Trang Giấy Trống - Chương 68.2: Vân Gia Tức Giận (2)
Cập nhật lúc: 04/04/2026 03:03
Vân Gia trừng mắt một cách căm ghét, lời nói đanh thép:
“Cậu đó, chính là vĩnh viễn mềm lòng với đàn ông! Anh ta muốn làm hòa thì sao? Anh ta muốn làm hòa là cậu nhất định phải tha thứ à? Để cho anh ta tự mình suy nghĩ lại đi. Nếu anh ta thật lòng muốn làm hòa, tự nhiên sẽ kiên trì tìm cậu lần thứ hai. Từ Thi Di, bao nhiêu năm rồi cậu có thể có chút tiến bộ được không, lúc nào cũng bị đàn ông dắt mũi. Cậu mà còn như vậy thì tớ sẽ xấu hổ vì cậu đó!”
Lời nói quá thuận, giọng nói quá nhanh, Từ Thi Di bị mắng đến tơi bời căn bản không tìm được chỗ để chen vào giải thích, chỉ có thể đợi Vân Gia mắng xong một cách hả hê.
Nhưng xem sắc mặt của Vân Gia sau khi mắng xong dường như vẫn chưa hết giận.
Vì thế Từ Thi Di không thể không thận trọng, đối mặt với cô bạn thân có thể đã tức giận đến mức chỉ dâu mắng hòe mất cả lý trí, yếu ớt nhắc nhở một chút mấu chốt:
“Nhưng mà Gia Gia… chuyện này vốn dĩ là tớ làm sai, chẳng phải là tớ đuối lý sao?”
Cô ấy vốn còn đang lo lắng Phó Tuyết Dung trong cơn tức giận sẽ báo chuyện này cho trưởng bối hai bên. Dù sao cũng đã gặp qua cha mẹ hai bên đính hôn, ngày cưới cũng đã định rồi, bây giờ lại xảy ra chuyện như thế này, là đàn ông chắc chắn sẽ cảm thấy rất mất mặt. Từ Thi Di lao ra khỏi phòng nghỉ, việc đầu tiên là tắt điện thoại không muốn bị bất kỳ ai gọi điện đến chất vấn.
Nhưng Phó Tuyết Dung không những không làm vậy mà còn nhanh ch.óng nhờ Trang Tại gọi điện đến, cho cô ấy một lối thoát.
Nói thật cô ấy có chút cảm động.
Vân Gia hít một hơi thật sâu, người tỉnh táo lại cũng nhận ra vừa rồi mình có chút mất kiểm soát cảm xúc.
Một chút xấu hổ hiện lên lại nhanh ch.óng bị cô đè nén xuống. Vân Gia chuyển sự vô ngữ với chính mình thành sự vô ngữ với Từ Thi Di, sức chiến đấu không hề giảm sút.
“Bây giờ cậu mới biết là cậu đuối lý à? Vừa rồi tớ khuyên cậu bao nhiêu lần rằng chuyện này cậu không có lý, bảo cậu đừng cố chấp, cậu một câu cũng không nghe. Giờ thì hay rồi, anh Dung nhà cậu gọi điện đến, cậu leo xuống bậc thang nhanh hơn ai hết. Sao không tiếp tục mắng ‘Phó Tuyết Dung là cái thá gì, dám lớn tiếng với tôi? Cái hôn ước c.h.ế.t tiệt này ai thích thì cưới, bà đây không thèm’, tiếp tục mắng đi chứ. Cậu đó, lụy tình không cứu được, cả đời này thua trên tay đàn ông!”
“Hu hu hu đừng mắng nữa, đừng mắng nữa.”
Từ Thi Di co được dãn được, ôm c.h.ặ.t lấy Vân Gia cọ cọ làm nũng nói:
“Chẳng phải là có cậu sao, đại quân sư của tớ. Mặc kệ là Văn Trác Nguyên hay Phó Tuyết Dung chẳng qua chỉ là sự tranh giành thứ hai thứ ba, công chúa Vân Gia mới là vị trí số một vĩnh viễn không thay đổi trong lòng tớ.”
Vân Gia khá hài lòng với những lời ngon tiếng ngọt của cô ấy, chọc vào trán cô ấy, đuôi mắt nhướng lên một nét vui vẻ nói:
“Thế còn tạm được.”
Từ Thi Di thấy sắc mặt Vân Gia đã tốt hơn, lòng hóng hớt không kìm nén được:
“Vậy cậu và Trang Tại là chuyện gì vậy?”
Từ Thi Di như đã đoán trước được, loại trừ khả năng bị qua loa cho xong,
“Cậu cũng đừng nói là bạn bè bình thường nhé? Bạn bè bình thường sẽ không giống như hai người vừa rồi đâu, cậu hờn dỗi, anh ấy tủi thân.”
Cảm xúc của Vân Gia chưa tan, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng:
“Anh ta tủi thân cái gì?”
Một người đến cả tình cảm cũng không có hứng thú thì có gì mà phải tủi thân chứ?
Thật là vớ vẩn.
