Trao Em Cả Một Đời - Chương 28: Trở Về Cố Hương
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:19
Tiễn Ngộ Từ về trường xong, Phó Tắc Dịch lập tức vội vàng ra sân bay cho kịp chuyến, lúc về đến Dụ Viên cũng đã hơn nửa đêm, bác Thân cầm sẵn áo ra đón anh.
Ông ấy đã già, thức khuya mắt sẽ hơi mờ.
Phó Tắc Dịch nhìn bàn tay đang dụi mắt của bác Thân, lên tiếng: “Bác không cần ra đón đâu ạ, cháu tự về Nam Viên được rồi.”
Bác Thân đã ở Dụ Viên mấy chục năm, cũng là một trong những người được chứng kiến quá trình trưởng thành của Phó Tắc Dịch.
Kể từ lúc anh còn nhỏ tiễn anh rời Dụ Viên đến khi đón anh về đây sống, ông ấy đã làm việc này suốt nhiều năm trời.
Nghe vậy, bác Thân bật cười xua tay: “Quen rồi, hồi nhóc Tiểu Từ ở đây tôi cũng làm vậy mà, nhìn cô cậu vào phòng rồi tôi mới yên tâm.”
Nói xong, ông ấy lại cười khanh khách, vội hỏi: “Hôm nay là sinh nhật con bé, có ăn mì trường thọ không?”
Phó Tắc Dịch cũng cong môi cười theo: “Cũng đâu phải bác không biết con bé không thích ăn mì nước.”
Ngộ Từ không kén ăn, nhưng chỉ không thích ăn mỗi mì nước, trước đây ở Dụ Viên, còn chưa đến sáng ngày sinh nhật cô đã viện cớ không muốn ăn sáng để trốn tránh.
Thành công được vài lần, người hầu cũng nhận ra làm gì có chuyện cô không muốn ăn sáng, chẳng qua là không muốn ăn mì trường thọ thôi.
Sau này bác Thân biết ý dặn dò nhà bếp cho ít mì lại, để cô ăn một hai cọng tượng trưng là được.
Nghe vậy, bác Thân cười nói: “Cậu cứ chiều con bé!”
Phó Tắc Dịch khẽ cười, không đáp lời.
Bác Thân mỉm cười lắc đầu, cầm đèn đưa anh về Nam Viên.
Bước vào sân, lúc đi đến dưới lầu gác bác Thân có vô tình liếc sang cây đào nở muộn trong vườn nhà.
Nam Viên trồng rất nhiều đào Tùng Nguyệt nở muộn nhưng hầu như đều tập trung bên bờ Trú Nguyệt Các, cách một dòng suối cong, nhìn từ Lãm Nguyệt Lâu, bên đó như cánh rừng đào của chốn bồng lai.
Còn cỏ cây bên Lãm Nguyệt Lâu lại khá ít, chỉ có giàn tường vi vàng sát tường và cây đào nở muộn duy nhất đang cô độc bám rễ dưới chân lầu.
Như thể ai đó sơ ý đ.á.n.h rơi hạt giống để nó nảy mầm rồi sinh trưởng tại nơi này.
Nào đâu phải vậy.
Bác Thân ngắm nhìn cây đào ấy rồi bật cười: “Chớp mắt nhóc Tiểu Từ đã lớn, còn nhớ vào lễ trăm ngày tuổi của con bé, ba con bé đã đích thân ủ một vò rượu hoa điêu, lúc chôn ở đây, ba của cậu còn phụ xới đất.”
Nghe bác Thân nói vậy, bước chân của Phó Tắc Dịch hơi khựng lại, song cũng nhìn sang cây đào nở muộn tốt tươi kia.
Đó là cây đào chôn vò rượu hoa điêu của Ngộ Từ.
Nếu tính đúng thì cây này bằng tuổi với cô, ngày cô chào đời cũng là lúc nó được gieo trồng tại đây, đến lễ trăm ngày tuổi của cô mới chôn rượu dưới gốc.
“Ôi chao, thời gian trôi thật nhanh, thoáng cái cả hai đều đã lớn khôn, chẳng mấy chốc lại đến tuổi lập gia đình.” Bác Thân buông tiếng thở dài như ngậm ngùi tiếc nuối.
