Trao Em Cả Một Đời - Chương 20: Cháo Nóng
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:17
Mặt kính lạnh lẽo chạm vào đầu ngón tay khiến Ngộ Từ đơ người trong phút chốc, sau đó mới chậm rãi co khớp ngón lại, khẽ thở dài gõ lên cửa kính.
Chờ Phó Tắc Dịch nghe tiếng quay sang nhìn, cô mỉm cười vẫy tay với anh. Ánh sáng ấm từ những chiếc đèn hoa nhỏ rung rinh phủ xuống gương mặt anh khiến cả thanh lẫn sắc đều dịu lại.
Anh nhìn quần áo trên người cô rồi gật đầu, bước vào phòng, từ tốn cất lời: “Vẫn chưa tạnh mưa.”
Ngộ Từ ngẩn ngơ gật đầu: “Vâng.”
Nhà nghỉ có máy phát điện nhưng cũng chỉ bật vài ngọn đèn ngủ thắp sáng, làm căn phòng không quá tối nhưng cũng không quá sáng.
Bỗng dưng Ngộ Từ sực nhớ đến cháo trắng và đĩa thức ăn kèm bà chủ đưa chung với đồ ngủ, thế là vội nói: “Lúc nãy bà chủ còn đưa cháu nóng cho cháu, hồi tối chú chẳng ăn được bao nhiêu, giờ có muốn ăn không ạ?”
Phó Tắc Dịch nhìn hộp giữ nhiệt trên bàn sau lưng cô.
Thật ra cháo đó được chuẩn bị cho cô, vì cô đã dầm mưa, vả lại hình như bữa tối cô cũng ăn rất ít.
Sau một thoáng ngập ngừng, anh nhìn sang người đang ngẩng đầu chân thành tha thiết trước mặt rồi vẫn gật đầu đồng ý: “Ừm.”
*
Phần cháo vừa đủ chia thành hai bát, cháo trắng được nấu đặc quánh, vẫn còn bốc lên hơi nóng nghi ngút.
Quả thật Ngộ Từ cũng thấy hơi đói, bữa tối thấy Phó Tắc Dịch không ăn gì mấy nên cô cũng không ăn theo.
Bưng cháo lên ngửi thử, cô lẩm bẩm: “Nếu có đậu đỏ sên nhuyễn thì càng ngon.”
Tô Lăng chuộng đồ ngọt, mỗi khi ăn cháo trắng, nhất định phải chan thêm một lớp đậu đỏ sên nhuyễn sánh mịn bên trên, nhờ đó mà hương vị của cháo sẽ đậm đà hơn.
Lúc mới chuyển từ Hải Châu đến Tô Lăng sinh sống, Ngộ Từ nhất thời chưa thích nghi được thói quen ăn uống ba bữa không thiếu đường này, cụ bà bèn dặn riêng nhà bếp giảm độ ngọt của tất cả các món lại.
Thật lâu về sau cô quen rồi, khẩu vị nhạt hơn nhưng lại luôn thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Phó Tắc Dịch nghe vậy bèn cong môi cười: “Hải Châu không thích ăn ngọt.”
Cô mỉm cười đáp lại: “Cháu biết.”
Ăn cháo xong, Ngộ Từ mang hộp giữ nhiệt đi rửa sạch, vốn định trả lại cho bà chủ nhưng lại sợ giờ này người ta nghỉ ngơi rồi nên đành thôi, định sáng mai trả sớm.
Đồng hồ treo tường cứ tích tắc tích tắc trôi, trời sắp vào khuya.
Lúc nãy Phó Tắc Dịch lại ra ban công nghe điện thoại, giờ đúng lúc cúp máy mở cửa trở vào phòng.
Sau đó anh thấy Ngộ Từ đứng đơ người ngay giữa giường ngủ và lối đi.
Anh nhìn gương mặt của cô trước, sau đó mới lướt quanh căn phòng.
