Trao Em Cả Một Đời - Chương 33: Trâm Ngọc
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:20
Ngọc lan chưa tàn, hương hoa vẫn chưa nhạt phai tan trong không khí ẩm ướt mờ mịt, từng sợi hương thấm vào khoang mũi, tiếng nước chảy róc rách không ngừng.
Phó Tắc Dịch mím môi nhìn cô gái đứng trước mặt mình, lát sau lại thở dài thật khẽ như có như không rồi mới cất lời lần nữa: “Nếu chuyện cũ của tổ tiên bị nhắc lại, buộc cháu phải gả vào nhà họ Phó thì sao?”
Nét mặt Ngộ Từ chợt cứng đờ.
Đèn l.ồ.ng cũ kỹ ngoài mái hiên đung đưa giữa gió, va vào cột hành lang, theo tiếng va chạm khẽ khàng ấy, ánh sáng cam ấm lướt qua tấm rèm buông hờ, chiếu vào đình ven hồ.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng đã nán lại giữa hàng mày anh.
Một vệt sáng thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước, soi rõ sự mỏi mệt và nỗi bất lực hằn sâu nơi đáy mắt anh.
Ngộ Từ ngơ ngác thật lâu, tâm trí hơi đờ đẫn, không hiểu anh đang ám chỉ điều gì: “Cháu... Gả vào nhà họ Phó?”
Hôn ước giữa nhà họ Phó và nhà họ Ngộ là quy tắc tổ tiên, vì Ngộ Uyển hủy hôn mới bị ép thay đổi.
Nhưng dù sao nhà họ Ngộ cũng là bên có lỗi, nhà họ Phó muốn trách họ cũng đành chịu, hơn nữa mối quan hệ giữa hai gia đình luôn rất tốt đẹp, không đến mức trở mặt khó coi chỉ vì một cuộc hôn sự.
Nhưng đột nhiên anh nói vậy, thì có nghĩa là...
Nghĩ đến đây, Ngộ Từ bỗng hoảng hốt, ngước lên nhìn người đang ngồi dưới hiên.
Phó Tắc Dịch im lặng nhìn cô một hồi, nhận ra vẻ muốn nói lại thôi lấp lánh trong mắt cô, anh chậm rãi quay đi: “Là với Vân Tranh.”
Dây cung vốn căng c.h.ặ.t trong tâm trí bỗng đứt phựt, sốc đến tê dại.
Ngộ Từ trợn to mắt, sau đó vội nói: “Không phải hôn ước đã bị hủy rồi sao, hơn nữa...”
Cô và Phó Vân Tranh không phù hợp với quy tắc “trăm năm một mối” này.
Phó Tắc Dịch im lặng: “Phải, nhưng các cháu không phải liên hôn theo quy định tổ tiên.”
Hôm nay Phó Thành gọi anh đến phòng sách, ngoài bàn công việc ra thì còn đề cập đến một chuyện khác... Đó là hôn sự giữa hai nhà Phó - Ngộ.
Lúc bàn việc công xong anh vốn định rời đi, nào ngờ Phó Thành gạt bỏ trạng thái bàn việc công đi, gọi anh lại, nhìn anh một lát mới nói: “Tuy hôn sự giữa chú và Ngộ Uyển không thành, nhưng chú cũng biết ông Văn là bậc trưởng bối, khá coi trọng những quy tắc tổ tiên này.”
Nói đến đây, Phó Thành thoáng ngập ngừng rồi mới tiếp tục: “Anh nghĩ chú cũng rõ những xáo động lớn bé trong công ty dạo này là do đâu, ông ta muốn rời đi, dù có để lại cổ phần thì vẫn sẽ có nhiều nguyên lão đi theo ông ta, với sức của mình chú sẽ chẳng giữ lại được gì đâu, nhưng đây là cơ nghiệp tổ tiên, chú vẫn nên cân nhắc kỹ càng.”
