Trao Em Cả Một Đời - Chương 21: Hướng Đi
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:17
Lúc rời khỏi nhà nghỉ, nước đọng trên mặt đường đã rút gần hết, trên đường đã có thợ đến sửa chữa hệ thống điện.
Trận mưa dữ dội ập đến vào đêm qua khiến hôm nay rất nhiều cửa hàng không thể mở cửa kinh doanh bình thường được, hai người bèn dùng bữa sáng ở quán gần nhất cho tiện rồi Phó Tắc Dịch lái xe đưa Ngộ Từ về trường học.
Học viện Nghệ thuật Hải Châu quản lý người ra vào trường học rất nghiêm, xe không được phép chạy thẳng vào trường nên Ngộ Từ xuống xe ở cổng.
Đóng cửa xe lại, cô khẽ cúi xuống mỉm cười vẫy tay chào người ngồi trong xe: “Tạm biệt chú út, chú đi đường chú ý an toàn nhé.”
Phó Tắc Dịch ngồi trên ghế lái nghiêng đầu nhìn cô, sau đó khẽ gật đầu.
Ngộ Từ mím môi lặng thinh một lát rồi chậm rãi đứng thẳng dậy, quay người đi vào cổng trường, lúc gần đến cửa an ninh chợt quay đầu nhìn lại.
Thấy anh đang cúi đầu không biết đang xem gì đó chứ không hề dõi theo mình, cô ngập ngừng giây lát rồi quay đi, quét thẻ ra vào rồi vào sân trường.
*
“Ngộ! Từ!”
Vừa mở cửa ký túc xá, Đồ Manh Manh đã nhảy vọt ra, tay còn cầm bánh bao chỉ mới c.ắ.n được một miếng.
Ngộ Từ giật mình: “Gì đấy, cậu làm tớ sợ hết hồn.”
Đồ Manh Manh híp mắt lại, cười gian nghi ngờ: “Tớ thấy rồi nhé, tớ thấy cảnh vừa xảy ra ngoài cổng rồi, mau khai báo người vừa đưa cậu về là ai?”
Vì bị ảnh hưởng thời tiết hôm qua nên sáng nay căn tin cũng bị cúp điện, sinh viên chỉ đành ra ngoài mua bữa sáng.
Ngộ Từ đơ ra một chốc rồi mới trả lời: “Chú út tớ.”
Đồ Manh Manh sốc ra mặt: “Hả? Là người chú út không có quan hệ huyết thống cậu nhắc tới đó hả?”
Ngộ Từ gật đầu: “Ừm.”
Thế là nét mặt của Đồ Manh Manh càng kinh ngạc hơn, ném luôn cái bánh bao trong tay đi chộp lấy cánh tay của Ngộ Từ: “Cho dựa hơi tí nào, chú hai cậu là giáo sư đại học, chú út thì chạy Maybach, mau nói xem nhà cậu còn gì mà tớ chưa biết!”
Vừa dứt câu, giường trên chợt vang lên một giọng nói cực kỳ khó chịu: “Đồ Manh Manh, cậu hơi ồn rồi đó.”
Ngộ Từ và Đồ Manh Manh đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn.
Dư Kỳ vén chăn ra, lồm cồm ngồi dậy nhìn Đồ Manh Manh, xong lại hờ hững nhìn lướt qua Ngộ Từ rồi mới xuống giường, cầm đồ múa bỏ ra ngoài.
Đồ Manh Manh nhìn theo bóng lưng Dư Kỳ đi ra khỏi phòng, bĩu môi: “Mấy ngày nay cậu ta hơi kỳ, vô duyên vô cớ không nói chuyện với ai.”
Ký túc xá của Học viện Nghệ thuật Hải Châu là phòng bốn người tiêu chuẩn, nhưng lúc trước có một người không đến làm thủ tục nhập học nên trống một giường, từ đó ký túc xá của họ chỉ có ba người.