Không gian này vẫn khá là rộng rãi, nhưng cũng chỉ được một chiếc giường sập thấp và một chiếc ghế sô pha là nằm nghỉ được thôi.
Phó Tắc Dịch hiểu ngay Ngộ Từ đang băn khoăn điều gì.
Thế là anh bước vào từ ban công, nhìn cô nói: “Cháu ngủ đi, không phải sáng mai có tiết sao, nghỉ ngơi sớm chút.”
Ngộ Từ sững người, nhìn chiếc giường duy nhất trong phòng rồi mím môi, vác bộ chăn gối trong tủ ra đi về phía ghế sô pha.
Phó Tắc Dịch nghiêng mắt nhìn chiếc ghế sô pha đó rồi từ tốn bước đến giành chỗ trước khi cô kịp đặt chăn gối xuống.
Ngộ Từ ngạc nhiên: “Chú út...”
Anh ngước lên nhìn: “Chú còn vài thứ chưa xử lý xong, cháu nghỉ ngơi trước đi.”
Ngộ Từ ngập ngừng nhìn bàn thấp trước ghế sô pha, chỉ đành gật đầu: “Vâng ạ.”
Nói xong, chần chừ một lát cô lại đặt chăn gối xuống ghế.
Vậy cô sẽ nằm trên giường một lát, chờ anh xong việc rồi đổi chỗ với anh là được.
Trước khi đi ngủ, Ngộ Từ lại sực nhớ lúc ra ngoài cô không mang theo sạc điện thoại, vì đâu có ngờ bị mắc mưa. Thế nên cô vừa cầm điện thoại trong tay vừa lật tìm các ngăn tủ trong phòng.
Trước khi lên lầu bà chủ có nói trong phòng có sạc để sẵn.
Nhưng tìm hết chiếc tủ bên cạnh giường một lần rồi mà vẫn không thấy bóng dáng cục sạc đâu, Phó Tắc Dịch cũng nhìn cô một cái rồi hỏi: “Cháu tìm gì thế?”
Cô lắc lư chiếc điện thoại: “Cục sạc ạ, điện thoại sắp hết pin rồi.”
Nghe vậy, Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn bàn thấp trước mặt, thấy dưới bàn có ba ngăn tủ, anh bèn thò tay xuống kéo ngăn trên cùng ra.
Bên trong có điều khiển từ xa nên anh đóng nó lại.
Lúc mở ngăn thứ hai, Ngộ Từ cũng bước tới cúi xuống kéo cả ngăn dưới cùng ra.
Bánh răng trượt ào ào, một chiếc hộp vuông nhỏ nằm sát miệng ngăn tủ lập tức xuất hiện trong tầm nhìn.
Động tác của Ngộ Từ khựng lại, sau khi thấy rõ đó là gì, mặt cô sượng ngắc.
Trên góc cạnh của chiếc hộp có in ba chữ “ba miếng” màu xanh băng, còn dây cáp cô muốn tìm thì nằm phía sau chiếc hộp đó.
Phó Tắc Dịch vừa kéo ngăn tủ thứ hai ra, thấy vậy cũng nghiêng đầu nhìn lướt sơ qua chiếc hộp nhỏ đó rồi vươn tay lấy dây cáp phía sau ra như không có gì.
Ngón tay anh thon dài, móng tay được cắt bo tròn gọn gàng, tay áo của áo tắm trắng muốt phủ nhẹ lên cổ tay, trông vừa cấm kỵ vừa lạnh lùng gợi cảm.
Lúc lòng bàn tay anh lướt qua chiếc hộp kia, Ngộ Từ thấy toàn thân bất ổn.
Đây là hiện trường của một vụ xấu hổ tầm cỡ thế kỷ.
Phó Tắc Dịch đẩy tủ lên, đưa dây cáp sang: “Dây cáp này, cháu xem thử ổ cắm ở đầu giường đi, nếu là ổ nhiều chức năng thì cắm trực tiếp vào luôn.”