Ông Văn là nguyên lão nội bộ tập đoàn, nhưng lại không phải người của nhà họ Phó, xét kỹ lại thì có thể coi là họ hàng xa đời trước của nhà họ Ngộ.
Thuở nhà họ Phó gầy dựng cơ nghiệp, một nhánh trong dòng họ của họ đã ra tay trợ giúp, truyền từ đời này qua đời khác, đến nay đã trở thành cổ đông có tiếng nói lớn nhất trong công ty.
Nếu ông ấy rời đi, ắt hẳn sẽ kéo thêm rất nhiều nguyên lão đi theo ông ấy, nói lên rằng rất có thể khiến Phó thị sẽ phải đối mặt với rủi ro bị chia rẽ.
Mấy hôm trước công ty mở rất nhiều cuộc họp ban quản trị, thật ra là để níu kéo ông Văn, những điều kiện bất bình đẳng được đưa ra, Phó Tắc Dịch ký tên chẳng chút do dự.
Nhưng giờ xem ra chúng chẳng có tác dụng gì.
Anh lặng người một lát mới hỏi: “Anh muốn gì?”
Mấy câu “cơ nghiệp tổ tiên” đó anh đã nghe phát chán rồi.
Phó Thành lặng thinh nhìn anh một hồi rồi nói: “Liên hôn, có nói gì thì ông Văn cũng là người nhà họ Ngộ đời trước, có lẽ điều ông ta muốn chỉ là một viên t.h.u.ố.c an thần.”
Nghe những lời này, Phó Tắc Dịch khẽ cười: “Thuốc an thần.”
Thấy Phó Thành gật đầu, vẻ chế nhạo nơi đáy mắt anh dần phai, thay vào đó là sự bình thản, hỏi: “Lần này là ai?”
Phó Thành liếc nhìn anh: “Ngộ Từ.” Ngập ngừng vài giây ông ta lại nói: “Và Vân Tranh.”
Phó Tắc Dịch khẽ đơ người, nét mặt cứng đờ thật lâu, sau đó trầm giọng nói: “Cũng phải hỏi ý kiến của hai đứa, nếu chúng không chịu thì mình cũng không...”
“Thì làm cho chúng chịu.” Còn chưa nói hết câu đã bị Phó Thành ngắt lời, ông ta nhìn anh bằng đôi mắt sâu thăm thẳm: “Một cuộc hôn sự thôi mà.”
Một cuộc hôn sự thôi mà.
Đây là lần thứ hai anh nghe thấy những từ ngữ này, lần trước là hai năm trước, về anh và Ngộ Uyển.
Kết quả của cuộc nói chuyện này là Phó Tắc Dịch ra khỏi phòng sách trước.
*
Đôi mắt đen láy của Ngộ Từ trợn tròn, đáy mắt ánh lên biển trời hoang mang, cô lí nhí gọi anh trong khi vành mắt dần đỏ hoe: “Chú út.”
Ngồi cách đó vài bước chân, Phó Tắc Dịch cũng im lặng nhìn cô, mày khẽ nhíu lại, đôi mắt dâng lên những cảm xúc phức tạp, pha lẫn quá nhiều quá nhiều tình cảm mà Ngộ Từ chẳng thể hiểu nổi.
“Vậy nên chú hỏi cháu thêm lần nữa, nếu không có nhà họ Phó, không có Dụ Viên, thì cháu muốn đi đâu?”
Giọng của anh vẫn dịu dàng êm ái, nhưng lúc này đây còn pha lẫn đôi phần khản đặc nghẹn ứ như đang đưa ra quyết định nào đó.
Ngộ Từ chậm rãi cụp mắt, và chỉ lát sau, khi khóe mi dần hoen ướt, cô chợt ngước lên nhìn anh: “Có phải nếu như thế thì không còn ai làm khó được chú nữa?”
Cô hỏi quá đỗi nghiêm túc, dẫu cho vành mắt đỏ hoe lấp lánh ánh nước.