Nói xong, bác Thân lại như sực nhớ gì đó: “À phải rồi, nhóc Từ sắp tốt nghiệp rồi nhỉ? Nói sao ta, con bé về Tô Lăng hay ở lại Hải Châu?”
Phó Tắc Dịch thoáng đơ người rồi mới nói: “Con bé muốn về Tô Lăng.”
Vừa nghe vậy, mắt bác Thân sáng rực: “Vậy thì tốt quá rồi, thế sẽ có người bầu bạn với cụ bà!”
Nói xong, ông ấy lại nhìn Phó Tắc Dịch, khẽ cười: “Và cậu, cũng không còn cô quạnh nữa.”
Phó Tắc Dịch không nói gì, chỉ lặng thinh ngắm nhìn cây đào Tùng Nguyệt nở muộn rũ nhành hoa khẽ lay trong gió.
Thấy anh như thế, khóe môi đang cong lên của bác Thân chợt xệ xuống, khó hiểu hỏi: “Sao thế, cậu không thích con bé về đây à?”
Phó Tắc Dịch lại im lặng mấy giây mới mấp máy môi.
Trời vào giữa tháng, trăng trên cao đã gần tròn, sáng trong như mặt nước, gió thoảng hương xuân, giàn tường vi bên cạnh cũng xào xạc theo từng cơn gió.
Anh nói: “Con bé không nên giống cháu, không nên bị vây khốn tại nơi này.”
…
*
Đầu tháng năm khoa múa cổ điển hoàn thành buổi diễn báo cáo tốt nghiệp, mùa tốt nghiệp hằng năm ở Hải Châu đều sớm hơn các trường khác một chút.
Ngộ Từ muốn tranh thủ về Tô Lăng trước thời điểm cuối tháng để đón sinh nhật của cụ bà.
Hôm Diêu Dĩnh của khoa múa ba lê kết bạn Wechat đã hỏi hướng đi sau khi tốt nghiệp của Ngộ Từ, cũng có hẹn đi chơi mấy lần nhưng cô từ chối hết.
Trái lại từng có vài lần Dư Kỳ khuyên cô hạn chế giao du với bọn con gái của khoa múa ba lê, và Diêu Dĩnh cũng là một trong số đó.
Là một nhóm con gái nhà giàu, họ để ý và cho ai bước chân vào vòng tròn mối quan hệ cũng là có âm mưu riêng, kẻ nào cũng sống rất thực dụng.
Thật ra hôm ấy họ bảo Dư Kỳ rủ Ngộ Từ đi chơi chung cũng là vì thấy xe đưa cô đến trường thuộc dòng thương hiệu xa xỉ, vả lại chú hai của Ngộ Từ còn là giáo sư đại học, nói trắng ra là họ để mắt tới điều kiện bên ngoài, thấy “xứng tầm” chơi chung thì mới cho gia nhập.
Nhưng nói ra cũng lạ, kể từ khi ba người đi ăn cơm chung với nhau, mối quan hệ giữa Dư Kỳ và Đồ Manh Manh đã dịu lại, cuối cùng cũng không còn đối chọi gay gắt nữa.
Nhưng nghe Dư Kỳ nói thế, Đồ Manh Manh vẫn không quên móc mỉa một câu: “Chẳng phải cậu chơi với đám đó hăng hái lắm sao?”
Dư Kỳ liếc cô ấy: “Còn chẳng phải tại tôi có việc cầu cạnh người ta à?”
Lúc ấy Dư Kỳ có rất nhiều công việc làm thêm có liên quan đến xí nghiệp của đám con gái nhà giàu đó, người ta cũng chẳng hề muốn chơi chung với cô ta mà chỉ tìm một tay sai vặt hoặc đối tượng giải khuây thôi.
Giờ sắp tốt nghiệp rồi nên Dư Kỳ chẳng cần những công việc đó nữa, mấy hôm trước nửa đêm nửa hôm đám con gái kia gọi cô ta mua thức ăn khuya giúp, cô ta đã từ chối, sau đó hai bên cãi nhau to rồi cắt đứt hoàn toàn.
Đồ Manh Manh cũng không chịu yếu thế: “Chẳng phải cậu từng nói xấu tôi với họ à?”
Lúc này Dư Kỳ bị chọt trúng chỗ đau: “Đồ Manh Manh, cậu có chịu thôi đi không!”