Mặt anh vẫn điềm tĩnh, giọng điệu nói chuyện cũng rất ổn định.
Vành tai của Ngộ Từ còn chưa hết đỏ, nhận lấy dây cáp vâng dạ đáp lại rồi trở về trước giường ngủ.
Tìm thấy ổ cắm USB trong ổ điện, cô cắm sạc điện thoại xong lại lén nhìn về phía sô pha.
Phó Tắc Dịch đang cúi đầu xem điện thoại, có vẻ đúng là đang xử lý công việc thật.
Cô bèn quay lại nằm sấp lên giường rảnh rỗi ngẩn người, khổ là không biết rốt cuộc khi nào anh mới xong việc, lại sợ anh xong rồi mà mình đã ngủ quên, thế là lại cầm điện thoại lên chơi game.
*
Lúc Phó Tắc Dịch xong việc liếc nhìn đồng hồ treo tường, đúng lúc qua mười hai giờ đêm.
Tầm nhìn chầm chậm hạ xuống, chuyển sang bóng hình nằm trên giường.
Mới mấy phút trước thôi, thỉnh thoảng anh còn nghe thấy tiếng nhạc trong game, vậy mà giờ đã im ắng lạ thường.
Anh cứ ngồi trong bóng tối ngắm nhìn cô như thế, lát sau mới đứng dậy đến gần.
Đèn ngủ trên đầu giường hơi tối, ngả lên hàng mi khẽ lay của người ấy, bàn tay gối dưới gò má vẫn nắm c.h.ặ.t điện thoại, màn hình còn hiển thị hai chữ “thất bại”.
Cô ngủ rồi.
Phó Tắc Dịch ngắm nhìn gương mặt Ngộ Từ vài giây rồi kéo chăn lên đắp cho cô, còn chu đáo liếc sang điện thoại trong tay Ngộ Từ rồi vươn tay lấy nó ra.
Đã đầy pin, anh rút dây sạc ra, tắt màn hình để điện thoại lên bàn rồi chậm rãi tắt đèn ở đầu giường.
*
Ngộ Từ bỗng giật mình choàng tỉnh, hai mắt đột ngột mở ra.
Trời đã sáng tỏ, mưa cũng tạnh ráo, còn thấp thoáng nghe thấy tiếng chim hót ngoài kia.
Sau khi tỉnh táo, cô vội vàng nhìn sang ghế sô pha, chăn gối được xếp lại ngay ngắn nhưng không có ai.
Ấy thế mà cô lại ngủ quên mất!
Gấp gáp ngồi dậy mới phát hiện chăn đã được đắp trên người mình.
Khựng lại một lát, cô xoay bả vai mỏi nhừ vì nằm nghiêng cả đêm, quỳ ngồi trên giường nhìn quanh bốn phía.
Phó Tắc Dịch không có trong phòng.
“Chú út?”
Cô thử gọi một tiếng, vừa dứt lời, cửa ban công đã mở ra, rèm lụa được vén lên, Phó Tắc Dịch bước vào từ sau tấm rèm, mùi t.h.u.ố.c lá dịu nhẹ cũng len lỏi vào theo.
“Dậy rồi à?” Anh hỏi.
Cô gật đầu: “Vâng.”
Anh nhìn đồng hồ: “Sáng mấy giờ vào học?”
Lúc này Ngộ Từ mới hoảng hồn nhớ ra sáng nay có tiết, vội vàng cầm điện thoại lên nhìn.
Thấy vừa đúng bảy giờ, cô mới thở phào nhẹ nhõm, trả lời anh: “Chín giờ ạ.”
Phó Tắc Dịch gật đầu, cầm quần áo bên giặt ủi mới mang tới, vừa bước về phía phòng tắm vừa nói: “Vậy ăn sáng xong rồi chú đưa cháu đến trường.”
Ngộ Từ gật đầu: “Vâng.”