Từ Thi Di cầm lấy chiếc hộp da dê nhỏ nhắn:
“Vậy cái này giải thích thế nào?”
Ánh mắt Vân Gia nhàn nhạt lướt qua vẻ mặt như một tấm sắt, dù cho Từ Thi Di có không ngừng phóng ra những ánh mắt nhỏ mập mờ thì cô cũng như lão tăng nhập định không hề d.a.o động.
Lời nói cũng rất khách quan, vô tình đến cực điểm.
“Ai mà biết, ai tặng thì đi hỏi người đó giải thích đi.”
“Được!”
Từ Thi Di tỉnh táo lại, hét lớn một tiếng, mặt mày anh dũng,
“Trang tổng của chúng ta bây giờ tuy không thiếu tiền, nhưng mà cái món đồ nhỏ này dù là tớ tặng cho cậu làm quà sinh nhật, tớ cũng phải thắt c.h.ặ.t lưng quần đói một hai năm, đau lòng một phen đấy. Để tớ gọi điện qua hỏi giúp cậu, Trang Tại to gan là có ý đồ gì!”
“Đã đến lúc để tớ cống hiến cho công chúa Vân Gia rồi.”
Vân Gia mím c.h.ặ.t môi, đè c.h.ặ.t lấy điện thoại, kẽ răng rít ra âm thanh cảnh cáo Từ Thi Di:
“Buông—tay—ra—tớ không cần cậu cống hiến, cậu mà dám gọi, tớ sẽ cho cậu hy sinh!”
Từ Thi Di như đạt được mục đích thu tay lại, dường như cũng không thật sự muốn gọi điện, chỉ là muốn Vân Gia có phản ứng này.
“Cậu xem cậu kìa, một chút cũng không bình tĩnh.”
Nghĩ đến một đối tượng khác, Từ Thi Di lại hỏi:
“À đúng rồi, cậu và cái vị Thiệu tam công t.ử kia thế nào rồi, cái này thì luôn có thể hỏi được chứ?”
Vân Gia trả lời nhanh ch.óng:
“Không thế nào cả, thất bại rồi.”
“Sao lại hỏng rồi?”
“Tớ nói thất bại là thất bại thôi, chuyện như thế này đâu cần sự đồng ý của người khác.”
Nếu từ trường của hai người không hợp nhau thì đến cả việc lùi một bước làm bạn cũng khó khăn.
Thiệu Khai Bân đúng là có một vài sở thích hợp với Vân Gia nhưng con người anh ta quá đề cao bản thân, tất cả những phần không giống với anh ta đều sẽ bị anh ta soi mói một cách kỹ càng. Tuy không có phê bình cụ thể đến Vân Gia nhưng Vân Gia không thích.
Cũng không khó đoán, sau này anh ta cũng sẽ yêu cầu người bạn đời tương lai phải giữ sự nhất quán với mình, bởi vì con người này cố chấp đến mức căn bản không nghe vào lời phản bác và đề nghị của người khác.
Nghĩ lại thì, đây có lẽ chính là một loại tự do lãng mạn đến cực hạn.
Lần gặp mặt cuối cùng, Thiệu Khai Bân đã nghe ra được ý nghĩa “mỗi người một ngả, dừng lại ở đây” dưới những lời chúc tốt đẹp của Vân Gia, rất khó hiểu hỏi Vân Gia:
“Cô không hài lòng với tôi à?”
Vân Gia cười nhạt:
“Tôi không phải là người keo kiệt lời khen.”
Ngụ ý, nếu anh có điểm nào đáng khen, tôi đã nói rồi.
Chưa nói tức là không có.
Sau khi hiểu ra, vẻ mặt của Thiệu Khai Bân trở nên khó coi như thể Vân Gia đã làm anh ta phải chịu nhục.
Cuối cùng cũng xem như là chia tay trong hòa bình, dù sao sau này còn có những dịp gặp mặt. Hợp thì hợp, không hợp cũng không cần phải xé rách mặt mũi.
Từ Thi Di tiếp xúc rất ít với Thiệu Khai Bân, chỉ là nghe Vân Gia nói người này có chút kỳ quặc. Thất bại thì thất bại thôi, là bạn thân của Vân Gia, cô ấy cũng không có gì đáng tiếc chỉ là có chút lo xa cho Vân Gia, thở dài một hơi.
“Vậy nhà cậu sau này không lẽ lại tiếp tục giới thiệu cho cậu nữa à? Lô đầu tiên đã không được rồi, ai, lô tiếp theo sẽ là loại dưa vẹo táo nứt gì đây?”
Từ Thi Di và Phó Tuyết Dung chính là quen nhau qua xem mắt. Nhưng trước Phó Tuyết Dung, cô ấy đã xem mắt ở Long Xuyên hai bàn tay số rồi mà không thành. Mẹ ruột của cô ấy mới nghĩ đến việc trở về quê ngoại để mở rộng bản đồ.
Sau đó gặp được Phó Tuyết Dung thì kết thúc.
“Ai mà biết được.”
