Trao Em Cả Một Đời - Chương 36: Lặng Lẽ
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:21
Ngộ Từ tìm thấy Phó Tắc Dịch trong sảnh phụ của gian nhà tiếp khách.
Cô bước tới ngoài sảnh phụ đứng nghe một hồi mới phát hiện hình như khách anh đang tiếp không phải họ hàng của hai nhà Phó - Ngộ, qua nội dung trò chuyện thì thấy giống đang nói về công việc hơn.
Có lẽ là người đến từ Phó thị.
Cô nghiêng đầu lắng nghe thêm chút nữa, không biết bao giờ trong đó mới kết thúc nên định rời đi trước.
Khi chân vừa lặng lẽ lùi về thì nghe thấy trong sảnh phụ vang lên tiếng gọi: “Ngộ Từ.”
Giọng nói trầm ấm làm cô chợt nảy sinh cảm giác nghe trộm bị bắt quả tang.
Thật ra Phó Tắc Dịch đã thấy ngay lúc cô đến, bóng dáng thập thò ngoài cửa khiến người ta không thấy cũng khó.
Tiếng nói chuyện trong sảnh cũng dừng lại, Ngộ Từ đơ người tại chỗ mấy giây, cuối cùng vẫn chậm rãi bước ra khỏi cánh cửa.
Cổ đông của Phó thị đứng khắp sảnh, mà cô gần như chẳng quen biết ai.
Phó Tắc Dịch ngồi ở ghế chủ vị bên trái, ngay dưới chính điện, còn ghế chủ vị bên phải là một cụ già tóc đã bạc phơ.
Người này thì cô biết.
Bước qua ngạch cửa, cô khẽ chào: “Dượng cố.”
Văn Minh Chương mỉm cười gật đầu, gương mặt đầy nếp nhăn và nghiêm túc chợt tan biến, chuyển sang nhìn cô với nét mặt vô cùng hiền từ và yêu thương : “Thoáng cái Tiểu Từ của chúng ta đã lớn thế này rồi, có còn nhớ ngày xưa mẹ cháu đã bế cháu đến nhà tổ chúng ta hái quả ngân hạnh không!”
Thật ra Ngộ Từ không có nhiều ấn tượng về ông dượng cố này cho lắm, vì đây là họ hàng xa của nhà họ Ngộ, chỉ biết lúc nhỏ mẹ từng được gửi nuôi ở nhà họ suốt mấy năm.
Nhưng cô luôn thấy người này toát ra cảm giác thông minh mưu trí làm người đối diện không thoải mái lắm.
Cô cười mỉm rồi lén đưa mắt cầu cứu Phó Tắc Dịch bên cạnh, Phó Tắc Dịch cũng nhìn cô, khẽ cong môi rồi hất đầu qua bên nọ.
Cô lập tức nhận được tín hiệu đi qua bên đó, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh.
Những cổ đông bên dưới lại khơi gợi chủ đề mới, toàn là chuyện về thương trường, Ngộ Từ chẳng hiểu gì nên ngồi tựa vào bàn tách vỏ mấy hạt trong đĩa, sau đó bỏ hết thịt hạt vào một chiếc đĩa nhỏ.
Người hầu mang tách trà lên cho cô, cô mở nắp ra mới thấy đó là trà nhài.
Đậy nắp lại rồi lặng lẽ ngước lên nhìn Phó Tắc Dịch bên cạnh, thấy anh đang lắng nghe cấp dưới nói chuyện nên cô lặng lẽ vươn tay ra vén nắp tách trà của anh lên kề sát lại ngửi thử, xong lại nhìn hình dạng của lá trà.
Nước trà vàng sáng trong veo thơm dịu, mầm trà non dựng thẳng chĩa lên mặt nước lửng lơ.
Quân Sơn Ngân Châm, hẳn là trà mới vừa được cung ứng riêng trong năm nay.
Cô chưa uống bao giờ.
Trà trong tách vẫn còn đầy, có lẽ vừa được mang lên và anh vẫn chưa uống, thế là cô lại lén liếc nhìn anh rồi lén đổi tách của mình với anh.
Bưng lên nếm thử ngụm nhỏ, chẳng những có vị ngọt mát mà còn lưu hương nơi kẽ răng rất lâu.
Thế là cô lén uống cả nửa tách trà mới tiếp tục tách vỏ hạt.
