Trao Em Cả Một Đời - Chương 34: Búi Tóc
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:21
Anh b.úi rất nhẹ tay, đầu ngón tay len lỏi qua từng kẽ tóc, b.úi xong còn giúp cô vén những sợi tóc con bên tai ra phía sau.
Da thịt ấm áp sượt qua vành tai làm tim Ngộ Từ đập chậm lại mấy nhịp.
Bên ngoài đình ven hồ trồng một vườn hoa mẫu đơn, hương thơm dịu nhẹ vương vấn, bóng trăng in nghiêng giữa dòng, sóng ánh sáng nhấp nhô soi sáng câu đối trong đình “Rượu xuân cạn chén hân hoan, rau tươi hái trong vườn. Mưa phùn phương Đông tới, hòa nhịp cùng gió xanh”.
Khi Phó Tắc Dịch rút tay về, Ngộ Từ vẫn còn cảm nhận được những cái chạm nhẹ như có như không trên gáy, như một viên sỏi nhỏ rơi vào nước, người đã đi mất nhưng sóng nước vẫn trào dâng.
“Xong rồi.” Anh thì thầm.
Ngộ Từ thoáng khựng người rồi quay lại, sau đó giơ tay lên sờ b.úi tóc sau đầu, kiểu dáng tròn trịa ngay ngắn, còn tinh xảo hơn cả cô tự b.úi cho mình.
Nhớ lại lần trước anh cũng từng tết tóc hộ, cô thoáng ngập ngừng rồi ngước lên nhìn anh, nhưng sau khi va vào đôi mắt sáng trong giữa màn đêm ấy, lời đã đến bên môi chợt kẹt lại.
Phó Tắc Dịch lặng im nhìn cô thật lâu, khóe môi cong lên nụ cười rất nhẹ: “Lúc nhỏ thấy ba b.úi tóc cho mẹ, nhìn nhiều nên nhớ.”
Anh biết cô muốn hỏi gì.
Có một khoảnh khắc nào đó, Ngộ Từ đã xấu hổ vì bị nhìn thấu hết tâm tư, đôi mắt cũng trốn tránh theo.
Trước đây cô luôn cảm thấy có lẽ anh đã có người con gái mình thương thầm.
Kẻ lông mày, b.úi tóc, chọn phấn điểm son, quả thật rất giống những việc Phó Tắc Dịch sẽ làm.
Ngay lúc cảm giác lúng túng này ngày càng mãnh liệt và cô không biết nên tiếp lời anh thế nào, thì bỗng dưng nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.
Cô hoang mang ngớ ra, song lại ngước mắt nhìn lên.
Ánh đèn cổ tỏa ra ánh sáng nhẹ, bóng trăng êm đềm, khóe môi anh khẽ nhếch lên kéo ra hai đường cong mềm mại, biểu cảm gương mặt rất thư giãn như hòa làm một với vầng trăng trên trời.
“Chú út, chú... Cười gì thế?” Cô chớp mắt.
Bỗng chốc, Phó Tắc Dịch từ từ cất đi đường cong trên khóe môi, nhưng vẫn gọi tên cô trong nụ cười nhạt nhòa: “Ngộ Từ.”
Cô ngoan ngoãn trả lời: “Vâng.”
Đôi mắt anh lại nhìn chăm chú vào cô, sau đó từ tốn cất lời: “Ngày mai, đừng gọi chú là chú út nữa.”
Ngộ Từ đơ người, không hiểu: “Tại sao ạ?”
Ngày mai là ngày mừng tuổi của cụ bà, khách còn đến đông hơn hôm nay, con cháu thân thiết bên nhà họ Ngộ cũng sẽ đến.
Nếu cô vô lễ trước mặt chú hai, chắc tối mai đèn trong nhà thờ tổ sẽ sáng cả đêm vì cô mất.
Phó Tắc Dịch quay đi chỗ khác, cân nhắc một chút rồi quay lại nhìn cô: “Không gọi cũng được, thay vào đó...” Anh ngập ngừng, đôi mắt chợt sáng rực: “Hãy gọi tên của chú.”
Ngộ Từ như bị một cái dùi gỗ nhỏ gõ nhẹ vào.
Gọi tên của anh.
Lần trước anh nói thế này là vào ngày hai gia đình họ hủy hôn, lúc đó cô đã không thể gọi được.
Bờ môi dính c.h.ặ.t mấp máy như nặng ngàn cân, giờ đây cô vẫn không thể gọi được.
