Trao Em Cả Một Đời - Chương 31: Ấm Ức
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:20
Gần đến giờ khai tiệc Phó Thành và Tô Lam mới ló mặt đến.
Vừa bước vào cổng sân, Tô Lam đã tươi cười rạng rỡ, không ngừng thốt ra những lời mừng thọ may mắn. Cụ bà chỉ cười hiền từ đáp lại từng câu chúc một, sau đó nhìn ra phía sau hai người, hỏi: “Vân Tranh và Minh Hinh không về sao?”
Cụ bà vừa dứt câu, sắc mặt Tô Lam đã lập tức thay đổi nhưng nhanh ch.óng trở lại bình thường, bà ta cười nói: “Vân Tranh về rồi ạ, đang ở phía sau, còn Minh Hinh...”
Nói đến đây, bà ta quay sang liếc nhìn Phó Thành, đáy mắt toát lên vẻ không vui nhưng cuối cùng vẫn quay lại tiếp tục nói: “Con bé đó chẳng hiểu chuyện gì cả, vốn đã báo trước với nó cuối tháng này là ngày mừng thọ của bà, bảo nó đừng chạy đi chơi lung tung, vậy mà mấy hôm trước còn đi vẽ ký họa với bạn, đến giờ vẫn chưa về.”
Cụ bà vốn cũng chẳng thật sự quan tâm Tô Minh Hinh có về hay không, nên chỉ mỉm cười gật đầu rồi không hỏi thêm nữa.
Ngược lại là Ngộ Từ đứng bên cạnh cụ bà lại thở phào nhẹ nhõm.
Vốn còn tưởng sẽ phải chạm mặt Tô Minh Hinh nên cô cứ thấy bức bối trong người, giờ cô ta không đến, bỗng dưng cô thấy không khí trong lành hơn nhiều.
Họ vừa trò chuyện xong, ngoài cổng nhà gần đó có một chàng trai cao gầy bước vào với dáng đi mệt mỏi rệu rã.
Hai tay đút vào túi quần thể thao, dung mạo anh tuấn với đôi mắt hơi sâu, tóc mái bồng bềnh rũ chạm chân mày, trông cậu ấy toát ra vẻ thản nhiên hờ hững chẳng màng điều gì xung quanh.
Phó Thành quay lại nhìn rồi nhíu mày đúng như dự đoán: “Nhanh cái chân lên! Không thấy bà cố ở đây sao?”
Thế là bóng hình đó tăng tốc vài bước, giày thể thao trắng tinh giẫm liên tiếp lên mấy bậc thềm, bước tới chào: “Bà cố ạ.”
Cũng đã nhiều năm rồi Ngộ Từ không gặp Phó Vân Tranh, lần cuối gặp nhau là trước khi cô dọn về Tô Lăng. Lúc đó cậu ấy chưa phát triển hẳn, vẫn còn vươn đôi nét non nớt, khác hẳn chàng trai thanh tú cao ráo trước mặt Ngộ Từ lúc này.
Cô còn nhớ Phó Vân Tranh thời đó cứ lăng xăng không chịu ngồi yên, còn trèo cây trộm trứng chim.
Nhớ đến đây, Ngộ Từ không kìm được cúi đầu bật cười.
Phó Vân Tranh nghe thấy tiếng cười thì nghiêng đầu nhìn sang rồi im lặng trề môi, nhưng vì ngại có người lớn ở đây nên cuối cùng vẫn không nói gì.
Quay đầu nhìn Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh, cậu ấy giấu bớt đi vẻ lười tản mạn uể oải trước đó, thay vào đó là nghiêm túc chào: “Chú út ạ.”
Phó Tắc Dịch gật đầu nhẹ, trầm giọng đáp lại.
Tô Lam liếc nhìn Phó Vân Tranh xong lại cười nói: “Mau vào nhà thôi, bọn cháu đến muộn làm chậm trễ giờ khai tiệc rồi!”
Sau khi nói xong bà ta còn chủ động dìu cụ bà đi vào khu nhà tiếp khách.
