Trao Em Cả Một Đời - Chương 30: Tín Vật

Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:19

Ngộ Từ đã về Dụ Viên ở gần nửa tháng nhưng chưa từng chạm mặt Phó Tắc Dịch.

Hôm quay về, vừa gặp được anh xong Thẩm Mân đã gọi điện thoại đến, sau đó anh cũng ra ngoài.

Mấy ngày gần đây lúc cô đi nghỉ thì phòng của anh vẫn tối tăm im lìm, lúc cô dậy thì anh đã ra khỏi nhà.

Cũng nhờ bác Thân đến lấy quần áo trong phòng anh mỗi ngày mới chứng minh quả thật buổi tối anh có về nhà nghỉ ngơi.

Đồng hồ sinh học của Ngộ Từ rất đúng giờ, mỗi ngày cô sẽ dậy vào bảy giờ rưỡi, cũng tầm đó bác Thân sẽ đến gọi cô ra ăn sáng với cụ bà.

Nhưng lúc cô đến, Phó Tắc Dịch đã dùng bữa xong và ra ngoài từ đời nào.

Hôm nọ, Ngộ Từ cố tình đặt chuông báo thức sớm hơn một tiếng.

Cũng không biết vì ý thức ngầm biết là có đặt báo thức hay sao mà suốt đêm ấy cô ngủ rất nông và chập chờn, mãi khi trời tờ mờ sáng mới say giấc.

Lúc đợt chuông báo thức đầu tiên vang lên, cô hoàn toàn không hay biết, đến khi chuông nhắc lại sau mười lăm phút vang lên cô mới giật mình bật dậy.

Gấp gáp cầm điện thoại lên xem giờ, sau đó lập tức ngồi dậy, tắm rửa nhanh ch.óng rồi lại vội vội vàng vàng thay đồ, chạy thẳng xuống dưới lầu.

Bác Thân đang dẫn người hầu đi tỉa nhành hoa trong vườn, bỗng dưng bắt gặp một bóng dáng hớt hải chạy từ Nam Viên ra nên tiến đến quan tâm hỏi: “Nhóc Tiểu Từ, đi đâu mà vội vậy?”

Vì xuống lầu quá vội, Ngộ Từ chưa kịp chải tóc nên lúc này mới giơ tay lên vuốt đại vài cái, bên cạnh đó còn thở dốc nhẹ vì chạy, cô vội hỏi: “Chú út, chú út đi chưa ạ?”

Nghe cô hỏi thế bác Thân cũng ngơ ra mất mấy giây, sau đó chợt mỉm cười: “Chưa, chưa đi!” Nói xong, ông ấy còn liếc ra cổng Nam Viên sau lưng cô, rồi cười khanh khách nói tiếp: “À không, vừa ra kìa, cháu vẫn sớm lắm.”

Nghe vậy Ngộ Từ sững sờ, quay đầu nhìn lại phía sau.

Phó Tắc Dịch và Thẩm Mân cùng bước ra từ cổng vòm nhỏ của Nam Viên, có vẻ hai người đang trao đổi gì đó.

Chính giữa là hồ Minh Nguyệt, anh ở bờ bên kia, còn Ngộ Từ ở bờ bên đây.

Khi đặt chân lên cầu nhỏ cũng là lúc hai người trao đổi xong, Phó Tắc Dịch đảo mắt trông sang, sau đó thoáng đơ người.

Ngộ Từ đứng trong đình ven hồ, hơi thở còn chưa ổn định trở lại, đang ngơ ngác nhìn anh.

Anh cũng nhìn cô rồi chậm rãi bước đến gần.

Bác Thân cười nói: “Nhóc con này vội vội vàng vàng tìm cậu đấy ạ.”

Nghe bác Thân bảo vậy, anh dừng chân đứng yên rồi nghiêng đầu, đôi mắt sáng long lanh ấy nhìn thẳng vào mắt cô.

Rồi anh hỏi nhỏ: “Sao thế?”

Sáng nay anh chỉ mặc sơ mi xám cho phần trên, tuy đã thắt cà vạt nhưng không quá công sở, trông có vẻ không có việc gì gấp.

Thẩm Mân ở bên cạnh cũng nhìn Ngộ Từ rồi khẽ cúi người rời đi trước.

Bác Thân cũng nhìn hai người rồi mỉm cười gọi người làm vườn đi tỉa cây tiếp.