Sương đêm thanh vắng, Phó Tắc Dịch nhìn chằm chằm cô một hồi, cuối cùng không cưỡng cầu nữa, thủ thỉ: “Không gọi chú út là được, ngày mai cháu ra đón khách chung với chú.”
Ngộ Từ gật đầu.
Bình thường cô cũng ra đón khách chung với anh mà.
Phó Tắc Dịch cong môi cười, đang định cất bước rời khỏi đình ven hồ, Ngộ Từ lại chỉ vào câu đối treo trên cột đình gần đó.
“Chú út, cháu luôn cảm thấy chú nên sống một cuộc đời như thế.”
Rượu xuân cạn chén hân hoan.
Hòa nhịp cùng gió xanh.
Thích gì làm nấy, an nhàn không ưu sầu.
Phó Tắc Dịch sững sờ, nghiêng mắt nhìn sang.
Nét mực vừa dứt khoát vừa phóng khoáng tự do trên câu đối là b.út tích của cụ ông, câu thơ được trích từ “Độc Sơn Hải Kinh - Phần Một” của Đào Uyên Minh, nhà thơ cụ ông thuở sinh thời yêu thích nhất.
Phó Tắc Dịch nhìn chăm chú vào câu thơ đó, không lâu sau anh quay sang nhìn người bên cạnh, không trả lời mà hỏi ngược lại rằng: “Còn cháu thì sao?”
Bỗng dưng bị quăng ngược lại vấn đề làm Ngộ Từ ngớ người trong phút chốc, cô quay lại nhìn anh song lại không kịp đề phòng va vào đôi mắt đen láy kia.
Không biết tại sao, cô lại thấy những lời anh nói có ẩn ý khác, nhưng cô không giải thích được.
Cứ mấp máy môi, cuối cùng bèn cong môi cười mỉm: “Ngựa năm màu, áo lông ngàn vàng, gọi con mang hết ra đổi lấy rượu ngon.”
Cô vừa dứt câu, Phó Tắc Dịch cũng cong môi cười theo, đáp lại bằng chất giọng rất êm ái rất dịu dàng: “Được.”
Ngộ Từ và anh nhìn nhau, ai cũng nhoẻn miệng tươi cười.
*
Lúc về phòng trời đã rất khuya, trước khi đi tắm, Ngộ Từ ngồi trước bàn trang điểm tháo trang sức, lúc chạm vào trâm ngọc trên tóc, tay cô khựng lại.
Trâm cài tóc của cô là quà sinh nhật mười tám tuổi do bà cố tặng, đó là quà trưởng thành gia truyền của con gái nhà họ Phó, có kiểu dáng rất giản dị.
Nhưng cái trong tay cô lúc này, có thể cảm nhận rõ được hoa văn trên đầu trâm.
Cô chợt kinh ngạc, tháo cây trâm xuống đưa ra trước mắt xem thử.
Cây trâm làm bằng ngọc trắng xanh, kiểu dáng không rườm rà nhưng phần đầu trâm có khắc hình hai đóa sen mọc cùng một gốc vô cùng khéo léo.
Chất ngọc bóng mượt hơn cái cũ của cô, tuy không rành về ngọc nhưng cô vẫn có thể nhận ra đây là món đồ không tầm thường.
Ngộ Từ hơi hoang mang nhìn cây trâm không phải của mình lẳng lặng nằm yên giữa lòng bàn tay, sau đó sực nhớ ra một chuyện.
Đây là...
Anh đã đổi cho cô lúc b.úi tóc sao?
Trầm ngâm một hồi, cô chợt đứng dậy lấy điện thoại nhưng phát hiện giờ đã hơn nửa đêm, mở toang cửa sổ chạm hoa trong phòng ra, ngay khoảnh khắc cô nhìn sang, Lãm Nguyệt Lâu phía đối diện cũng tắt đèn.
Anh nghỉ ngơi rồi.
Cuối cùng Ngộ Từ vẫn buông điện thoại xuống, rũ mắt nhìn cây trâm trong tay, hơi thắc mắc chau mày.
*
Hôm sau là tiệc mừng thọ chính thức của cụ bà nên Ngộ Từ dậy sớm hơn thường ngày.
Thay quần áo xong xuôi, ngồi xuống bàn trang điểm, cô nhìn trâm cài hoa sen đôi đặt trong hộp đựng trâm, chần chừ giây lát rồi vẫn cầm nó lên.