Phó Tắc Dịch khẽ sững người, thật lâu sau mới nói: “Cháu chỉ cần trả lời câu hỏi của chú là được.”
Anh vừa dứt câu, Ngộ Từ đã nhoẻn miệng cười: “Cháu đã trả lời rồi mà, chú và bà cố ở đâu thì cháu ở đó.”
Gió đêm mang theo hương thơm dịu nhẹ khẽ lay tà váy cô, gấu váy sượt nhẹ qua ống quần anh như nhành liễu xuân cúi mình chạm nước, chỉ trong một cái chớp mắt nhưng cuộn trào từng cơn sóng gợn.
“Hơn nữa, chắc gì Phó Vân Tranh đã chịu lấy cháu.” Cô mỉm cười rất thản nhiên.
Sau đó, có lẽ thấy bầu không khí này quá ngột ngạt nặng nề nên cô nói tiếp: “Cậu ấy luôn bắt nạt và chê cháu hung dữ mà.”
Nói xong, như sợ anh không tin, cô còn giơ tay chỉ vào đầu mình: “Kiểu tóc hồi chiều dì Tần b.úi cho cháu bị cậu ấy làm rối hết, cháu phải tự b.úi lại mấy lần mà vẫn không ra đúng kiểu cũ.”
Đôi mắt cô vừa lấp lánh giữa màn đêm vừa rưng rưng như chú nai con chịu ấm ức, nhưng vẫn tươi cười với anh.
Đúng ngay lúc bầu không khí chuẩn bị yên tĩnh thêm lần nữa, Phó Tắc Dịch chợt thủ thỉ: “Qua đây.”
Ngộ Từ hoang mang trong giây lát, như thể không dám chắc: “Dạ?”
Anh dịu dàng lặp lại: “Qua đây.”
Cô ngập ngừng, sau đó chậm rãi tiến lên vài bước.
Khoảng cách được thu hẹp, vì đang ngồi nên tầm nhìn của anh thấp hơn cô một chút.
Phó Tắc Dịch ngước lên nhìn mái tóc hơi rối của cô, sau đó từ từ nhìn xuống đôi mắt cô, hé môi khẽ nói: “Xoay người lại.”
Đôi mắt anh vẫn sáng trong như thế, Ngộ Từ không hiểu lắm nhưng vẫn nghe lời xoay người lại.
Ánh trăng tĩnh mịch ngoài đình ven hồ dịu dàng chiếu rọi bóng dáng hai người.
Phó Tắc Dịch nhìn bóng lưng của Ngộ Từ mấy giây, sau đó chuyển sang nhìn cây trâm ngọc trên tóc cô thêm lát nữa mới nghiêng đầu nhìn sang chiếc hộp nhỏ bằng gỗ t.ử đàn trên ghế đá bên cạnh tay mình.
Anh chậm rãi xòe lòng bàn tay ra, nhấc chiếc hộp lên.
Cầm nó trong tay ngắm nhìn đôi ba giây rồi nhẹ nhàng bóp lấy chiếc khóa nhỏ màu đồng cổ trên hộp, mở nắp ra.
Sau đó, anh lấy cây trâm bằng ngọc trắng xanh trong hộp ra ngoài.
Thân trâm xanh biếc bóng loáng, kiểu dáng đơn giản, chỉ có đầu trâm khắc hai đóa sen mọc cùng một cuống.
Anh từ tốn đứng lên.
Ngộ Từ cảm giác sau lưng im lặng lâu quá, ngay lúc cô định quay người lại thì chợt cảm thấy có một bàn tay nắm nhẹ cây trâm trên tóc mình rồi chậm rãi rút nó ra.
Mái tóc xõa tung, cô sững sờ rồi lập tức cảm nhận được có một đôi tay đang nhẹ nhàng vén tóc mình lên.
Sau một hồi quấn nhẹ, cây trâm lại được cài vào tóc.