Phó Thành và Phó Tắc Dịch sát theo phía sau, thế là Ngộ Từ bị bỏ lại chung hàng với Phó Vân Tranh.
“Mầm Đậu, hình như cậu cao lên rồi ha!”
Người lớn vừa đi xa, bên cạnh đã vang lên giọng nói cực kỳ gợi đòn.
Ngộ Từ chợt nhìn lại, ban cho cậu ấy một cái trợn mắt bừng bừng sát khí: “Cậu đừng có chọc tớ nổi sát tâm trong lúc tớ đang vui thế này nhé.”
Vốn dĩ cô còn nghĩ bao năm không gặp nhau, có nên thay đổi cách tương tác cũ hay không.
Vậy mà cậu ấy vừa cất lời, cô đã thấy chẳng cần thiết nữa.
Mồm mép tên này vẫn đanh đá, đáng ghét hệt năm xưa!
Từ nhỏ Ngộ Từ đã gầy và không cao bằng Phó Vân Tranh, thế nên cậu ấy đặt cho cô biệt danh “Mầm Đậu”.
Phó Vân Tranh mỉm cười cợt nhả, khẽ hất cằm lên, đôi mắt ánh lên vẻ khinh thường chiều cao của cô, còn trưng ra vẻ mặt như đang muốn nói “Chỉ dựa vào cậu?”.
Sau đó còn chậc lưỡi hai tiếng, vừa lắc đầu vừa đút hai tay vào túi quần đi thẳng vào khu nhà tiếp khách.
Ngộ Từ tức tối chậc lưỡi, tăng tốc vượt qua cậu ấy.
Phía trước, cụ bà và nhóm Phó Tắc Dịch đã vào trong rèm cửa nên không còn thấy bóng dáng họ.
Phó Vân Tranh cao kều, chân cũng dài nên chỉ thong thả vài bước đã đuổi kịp: “Chậc! Đừng cố nữa, giờ cậu không đ.á.n.h lại tớ nữa đâu.”
Hồi còn ở Hải Châu, hai người còn bé nên dáng vấp không chênh lệch quá nhiều, Ngộ Từ chỉ cần hơi kiễng chân là có thể vỗ lên đầu Phó Vân Tranh.
Nhưng giờ thì chắc phải nhảy lên mất.
Như thể đoán được cô đang nghĩ gì, Phó Vân Tranh nhướng mày: “Ê cậu nghe truyện cười không?”
Ngộ Từ bán tín bán nghi nghiêng đầu nhìn cậu ấy: “Truyện gì?”
Phó Vân Tranh giả đò suy tư một lát, sau đó khó xử nhìn cô: “À thì...” Cậu ấy chau mày: “Cậu nhảy lên đ.á.n.h vào đầu gối tớ.”
“...”
Kể xong, Phó Vân Tranh nhìn trâm ngọc cài trên tóc Phó Từ, chợt thò tay sang rút nó ra rồi bỏ chạy thật xa.
Ngộ Từ sững sờ trong giây lát, tóc mất đi vật cố định nên bung xõa tự nhiên, cô giơ tay sờ sau gáy rồi ngẩng đầu nhìn lên.
Phó Vân Tranh lảo đảo lùi về sau vài bước, lắc lư cây trâm trong tay rồi tiếp tục quay người lủi vào hành lang bên cạnh.
Ngộ Từ chợt nổi giận: “Cậu trả lại cho tớ!”
Người trong hành lang làm như không nghe thấy, còn lắc đầu một cách hết sức gợi đòn.
Cô bất lực thở dài, chỉ đành đuổi theo lấy lại.
Nhưng Phó Vân Tranh vẫn không dừng bước, còn nhếch môi mỉm cười.
Hai người cứ kẻ trước người sau đuổi bắt giữa hành lang, quanh quẩn rất nhiều vòng trong vườn nhà sân trước, hoàn toàn quên mất phải vào khu nhà tiếp khách.