Ra khỏi phòng sau khi hoàn thành bước trang điểm làm tóc, vừa đặt chân lên cầu thang gỗ ngoằn ngoèo trước lầu gác nhỏ, Ngộ Từ đã sững sờ.
Cả vườn xuân ẩm đọng đắm mình trong sương mai, những cây đào nở muộn bên bờ suối dưới lầu đã đến cuối mùa, hoa rơi lả tả.
Phó Tắc Dịch ngồi trong mái đình nhỏ ngói xám cột gụ, bàn đá trước mặt anh đặt khay trà, tách trà bốc lên hơi nóng nghi ngút. Bác Thân đứng bên cạnh, không rõ đang nói gì mà anh cong khóe môi mỉm cười nhẹ nhàng thong dong.
Bước chân của Ngộ Từ dừng lại.
Lúc bưng tách trà lên, Phó Tắc Dịch vô tình bắt gặp bóng hình đứng thẳng trên lầu gác, nụ cười trên môi cũng lui đi nhưng nét mặt vẫn hiền hòa, xuyên qua những nhành hoa mờ ảo trong sương sớm, anh gật đầu nhẹ với cô.
Bác Thân bên cạnh thấy vậy thì khẽ cúi người, thấy cô xong cũng mỉm cười theo, vẫy tay gọi: “Nhóc Tiểu Từ, mau xuống đây!”
Đã nhìn trộm lại còn bị phát hiện làm Ngộ Từ hơi đỏ mặt, vội vàng không nhìn nữa, đi xuống cầu thang gỗ nhỏ.
“Cụ bà nói sinh nhật hôm nay muốn đi dâng hương nên mới sáng tinh mơ đã ra ngoài, khách nghỉ lại cũng đã được đưa bữa sáng lên tận phòng nên không đãi tiệc sáng ở gian chính, cháu xem sáng nay muốn ăn gì nào?”
Vừa bước tới, bác Thân đã cười híp mắt hỏi.
Ngộ Từ sững sờ, nhìn Phó Tắc Dịch ngồi trước bàn, mím môi hỏi: “Chú... Ăn chưa ạ?”
Đang gọi dở thì chợt nhớ ra tối qua anh bảo hôm nay cô đừng gọi anh là “chú út”, tuy không rõ lý do nhưng cô vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Nghe vậy Phó Tắc Dịch cũng sững sờ hồi lâu mới gật đầu: “Ăn rồi.”
Bác Thân vẫn tươi cười vui vẻ chờ câu trả lời của cô, đắn đo một lát cô nói: “Cháu ăn cháo đường được rồi ạ.”
Bác Thân đồng ý: “Được, để bác đi lấy.”
Nói xong, ông ấy rời khỏi đình nhỏ, không lâu sau đã khuất bóng sau cửa Nam Viên.
Ngộ Từ nhìn khay trà trên bàn rồi bước tới ngồi xuống đối diện Phó Tắc Dịch, vô cùng tự nhiên nhấc ấm trà lên rót thêm trà cho anh.
Phó Tắc Dịch liếc nhìn bàn tay vươn tới trước mặt mình, lần theo cổ tay thon thả trắng nõn ngước lên nhìn gương mặt cô.
Hôm nay phải tiếp đãi khách khứa nên Ngộ Từ có trang điểm nhẹ, làn da mịn màng như ngọc, màu môi sáng hơn thường ngày đôi phần, đôi mi dài khẽ rủ xuống, thỉnh thoảng còn chớp nhẹ.
Trông cô lúc này rất tập trung.
Phó Tắc Dịch nán lại ngắm nhìn gương mặt cô một lát mới tiếp tục nhìn lên trên.
Mái tóc dài được vén gọn b.úi thấp sau đầu, đầu trâm ngọc xanh biếc bóng loáng thấp thoáng giữa lọn tóc.
Thêm trà xong, Ngộ Từ đặt ấm trà xuống, ngẩng đầu lên mới biết nãy giờ Phó Tắc Dịch luôn quan sát cô.
Nhận ra anh đang nhìn trâm cài trên tóc mình, cô giơ tay lên sờ, đang định hỏi lại thấy anh quay đi, sau đó chắp hai ngón tay lại gõ nhẹ ba cái xuống bàn trà.
Câu hỏi đến bên môi chợt kẹt lại.
Hai ngón tay, ba cái gõ.
Là hình thức đáp lễ của người ngang hàng.
