Tránh Ơn Cứu Mạng Của Phu Quân, Chàng Lại Đỏ Mắt Chặn Ta - 9
Cập nhật lúc: 03/09/2026 02:02
“Ta muốn hỏi chàng, kiếp trước…”
Ta dừng lại, đổi sang cách nói chàng có thể hiểu.
“Nếu không có trận hỏa hoạn ấy, nếu ta không cầu chỉ gả cho chàng, ban đầu chàng định làm thế nào?”
Lê Nghiễn nhìn ta rất lâu.
“Ban đầu ta định lập quân công rồi xin bệ hạ ban hôn.”
Chàng nói.
“Nếu phụ hoàng không chuẩn thì sao?”
“Ta sẽ tiếp tục lập công.”
“Nếu ta không bằng lòng thì sao?”
Chàng im lặng, đầu ngón tay chạm lên miếng ngọc bội bên hông vẫn chưa từng tặng ra.
“Vậy ta sẽ đứng xa một chút.”
Chàng nói.
“Nhưng ta sẽ luôn bảo vệ nàng.”
Tim ta như bị thứ gì va mạnh, vừa chua vừa đau.
“Lê Nghiễn, chàng đúng là đồ ngốc.”
Chàng thấp giọng đáp: “Ta biết.”
“Ta cũng chẳng thông minh.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt chàng.
“Cho nên lần này không cho phép chàng để ta đoán nữa.”
“Nếu chàng muốn cưới ta, ngày mai hãy nói với phụ hoàng.”
“Nếu chàng chỉ muốn làm tướng quân, ta cũng sẽ cầu cho chàng một đạo thánh chỉ để chàng trở lại biên ải.”
Ánh sáng trong mắt chàng đột nhiên bừng lên.
“Ta muốn cưới nàng.”
“Vậy nói lớn một chút.”
Tai Lê Nghiễn rất nhanh đã đỏ lên.
Chàng bước tới một bước, giọng vang qua cả giáo trường.
“Thẩm Hành, ta muốn cưới nàng.”
Binh sĩ phía xa đồng loạt quay đầu.
Có người không nhịn được còn huýt sáo.
Mặt Lê Nghiễn càng đỏ, nhưng chàng không trốn.
Ta bật cười, đưa tay nắm lấy cổ tay chàng.
“Đi thôi.”
“Trước hết đi tìm mẫu hậu.”
“Bà nhất định phải xem sính lễ chàng mang tới có đủ hay không.”
Phụ hoàng nghe xong lời Lê Nghiễn xin chỉ, sa sầm mặt rất lâu không nói.
Lê Nghiễn quỳ giữa điện, lưng thẳng tắp, giống hệt lúc trước xin đi biên bắc.
Ta đứng bên cạnh, lòng bàn tay cũng toát một lớp mồ hôi.
Cuối cùng phụ hoàng hỏi: “Sau khi thành thân, ngươi vẫn muốn đi biên ải?”
“Thần muốn đi.”
Lê Nghiễn đáp rất dứt khoát.
“Thần cũng sẽ an gia ở kinh thành.”
“Nếu công chúa bằng lòng theo thần đến biên ải, thần sẽ bảo vệ nàng.”
“Nếu công chúa muốn ở lại kinh thành, mỗi năm thần sẽ trở về đúng hạn.”
“Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng nữ nhi của trẫm sẽ chờ ngươi?”
Ta lên tiếng trước.
“Phụ hoàng, nữ nhi bằng lòng.”
Phụ hoàng trừng ta một cái.
Ta bước tới bên Lê Nghiễn rồi quỳ xuống.
“Nữ nhi muốn gả cho chàng, cũng muốn đến Vân Tái.”
“Nữ nhi đã theo đội lương đi qua An Châu và Vĩnh Ninh Quan.”
“Nữ nhi biết cuộc sống bên ấy ra sao, cũng biết mình tới đó phải làm gì.”
“Kho lương nghĩa học đã mở đầu rồi.”
“Nữ nhi không thể bỏ dở giữa chừng.”
Trong điện tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng nước nhỏ từ đồng hồ nước.
Phụ hoàng nhìn hai chúng ta, thần sắc dần dịu xuống.
Người đặt ngọc trấn trên án xuống, thở dài.
“Thuở nhỏ con trầy một chút da cũng khóc tìm mẫu hậu.”
“Bây giờ lại biết tự mình quyết định rồi.”
“Lúc nhỏ nữ nhi cũng chưa từng thấy tuyết ở biên bắc.”
Phụ hoàng bị ta chọc cười, rồi lập tức thu nụ cười lại.
“Trẫm chuẩn hôn sự.”
“Lê Nghiễn, trẫm không muốn ngươi dùng cả đời nhốt nữ nhi của trẫm lại.”
“Cũng không muốn ngươi coi con bé như món đồ bày phải đặt trên cao mà thờ.”
“Con đường do chính các ngươi chọn, tự mình bước cho vững.”
Lê Nghiễn trịnh trọng dập đầu.
Ngày thành thân, kinh thành có một trận mưa bụi.
Mẫu hậu chỉnh lại phượng quan cho ta, ngón tay dừng trước trán ta một lát.
“Trước kia con luôn nói không muốn rời cung.”
“Hôm nay trông lại giống như sắp bay ra ngoài rồi.”
Ta nắm lấy tay bà.
“Nữ nhi sẽ thường xuyên trở về.”