Ra khỏi hành lang nhỏ ở sân trước, Phó Vân Tranh chạy vào một ngõ c.h.ế.t nên nhanh trí giơ cây trâm trong tay lên đầu.
Ngộ Từ đuổi tới nơi với tay lên giật lại, tức phồng má nói: “Phó Vân Tranh, cậu có thôi trẻ con đi không hả!”
Thủ đoạn bắt nạt cô vẫn y hệt hồi nhỏ, giật đồ của cô rồi chạy khắp sân nhà chọc cho cô tức chơi.
Ngộ Từ khẽ nhảy lên, đầu ngón tay chạm đến cổ tay cậu ấy.
Phó Vân Tranh vừa giơ tay lên cao vừa ưỡn người ra sau: “Ái chà, Mầm Đậu, cậu với tới luôn đấy à.”
“Tớ vốn không thấp mà, chỉ có cậu cao lên chứ người khác không cao lên được hả?” Ngộ Từ không phục cãi lại.
Hai người cứ giằng co qua lại như thế, vô tình cơ thể dựa hơi sát nhau.
Ngộ Từ đã thay một chiếc sườn xám bằng lụa gấm thượng hạng, chiếc váy ôm sát họa ra đường cong của thiếu nữ, bầu n.g.ự.c cô hơi áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c của chàng trai trẻ, cánh tay giơ lên cao, da thịt mịn màng như có như không cọ qua cánh tay cậu ấy.
Phó Vân Tranh sững người, cụp mắt nhìn cô gái trước người mình.
Khoảng cách giữa họ hơi gần, cô còn giận đến mức hai má đỏ bừng, đôi mắt trợn tròn như nai con trong rừng.
Quần áo cuối xuân khá mỏng, thân nhiệt cả hai kề sát vào nhau làm yết hầu của Phó Vân Tranh vô thức chuyển động.
“Phó Vân Tranh!” Giọng nói pha lẫn sự giận dữ của con gái vang lên.
Cậu ấy thoáng giật mình, tỉnh táo trở lại.
Khẽ ngước lên nhìn, đang định cất lời thì chợt liếc thấy Phó Tắc Dịch đang bước ra từ khu nhà tiếp khách không xa.
“Chú út!” Cậu ấy vội vàng gọi.
Phó Tắc Dịch nghe tiếng bèn nhìn sang chỗ họ, đôi mắt hơi khựng lại, liếc sang Ngộ Từ đang đứng kề sát n.g.ự.c Phó Vân Tranh rồi mới gật đầu: “Vào đây.”
Khách khứa đã yên vị, chỉ thiếu hai nhóc quỷ bọn họ.
Ngộ Từ nghe tiếng gọi của Phó Vân Tranh cũng hoảng hốt nhìn sang. Thấy Phó Tắc Dịch đứng trước cửa khu nhà tiếp khách, hai người còn thoáng nhìn thẳng vào mắt nhau.
Ngộ Từ đơ ra, bỗng chốc nhận ra mình và Phó Vân Tranh đứng hơi gần nhau bèn vội vàng lùi ra vài bước, kéo dài khoảng cách với cậu ấy.
Phó Vân Tranh gãi đầu đáp: “Vâng.”
Phó Tắc Dịch khẽ gật đầu, không nhìn thêm dù chỉ một giây, quay người đi vào trong.
Tim Ngộ Từ đập hơi nhanh, bỗng dưng cảm thấy trong lòng trào dâng một nỗi chột dạ vô cớ.
Phó Vân Tranh nghiêng đầu nhìn cô rồi trả cây trâm lại: “Làm sao vậy? Sao cậu còn sợ chú út hơn cả tớ thế?”
Ngộ Từ nhận lấy cây trâm, vừa cài tóc lại vừa trừng mắt nhìn Phó Vân Tranh, chẳng hề muốn nói chuyện với cậu ấy nhưng chợt thấy hơi ấm ức.
Ngặt nỗi cô lại không biết rốt cuộc bản thân đang ấm ức chuyện gì.