Tính cách Đồ Manh Manh vô tư thoải mái, cũng thân với Ngộ Từ hơn, Dư Kỳ thì hơi ít nói, và không thích chơi chung với họ nên hay tìm bạn ở ký túc xá khác để rủ nhau đi học hoặc là ăn cơm, chứ giữa họ chẳng có mâu thuẫn gì.
Ngộ Từ mỉm cười không tiếp lời, chỉ quay người đi dọn đồ.
…
Chín giờ vào học, Đồ Manh Manh ăn sáng xong cũng định đến phòng tập.
Ngộ Từ muốn đến đó tập trước một lát nên đã đi trước.
Lúc thay đồ múa xong đi vào phòng tập, cô phát hiện Dư Kỳ cũng ở đó.
Cô ta đang tựa vào lan can ép dẻo, thấy Ngộ Từ đi vào thì thờ ơ liếc nhìn cô xong lại tiếp tục tập luyện.
Ngộ Từ mỉm cười với cô ta rồi cũng đi đến trước lan can ép dẻo, lúc thấy phần giãn cơ đã ổn cô bèn gọi Dư Kỳ: “Tôi mở nhạc để tập, cậu muốn nghe chung không?”
Lúc này Dư Kỳ đã ngồi xếp bằng dưới đất nghịch điện thoại, ngước lên nhìn: “Không, cậu tập đi.”
Ngộ Từ gật đầu rồi tự nhiên đi sang bên cạnh mở nhạc tập múa.
Bài cô tập là một bài múa cổ điển giảng viên dạy ở tiết trước, động tác hơi phức tạp, yêu cầu cao về độ dẻo dai và khả năng phối hợp nhịp nhàng giữa các bộ phận cơ thể.
Lúc tập đến những đoạn có động tác khá khó, Dư Kỳ cũng ngẩng đầu lên quan sát.
Dáng của Ngộ Từ rất đẹp, trông cô mảnh mai và mềm mại, mỗi một động tác múa đều được thực hiện rất tiêu chuẩn, xem rất thích mắt.
Dư Kỳ nhìn một lát rồi đứng dậy ra ngoài.
*
Học xong lớp nền tảng cơ thể, mọi người đều như bị rút gân, xoay xoay cánh tay đau nhức dọn đồ chuẩn bị ra về.
Đồ Manh Manh ở bên cạnh líu lo không ngừng rằng trưa nay họ có thể đến tầng hai nhận một phần trái cây miễn phí, đó là phần căn tin tặng thêm để an ủi các sinh viên không ăn sáng được ở căn tin vào sáng nay.
Ngộ Từ vừa dọn đồ vừa nghe cô ấy ríu rít không ngừng nghỉ, bỗng giảng viên gọi: “Ngộ Từ!”
Cô sững người rồi ngẩng đầu nhìn sang.
Giảng viên lớp nền tảng cơ thể mỉm cười ngoắt tay gọi: “Em qua đây một lát.”
Cô vâng dạ đáp lại rồi đưa đồ đạc đã thu dọn xong cho Đồ Manh Manh: “Cậu mang về giúp tớ trước nhé.”
Sau đó cô đứng dậy chạy lại: “Cô ơi, sao thế ạ?”
Giảng viên lớp nền tảng cơ thể là một cô giáo ngoài ba mươi, vóc dáng và khí chất đều rất xuất sắc, nhẹ nhàng bắt lấy cánh tay Ngộ Từ, cô ấy mỉm cười nói: “Lần trước cô có nói em vụ phân công vào Đoàn Văn công sau tốt nghiệp ấy, em suy nghĩ thế nào rồi?”
Nghe cô ấy hỏi, Ngộ Từ khựng người.
Chuyện này đã là chuyện từ đợt diễn báo cáo năm ngoái, lúc đó vừa hay lãnh đạo Đoàn Văn công Hải Châu cũng đến tham quan, sẵn tiện thưởng thức bài diễn báo cáo.