“Làm gì! Muốn cãi nhau à!”
“Cậu đúng là vô lý hết nói nổi!”
“Vậy cậu báo công an đi!”
Lửa chiến bất ngờ bùng lên làm Ngộ Từ đứng bên cạnh cũng phải ngơ ngác, nhìn qua nhìn lại hai người mỗi người một câu móc mỉa nhau chẳng ai chịu nhường ai.
Kết quả cuối cùng là hai người lại chiến tranh lạnh, làm Ngộ Từ dở khóc dở cười thật sự.
Mấy hôm sau, Kiều Dương nhắn tin cho Ngộ Từ báo địa điểm tụ họp cho cô, ngẫm nghĩ một lát Ngộ Từ vẫn quyết định viện cớ từ chối khéo.
Cô chẳng ngốc đến mức không nhận ra Kiều Dương có ý gì.
Trong bốn năm đại học vừa qua có rất nhiều người theo đuổi cô, nên làm gì có chuyện cô không hiểu ý đồ thật sự của người ta. Hôm ấy đồng ý với Kiều Dương cũng là vì Phó Tắc Dịch ở đó, cô lại thấy hơi mất tự nhiên khi tỏ ra thân thiết với bạn nam khác ngay trước mặt anh.
Đồ Manh Manh bước tới nhìn điện thoại của cô, sau đó chép miệng: “Bốn năm đại học rồi, vật hy sinh tỏ tình dưới lầu ngã rạp hết lần này đến lần khác, tớ cũng rất tò mò rốt cuộc cậu thích kiểu nào đấy?”
Ngộ Từ bị hỏi cho ngơ ngác mấy giây.
Đồ Manh Manh nhìn cô một hồi: “Đàn anh theo đuổi cậu cậu không thích, đàn em theo đuổi cậu cậu cũng không chịu, trong khi toàn là người thuộc dạng nam vương trong trường, tệ lắm thì cũng là nam vương của khoa. Tớ tò mò thật đấy, rốt cuộc phải là người cỡ nào cậu mới chịu gật đầu vậy?”
Lúc đó hai người đang đứng ngoài ban công.
Dưới ký túc xá nữ có vài cây anh đào, đã gần cuối học kì nên hoa trên cành đã rụng gần hết.
Cô nhìn mấy cây anh đào ấy, bỗng chốc lặng im.
*
Hôm hoàn tất khâu chụp ảnh tốt nghiệp, Ngộ Từ đã đặt vé máy bay về Tô Lăng ngay hôm sau, khi nào có bằng tốt nghiệp và bằng học vị thì nhờ Đồ Manh Manh gửi về giúp cô.
Lần trở về này cô chẳng nói với ai hết, định mang bất ngờ về cho cụ bà.
Đêm trước khi về, ba người trong ký túc xá lại ăn chung bữa cơm.
Sau này họ mỗi người một nơi, hẹn gặp nhau nơi đỉnh vinh quang.
Đồ Manh Manh khóc thút thít nói với Ngộ Từ: “Chờ cậu kết hôn, dẫu có xa vời vợi tớ cũng phải đi, tớ muốn xem xem đối tượng của cậu là thần thánh phương nào!”
Vành mắt Dư Kỳ cũng đỏ hoe: “Thế chẳng phải là đi làm phù dâu sao? Đỡ một phần tiền mừng, còn được ăn ké uống ké.”
Bị hai người họ lay động, Ngộ Từ cũng thấy hơi buồn, nhưng vẫn bị chọc cười, sảng khoái đồng ý: “Được.”
Cuối cùng, Dư Kỳ và Đồ Manh Manh uống say, Ngộ Từ khó khăn dìu họ về ký túc xá rồi vứt ai lên giường nấy.
Hơi rượu xộc lên khắp phòng, cô bèn mở cửa ban công cho thông gió, bản thân cũng ra đó đứng.
Giữa độ xuân rực rỡ, hoa cỏ đ.â.m chồi chim muông chao liệng, vạn vật khoác lên mình gấm hoa phồn thịnh.
Cô lặng nhìn khuôn viên ký túc xá chìm trong ngọn đèn đường, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đồng điếu bình an buộc giữa cổ tay rồi khẽ cong môi cười.
Chắc chắn bốn mùa ở Dự Viên sẽ tươi vui hơn nơi này.