Ngộ Từ bị hỏi nhất thời quên mất ngôn ngữ.

Gần nửa tháng không gặp nhau, nay vừa trông thấy anh đã nảy sinh một cảm giác bỡ ngỡ lạ lùng khó tả.

“Cháu... Cháu đến để đi ăn sáng với chú.”

Rõ ràng đây chỉ là một câu nói rất bình thường nhưng khi vừa dứt câu, vành tai Ngộ Từ lại đỏ bừng, hơn nữa còn không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Phó Tắc Dịch đã thoáng hoang mang.

Sau đó tầm nhìn của anh dần chuyển từ gương mặt lên đỉnh đầu cô, có lẽ do trời vừa nổi gió nên có vài cánh hoa dính lại, lặng lẽ nằm im trên mái tóc suôn mượt đen bóng của cô.

Anh khựng lại mấy giây rồi chậm rãi nâng tay lên nhặt cánh hoa xuống thay cô.

“Mai là ngày mừng tuổi bà nội, tối nay con cháu sẽ về nên hôm nay chú không ra ngoài.”

Trên đỉnh đầu truyền đến xúc cảm nhẹ nhàng, chỉ thoáng qua rồi lập tức biến mất.

Ngộ Từ đơ ra một hồi mới muộn màng hiểu được câu anh nói, sau đó lại chợt nhớ ra quả thật ngày mai là sinh nhật của bà cố.

Phó Tắc Dịch rũ mắt nhìn cô: “Vẫn còn sớm, cháu vào nghỉ thêm lát nhé?”

Cô ngước lên nhìn anh, khẽ hỏi: “Còn chú thì sao?”

Anh đáp: “Ra sân trước.”

Tuy đến tối con cháu mới về nhưng quà cáp của họ hàng đều đã được mang đến từ sáng sớm, năm nào cũng thế.

Cô vội vàng nói: “Vậy cháu cũng ra sân trước.”

Cô nói câu này hơi vội, cứ như một đứa trẻ thích quấn quýt người lớn nhưng sợ bị bỏ lại nên mới thốt ra lời mè nheo ấy.

Phó Tắc Dịch chợt cong môi cười, khóe môi kéo ra một đường cong nhẹ, khẽ đáp: “Được.”

Chất giọng trong trẻo nhưng lạ thay, dường như Ngộ Từ thấy cả một bầu trời nuông chiều yêu thương ẩn trong tiếng cười khẽ đó.

Là sự nuông chiều yêu thương của người lớn dành cho đứa trẻ.

Cô lỡ đễnh, mím môi nhìn anh: “Chú út.”

Phó Tắc Dịch bước về phía trước, nghe cô gọi nên đáp lại: “Hửm?”

“Cháu đã không còn là trẻ con nữa rồi.” Cô cất bước đi theo anh.

Nghe cô nói vậy, anh nghiêng đầu nhìn sang.

Cô mặc một bộ trà phục rộng rãi thoải mái gồm sơ mi lụa mỏng hồng nhạt và quần dài lụa trắng, mái tóc dài tung xõa sau lưng, gương mặt chưa trang điểm nhưng làn da vẫn tươi sáng, đôi mắt hạnh to tròn ánh lên vẻ ấm ức nhưng cũng bướng bỉnh đang nhìn chằm chằm anh.

Phó Tắc Dịch khẽ nhếch môi, nhẹ đáp: “Ừm.”

Cũng chẳng biết là anh đang đồng ý với cô thật hay chỉ đang an ủi cô thôi nữa.

Ngộ Từ bĩu môi không đáp, tiếp tục đi ra sân trước với anh.

Phó Tắc Dịch nhìn góc nghiêng đang khẽ dẩu môi lên của cô, khóe môi lại nhếch lên cao hơn, sau đó quay đi.

*

Tuy ngày mừng thọ của cụ bà không tổ chức rình rang, nhưng nhà cửa vẫn trang hoàng những tấm rèm mừng tiệc và treo chữ thọ to đùng khắp sân.

Phó Tắc Dịch tiếp khách ở sân trước, Ngộ Từ bèn vào nhà treo đèn l.ồ.ng dán chữ thọ với bác Thân.

Chân của bác Thân không tiện, nên cô chủ động đảm đương phần việc treo đèn lên cao.

