc đến cực điểm:

“Làm gì?”

Lại nghĩ đến lời nói cách đây không lâu của Phó Tuyết Dung - anh và cô Vân đều là những người thông tình đạt lý như vậy, trao đổi chắc chắn sẽ thuận lợi.

Lúc này bỗng nhiên có một chút hiệu ứng hài kịch.

Vẫn là loa ngoài, dù sao cuộc điện thoại này cũng tương đương với việc Trang Tại gọi thay cho Phó Tuyết Dung.

Phó Tuyết Dung nghe được phản ứng của Vân Gia hiển nhiên cũng kinh ngạc, thầm nghĩ đại sự không ổn, Từ Thi Di đã tức giận đến mức cả cô bạn thân thông tình đạt lý của cô ấy cũng không còn chút vẻ hòa nhã nào.

Yết hầu của Trang Tại khẽ động, anh thử hỏi:

“Từ Thi Di, cô ấy bây giờ ổn chứ?”

Phó Tuyết Dung đặt việc đặt cơm sang một bên, hết sức chú ý đến cuộc điện thoại này.

Vân Gia vẫn giữ cái giọng điệu rõ ràng là mang theo sự tức giận, vài ba chữ như ném đá ra ngoài:

“Cô ấy vẫn ổn, còn sống, làm gì?”

Trang Tại biết Vân Gia vẫn còn đang không vui.

Chợt, anh thấp giọng:

“Vậy còn cô?”

Ba chữ này vừa nói ra, không chỉ đầu dây bên kia rơi vào một sự im lặng như c.h.ế.t lặng, mà đến cả Phó Tuyết Dung bên cạnh cũng kinh ngạc nhìn về phía Trang Tại. Thật sự bất ngờ sao lại có một tình huống đột ngột như vậy?

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Vân Gia lại ném tới ba chữ:

“Cũng còn sống.”

Bên kia, Từ Thi Di và vị hôn phu của cô ấy cùng lúc kinh ngạc. Cô sụt sịt mũi một cái, giọng nói mang theo tiếng nức nở nồng đậm liền vội vàng hóng hớt:

“Tình hình thế nào? Cậu và Trang Tại, đây là đang làm gì vậy? Tán tỉnh nhau à?”

Vân Gia phản ứng rất lớn:

“Ai mà tán tỉnh anh ta, không thân với anh ta.”

Phó Tuyết Dung nhíu c.h.ặ.t mày, sắc mặt phức tạp nhìn Trang Tại nhỏ giọng hỏi:

“Anh và cô Vân có mâu thuẫn à? Anh cái này…”

Sao không nói sớm chứ.

Bảo anh đến giúp tôi, giờ thì hay rồi, không chừng còn bị anh liên lụy.

Đến lúc này Trang Tại cũng không rõ vừa rồi mình đã làm sai điều gì. Anh chỉ là muốn tặng cho Vân Gia thứ cô ấy thích mà thôi, chuẩn bị lâu như vậy cuối cùng lại vẫn làm cô ấy không vui.

Anh không giấu được sự mất mát nói với Phó Tuyết Dung đang hỏi dồn:

“Tôi có lẽ làm gì cũng sai thì phải.”

Không ngờ Vân Gia lại nghe thấy.

Sự tự giễu mờ mịt xen lẫn chút trà xanh và cái giọng điệu lạnh lùng, đao thương bất nhập thường ngày của người này tạo thành một sự tương phản mạnh mẽ, có chút đáng yêu. Nhưng miệng của Vân Gia vẫn cứng rắn:

“Đúng! Toàn sai cả, nhìn anh đã khó chịu từ lâu rồi!”

Đồng t.ử của Từ Thi Di rung chuyển, không thể tưởng tượng được đây là lời nói mà cô bạn thân vừa mới khuyên mình không nên hành động theo cảm tính vài phút trước có thể nói ra.

Cô ấy còn không kịp hỉ mũi, qua loa hít một cái dường như là làm động tác che điện thoại, khiến cho âm cuối của Vân Gia xen lẫn một chút tạp âm.

“Đừng mà! Cậu sao tự dưng lại nói những lời nặng nề như vậy? Trang Tại chọc giận cậu à? Không phải cậu vừa mới nói đây là quà Trang Tại tặng cậu sao? Chân trước tặng quà, chân sau hai người đã như vậy rồi à? Tớ mở ra xem nào, anh ấy tặng cái gì? Anh ấy có phải là tặng cho cậu một quả đạn pháo không?”

Sau một tiếng hộp mở ra, lại ngay sau đó truyền đến tiếng động bị đóng lại.

Giọng của Vân Gia nói:

“Không cần xem, tớ không thích.”

Từ Thi Di:

“Sao có thể, đây không phải là thương hiệu cậu rất thích sao?”

“Tớ bây giờ thay đổi rồi.” Vân Gia tùy ý ném ra một câu, sau đó thái độ nghiêm túc hỏi trong điện thoại: “Từ Thi Di bây giờ thế nào, anh cũng nghe thấy rồi, còn có việc gì không?”

Phó Tuyết Dung cảm thấy lúc này Trang Tại không nên lên tiếng liền đi trước một bước nói:

“Cô Vân, là tôi đây, Phó Tuyết Dung. Tối nay tôi mời khách, có một nhà hàng món Hoài Dương không tồi. Tôi và Trang Tại, cô và Thi Di, chúng ta cùng đi thử xem, cô thấy thế nào?”

“Xin lỗi nhé, không có hứng thú.”

Nói xong, Vân Gia dường như sợ nghe được giọng nói mềm mỏng của Trang Tại đến khuyên mình, đến lúc đó không chống đỡ nổi vì thế nhanh ch.óng cúp điện thoại.

Mà Từ Thi Di, người có đôi mắt vẫn còn vương lệ, đang tựa vào bên chân của Vân Gia. Sau khi Vân Gia dứt khoát cắt đứt điện thoại, trong mắt cô ấy sinh ra một sự khó hiểu và mờ mịt, không tự tin hỏi:

“…Sao cậu lại từ chối vậy? Phó Tuyết Dung… đây là đang muốn làm hòa với tớ phải không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.