“Đương nhiên phải về.”
Mẫu hậu cười.
“Phụ hoàng con đã cho người giữ sẵn xe ngựa ngoài cung môn.”
“Lê Nghiễn mà dám bắt nạt con, con không cần nhịn, cứ về nói với chúng ta.”
Ta cười đáp ứng.
Đội nghênh thân dừng ngoài điện.
Lê Nghiễn mặc hỉ phục đỏ rực, đứng dưới mưa.
Trên mặt chàng không có bất kỳ vết thương nào.
Mày mắt sáng sủa, ánh nhìn vượt qua đám đông rơi lên người ta.
Ta nhớ đến trận hỏa hoạn đã bị dập tắt, nhớ bàn tay chàng từng ủ ấm tay ta giữa tuyết, cũng nhớ từng phong thư gửi về từ Vân Tái.
Kiếp trước lúc bước vào tướng quân phủ, trong đầu ta chỉ toàn là phải trả ân cho chàng thế nào.
Lần này vén rèm xe, thứ đầu tiên ta nhìn thấy là gương mặt chàng đang đứng dưới mưa chờ ta.
Sau khi hành lễ xong, chàng đỡ ta lên xe.
Rèm xe buông xuống, tiếng náo nhiệt bên ngoài lập tức bị ngăn đi quá nửa.
Lê Nghiễn ngồi đối diện ta, hai tay căng thẳng đến mức không biết nên đặt ở đâu.
Ta nhìn chàng, không nhịn được hỏi: “Lê tướng quân, ở chiến trường chàng cũng căng thẳng thế này sao?”
Tai chàng đỏ lên.
“Không giống.”
“Khác ở đâu?”
Chàng nhìn ta, hạ giọng.
“Ta sợ nàng hối hận.”
Ta đưa tay kéo bàn tay chàng đang giấu trong tay áo ra, đặt vào lòng bàn tay mình.
“Lê Nghiễn.”
Ta nói.
“Câu này từ nay không được nhắc nữa.”
Chàng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, trịnh trọng gật đầu.
Tháng ba năm sau, băng trên sông Vân Tái tan.
Ta và Lê Nghiễn đứng bên con kênh mới sửa, nhìn Ô Lực dẫn thanh niên trong thôn dỡ đá khỏi xe.
Lê lão tướng quân ngồi phơi nắng cách đó không xa.
Chân cẳng ông vẫn chưa thật linh hoạt, nhưng mắng con trai thì khí lực vẫn dồi dào.
Thanh Hòa khoác áo choàng, ôm quyển sổ vừa lấy từ kho lương nghĩa học ra, cùng nữ tiên sinh mới tới tính gạo cho học sinh.
Bên kênh chất những tảng đá vừa đục xuống.
Bùn đất ẩm ướt dính dưới đế giày, mỗi bước đều để lại dấu chân nặng nề.
Mấy ngày trước Lê Nghiễn dẫn người tuần qua cửa núi.
Lúc về, chàng vác một đoạn cọc gỗ bị rét nứt vào sân, tự mình cùng thợ bàn nên đổi loại gỗ nào.
Lê thúc thúc chê chàng vừa lành thương đã chẳng chịu ngồi yên, ngồi dưới hành lang mắng mấy câu, quay đầu lại sai người mang canh nóng tới.
Ô Lực dỡ xong đá trên xe, chạy tới mời Lê Nghiễn nghiệm thu con kênh.
Tiếng Hán của hắn đã rất lưu loát.
Bên hông còn treo một xâu thẻ gỗ do chính tay hắn gọt, trên thẻ ghi tên người các thôn đã ra công.
Lê Nghiễn nhận thẻ gỗ xem một lúc rồi vỗ vai hắn, bảo ngày mai dẫn hai thanh niên biết chữ đến nghĩa học giúp sao sổ.
Ta đứng bên cạnh, thấy A Mãn ôm sách mới thò đầu ra dưới cửa sổ.
Nàng mặc chiếc áo bông Thanh Hòa sửa nhỏ cho, trên b.í.m tóc buộc hai sợi dây đỏ khác màu, đang tranh luận với tiên sinh một chữ phải viết thế nào.
Tiên sinh bị nàng quấn đến hết cách, chỉ đành lấy thiếp chữ ra để nàng tự đối chiếu.
Tiểu cô nương ngẩng đầu trông thấy ta liền ôm sách chạy ra cửa, mặt đầy vẻ đắc ý.
Cờ trên tường thành bị gió xuân thổi tung.
Xa xa, đàn gia súc chậm rãi men theo sườn núi di chuyển.
Lê Nghiễn từ phía sau buộc c.h.ặ.t dây áo choàng cho ta.
Động tác chàng đã thuần thục hơn rất nhiều.
Bàn tay dừng trên vai ta, đầu ngón tay mang lớp chai mỏng.
Ta ngẩng đầu nhìn dãy núi xanh liên miên ngoài thành Vân Tái.
Nước sông phá vỡ những mảng băng vụn, tiếng nước men theo dòng chảy tới tận chân thành.
Ta nắm tay Lê Nghiễn, bước qua bùn xuân ẩm ướt, đi về phía nghĩa học vừa thắp đèn.
A Mãn đứng ngoài cửa dùng sức vẫy tay với chúng ta.
Gió lướt qua ngọn tóc nàng, cũng thổi sáng dãy đèn mới treo dưới mái hiên.
HẾT.