Bác Thân đứng vịn thang ở dưới, thấy cô trèo lên trèo xuống nhiều lần khiến ông ấy căng thẳng như treo tim lên đọt cây, cứ liên tục nhắc nhở: “Từ từ thôi, từ từ thôi, không vội, chúng ta cứ treo từ từ thôi.”

Cô cười khúc khích nhìn xuống: “Bác Thân, sao bác nhát hơn cả cháu nữa thế!”

Bác Thân cũng cười theo: “Nhóc con này, cháu lỡ ngã ở đâu thì người lo cuống cả lên là bác đấy!”

Vừa dứt câu, người trên thang đã “cộp cộp” đi xuống, kéo thang đến chỗ treo đèn tiếp theo.

Bác Thân vội vàng đi theo, mặt đầy lo lắng: “Ôi trời ơi, tổ tông của tôi ơi, cháu chậm lại đi!”

Đúng lúc cụ bà và Phó Tắc Dịch đưa khách khứa đến Kỵ Mã Lâu nghỉ lại, lúc này đang trên đường quay về.

Trời đã chạng vạng, nhưng trong sân người hầu vẫn tấp nập bận rộn đi đi lại lại và một vài người khách ngắm cảnh.

Dòng họ nhà họ Phó có nhiều nhánh, mặc dù không tổ chức tiệc mừng thọ nhưng con cháu cũng đông nên sẽ có tầm mười mâm cỗ được bày biện ở khu nhà tiếp khách.

Lúc bước lên cầu có mái che, cụ bà dừng chân lại nhìn sang phía Ngộ Từ.

Hiện tại là thời điểm cuối xuân nên trong vườn có nhiều hoa đã tàn, hoa của mùa tiếp theo thì chưa nở. Sen trong suối chỉ vừa nhú lên nổi trên mặt nước, cá chép đủ màu tung tăng bơi lội.

Trời dần tối, trừ số đèn l.ồ.ng dán chữ thọ do Ngộ Từ treo ra, dưới các cây cầu có mái che cũng được treo rất nhiều đèn.

Chúng đong đưa, ánh sáng ấm áp dịu nhẹ tô điểm cho hành lang cổ điển.

Cụ bà nhìn thoáng qua bóng dáng đang leo trèo trong hành lang, cười mỉm nói như hờn như trách: “Cái con bé này!”

Nhưng trong tông giọng lại toát lên sự yêu thương nuông chiều.

Phó Tắc Dịch cũng dừng lại nhìn theo bà, bóng dáng cô lọt thỏm giữa sông nước tĩnh lặng và những dải hành lang mái đình đan xen nhau, làm cảnh sắc tĩnh mịch ấy thêm phần sinh động.

Cụ bà im lặng ngắm nhìn thêm giây lát rồi chợt hỏi nhỏ: “Con bé về đây là do con bảo với con bé thế à?”

Phó Tắc Dịch khựng người, phủ nhận: “Không ạ.”

Cụ bà không nói gì thêm, lát sau, bà chợt đưa sang một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ t.ử đàn.

Phó Tắc Dịch ngơ ngác, sau đó đưa tay ra nhận.

“Đây là…”

“Tín vật.” Cụ bà trả lời: “Cuối cùng cháu và Tiểu Uyển vẫn là có duyên không phận, bà cũng không hỏi đến nữa, từ nay mọi quyết định đều phụ thuộc hoàn toàn vào bản thân cháu, đây là tín vật gia truyền dành cho con dâu của nhà họ Phó, giờ bà giao nó lại cho cháu.”

Nói xong, cụ bà lại nhìn sang hành lang quanh co dưới chân cầu có mái vòm rồi đi xuống khỏi cầu.

Phó Tắc Dịch cầm chiếc hộp ngớ người thật lâu, phía bên kia, Ngộ Từ đã bước vòng qua hành lang quanh co, tinh nghịch cười vui kéo theo chiếc thang chạy ở phía trước, bác Thân đầy lo lắng sợ hãi đuổi theo sau.

Lúc leo lên thang lần nữa, cô cũng trông thấy anh.

Mái tóc buông xõa tự nhiên vào buổi sáng, nay đã được cô vén gọn ra sau đầu bằng một cây trâm ngọc.

Gió đêm chợt thổi mạnh vờn bay mạn rèm và đèn l.ồ.ng lửng lơ, tà áo sơ mi ai đó cũng lay động, người mặc nó quay sang mỉm cười với anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trao Em Cả Một Đời - Chương 30: Chương 30: Tín Vật | MonkeyD