Đĩa nhỏ có đa dạng loại hạt nhưng mỗi loại chỉ bày một ít, chỉ có hai hạt óc ch.ó, lúc tách xong hạt đầu tiên, cô còn liếc nhìn bàn tay Phó Tắc Dịch đang chống trên đùi.
Còn nhớ tết Thanh minh ở gian chính nhà họ Ngộ, anh cũng tách hạt óc ch.ó cho cô.
Thế là cô lại lặng lẽ vươn tay ra kéo ống tay áo anh.
Phó Tắc Dịch đang nghe một vị cổ đông nói về vấn đề tài chính thì thấy cánh tay trái có cảm giác bị lôi kéo, hơi giật mình nghiêng đầu nhìn sang.
Ngộ Từ chớp mắt nhìn anh, lặng lẽ đưa một đĩa hạt óc ch.ó đã được bóc sạch vỏ sang.
Nhân hạt tròn vo đặt giữa lòng bàn tay xinh xắn, vì để tránh bị phát hiện, cô còn luồn dưới bàn.
Anh nhìn vào đôi mắt lấp lánh ấy rồi cong môi, thò tay xuống nhận lấy hạt óc ch.ó.
Sau đó nghiêng mắt nhìn tách trà bên cạnh mình rồi bưng lên, ngón cái khẽ gạt nắp tách ra đưa lên bên môi uống một ngụm, vẫn chưa nuốt nước trà xuống mà chỉ mới ngậm trong miệng nếm kỹ.
Anh ngập ngừng đặt tách trà xuống, mở nắp ra nhìn mới biết đó là trà nhài.
Sau đó chợt phát hiện người luôn tựa vào bàn đang nghịch ngợm cười nhìn mình.
Nuốt trà trong miệng xuống mới phát hiện tách trà vốn thuộc về anh nay đã chuyển sang để trước mặt cô.
Phó Tắc Dịch cong môi cười khẽ, rũ mắt bưng tách trà lên uống thêm ngụm nữa.
Phó Thành ngồi ở vị trí xéo dưới ghế chủ vị đã trông thấy toàn bộ màn tương tác giữa hai người, nét mặt chợt gượng gạo hết nhìn Ngộ Từ lại nhìn sang Phó Tắc Dịch.
Mãi đến khi ông ta vô tình liếc mắt thấy cây trâm ngọc cài giữa mái tóc Ngộ Từ, toàn thân thoáng chốc cứng đờ.
*
Ra khỏi sảnh phụ, đĩa hạt Ngộ Từ cầm trong tay vẫn chưa ăn hết, nhưng lại không nỡ vứt đi, thế là cô bưng đĩa nhỏ theo.
Ông Văn ở phía trước có Phó Thành theo đón tiếp, Phó Tắc Dịch không cần đi theo nên đã đi cuối với cô.
Sảnh phụ nằm trong gian phụ của sân trước, trước sảnh có trồng rất nhiều trúc, gió thổi kêu xào xạc.
Men theo lối đá gạch xanh đi vào cổng vòm, Ngộ Từ còn cúi đầu bưng đĩa nhỏ đã nghe bên ngoài cổng vòm vọng vào tiếng chú hai đang nói chuyện với các cổ đông đã ra ngoài.
Cô chợt khựng lại, bưng đĩa nhỏ nhìn xung quanh với vẻ mặt hơi lo lắng, vì nếu bị chú hai thấy cô vừa đi vừa ăn, chắc chắn sẽ bị khiển trách.
Ngay trước giây phút Ngộ Hải Thành đến gần cổng vòm của gian phụ, cô đã nhét chiếc đĩa nhỏ đựng hạt vào tay Phó Tắc Dịch.
Sau đó chắp hai tay sau lưng, nhìn Ngộ Hải Thành đi vào gọi: “Chú hai.”
Ngộ Hải Thành mỉm cười nhìn cô gật đầu, song lại nói với Phó Tắc Dịch: “Tắc Dịch, mau nhập tiệc thôi.”
Phó Tắc Dịch vẫn còn hơi hoang mang, nghe vậy cũng phản ứng chậm nửa nhịp, gật đầu: “Vâng.”
Trả lời xong, Ngộ Hải Thành nhìn chiếc đĩa sứ trong tay anh, bên trong đầy ắp đủ loại nhân hạt vỏ cứng.