Trước khi đi, ông ấy đã chọn vài sinh viên mình vừa ý, ngỏ ý muốn chờ họ tốt nghiệp xong sẽ tuyển vào Đoàn Văn công, Ngộ Từ cũng là một trong số đó.
Đây quả là cơ hội ngàn vàng của những sinh viên biểu diễn trong khóa đó, mà cả khoa múa cổ điển chỉ có cô được chọn, những người được chọn còn lại đều là sinh viên của khoa múa ba lê.
Giảng viên cũng từng hỏi cô rất nhiều lần, nhưng mãi đến tận bây giờ cô vẫn chưa quyết định.
Vì nếu vào Đoàn Văn công thì chắc chắn sẽ phải ở lại Hải Châu, nhưng cô… Vốn có dự định trở về Tô Lăng sau khi tốt nghiệp.
Giảng viên lớp nền tảng cơ thể thấy biểu cảm khó xử của cô bèn thở dài: “Thôi được rồi, em cứ suy nghĩ thêm đi, nhưng đừng lâu quá nhé, tháng sáu tốt nghiệp rồi, đây là cơ hội ngàn năm khó gặp đấy.”
Cô gật đầu: “Em cảm ơn cô.”
*
Rời khỏi phòng tập, vừa ra khỏi tòa nhà dạy học đã thấy thấy Dư Kỳ đứng ngoài cổng như đang chờ ai đó.
Ngộ Từ mỉm cười với cô ta, nhưng cô ta chỉ thờ ờ liếc sơ rồi đột nhiên chủ động hỏi: “Giảng viên tìm cậu hỏi chuyện vào Đoàn Văn công sau tốt nghiệp à?”
Ngộ Từ không ngờ Dư Kỳ lại chủ động bắt chuyện với mình, ngơ người một lát mới hoàn hồn gật đầu: “Ừm.”
Vừa đáp xong, Dư Kỳ lại thản nhiên liếc nhìn cô, sau đó cười tươi vòng qua sau lưng cô đón người.
Ngộ Từ sững sờ, cũng quay đầu nhìn theo.
Là các cô gái của khoa múa ba lê, từ quần áo treo logo của các thương hiệu xa xỉ, không khó để nhận ra họ đều có gia cảnh khá giả.
Ngộ Từ chỉ nhìn sơ qua rồi quay đi.
Sau lưng, các cô gái của khoa múa ba lê nhìn về phía Ngộ Từ rời đi, hỏi: “Này! Đó là Ngộ Từ lớp các cậu nhỉ?”
Nghe hỏi vậy Dư Kỳ cũng nhìn sang bên đó, trả lời: “Ừm, ở chung ký túc xá với tớ.”
Đối phương gật đầu: “Lần sau gọi cậu ấy theo chơi chung đi, nghe nói khoa các cậu chỉ có cậu ấy được chọn vào Đoàn Văn công sau tốt nghiệp thôi.”
Nghe vậy, Dư Kỳ chợt khựng người.
Một cô gái khác tiếp lời: “Nghe nói chú của cậu ấy là giáo sư của Học viện Nghệ thuật Hải Châu đấy, sáng nay tớ thấy có người đưa cậu ấy đến trường, là bạn trai của cậu ấy sao?”
Dư Kỳ sững sờ, hình như hồi sáng cô ta có nghe Đồ Manh Manh nói chuyện với Ngộ Từ trong ký túc xá nhưng không nghe kỹ, nên giờ chỉ biết ấp úng trả lời: “Chắc là vậy đó.”
Người kia bèn gật đầu: “Lần sau làm cái hẹn, cậu rủ cậu ấy theo chơi nhé.”
Dư Kỳ lại nhìn về phía Ngộ Từ rời đi, mím môi lí nhí trả lời: “Ừm.”
…