Ông ấy chợt khựng người rồi từ từ nhìn sang Ngộ Từ, cảm xúc nơi đáy mắt còn toát lên sự khiển trách nhưng cuối cùng vẫn không nói gì mà chỉ xoay người bước đi.
Ngộ Từ biết mình vẫn bị phát hiện nên tinh nghịch lè lưỡi, lúc nhìn chiếc đĩa nhỏ trong tay Phó Tắc Dịch, cô chợt thấy hơi khó xử.
Tuy bị phát hiện, nhưng đã diễn thì phải diễn cho trót, tuyệt đối không thể để phát hiện lát nữa ra ngoài chiếc đĩa đó lại nằm trong tay cô!
Nghĩ ngợi một hồi, cô quyết định trả chiếc đĩa về chỗ cũ!
Đang định thò tay lấy đĩa khỏi tay Phó Tắc Dịch, anh lại dịch người sang một bên chừa ra một khoảng trống: “Chú cầm giúp cho.”
Cô ngước lên nhìn anh trong sự ngỡ ngàng, chỉ thấy anh cười rất nhẹ, dịu dàng bình thản.
Cô thoáng sững sờ rồi bật cười khúc khích: “Vâng.”
Phó Tắc Dịch lại cong nhẹ môi, nhìn gương mặt tươi cười vui vẻ của cô, nhấc chân bước vào trong cùng cô.
*
Khách đến hôm nay đông hơn hôm qua, rất nhiều con cháu nhà họ Ngộ cũng có mặt.
Cụ bà vốn không định tổ chức rình rang, nhưng vì con cháu ghi nhớ sinh nhật bà, cũng hiểu năm nay là ngày mừng tuổi lớn nên vẫn đến dù không ai mời.
Nói gì đi nữa thì ông Văn cũng là người lớn của cả hai nhà nên sẽ ngồi chung mâm chính, còn cười nói với cụ bà rất nhiều. Tuy cụ bà không thích xã giao nhưng vẫn mỉm cười đáp lời.
Ngộ Từ vẫn ngồi cuối bàn chung với Phó Vân Tranh, nhưng không chủ động bắt chuyện với cậu ấy.
Cuối cùng, khi các món đã được mang lên đầy đủ, cụ bà nhấc đũa trước, bầy con cháu bên dưới mới bắt đầu khai tiệc.
Phó Vân Tranh thấy hết sức cạn lời, huýt cánh tay cô: “Này! Tớ sai được chưa, sau này không bắt nạt cậu nữa, mấy năm không gặp, sao cậu nhỏ mọn hơn hồi trước nữa thế, ghi thù chuyện hôm qua đến tận bây giờ.”
Ngộ Từ chỉ liếc nhìn cậu ấy, hoàn toàn làm như không nghe thấy gì.
Ông Văn nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh ngồi cuối bàn, đôi mắt sáng ánh lên niềm vui, lên tiếng: “Cụ bà...”
“Ngộ Từ.”
Hai tiếng gọi vang lên cùng lúc.
Ngộ Từ hết hồn, nghiêng đầu nhìn theo nơi phát ra tiếng gọi thì thấy Phó Tắc Dịch ngồi bên cạnh cụ bà đang quay đầu nhìn cô.
Bầu không khí bữa tiệc thoáng im lặng, cụ bà và ông Văn cũng nhìn sang.
“Sang bên này ngồi.” Anh lại nói.
Ngộ Từ ngơ ngác không hiểu gì, nhưng vẫn nghe lời đứng dậy: “Vâng.”
Người hầu giúp mang ghế của cô sang, đặt giữa Phó Tắc Dịch và cụ bà.
Cụ bà cũng không thấy có gì bất ổn, mãi đến khi Ngộ Từ ngồi xuống, bà nghiêng đầu nhìn sang, sau đó nụ cười trên môi chợt cứng đờ trong vài giây.
Trên tóc đen óng ả của nhóc con thấp thoáng cây trâm ngọc hoa sen đôi.
Sắc mặt bà hơi khựng lại, nhìn sang Phó Tắc Dịch đang ngồi cách Ngộ Từ.
Bỗng chốc, cụ bà như hiểu được dụng ý trong đó, chỉ nhìn Phó Vân Tranh ngồi ở cuối bàn rồi khẽ thở dài.
