Trao Em Cả Một Đời - Chương 40: Lén Lút
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:23
Trước khi đi ngủ, bác Thân đã đến Nam Viên một chuyến để thêm dầu cho những chiếc đèn l.ồ.ng sắp cháy cạn, Dụ Viên đêm nay vẫn chưa xuống đèn.
Vừa cầm ô bước qua cổng phụ của Nam Viên, ông ấy đã thấy hôm nay hiếm khi hai lâu gác đều đồng loạt chưa tắt đèn.
Tưởng lúc ra ngoài mình đã xem nhầm giờ, ông ấy bèn móc đồng hồ quả quýt cũ luôn mang theo trong người ra xác nhận lại thời gian.
Không sai mà nhỉ, sắp qua nửa đêm rồi.
Bình thường giờ này Ngộ Từ đã nghỉ ngơi từ lâu, và nếu không có công việc cần xử lý thì có lẽ Phó Tắc Dịch cũng thế.
Bác Thân đầy thắc mắc nhìn Trú Nguyệt Các bên kia bờ suối, sau đó lại quay sang nhìn Lãm Nguyệt Lâu phía bên đây.
Bên Lãm Nguyệt Lâu thỉnh thoảng vẫn thấy có bóng người xuất hiện trên khung cửa sổ, bên Trú Nguyệt Các thì im lìm như đèn thì sáng nhưng chẳng có ai ở đó cả.
Cuối cùng, bác Thân đặt bình đèn dầu nhỏ lên bàn nhỏ trong hành lang bên cạnh, sau đó đi lên Lãm Nguyệt Lâu.
Lúc bác Thân gõ cửa, Phó Tắc Dịch vừa thay đồ xong, anh mặc đồ ở nhà thoải mái ra mở cửa, thấy là bác Thân đến cũng ngỡ ngàng mấy giây mới bình thường lại được, sau đó hỏi: “Bác Thân, sao thế ạ?”
Bác Thân lặng lẽ nhìn ra sau lưng anh rồi mới cười nói: “Tôi đến thêm dầu cho đèn, thấy cậu vẫn chưa nghỉ ngơi nên đến hỏi xem có cần chuẩn bị thêm nước trà hay bánh cho cậu không.”
Nghe vậy Phó Tắc Dịch khẽ đáp: “Không cần đâu ạ, đêm nay không có công việc, cháu cũng định đi ngủ rồi, bác cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Bác Thân gật đầu đồng ý nhưng mắt thì vẫn vô thức nhìn ra sau lưng anh, lúc định quay người rời đi, vừa nhấc chân đi được hai bước lại vòng về với nét mặt vừa lưỡng lự vừa băn khoăn, cuối cùng vẫn nói một cách đầy ẩn ý: “Tắc Dịch à, bác Thân biết cậu là một đứa trẻ biết giới hạn nhưng bác Thân vẫn muốn lắm mồm một chút, mặc dù thời buổi bây giờ không còn như xưa, nhưng tốt nhất mình vẫn nên để ý chút, tôi cũng hiểu nguyên nhân các cậu muốn tránh tai mắt thiên hạ, nhưng giờ vẫn chưa phải lúc để công khai chuyện này, vẫn nên tự kiềm chế trên một vài phương diện nào đó mới hợp với lễ nghĩa.”
Ông ấy nói một tràng dài khiến Phó Tắc Dịch chau mày nhẹ.
Anh hiểu hết từng câu nói của bác Thân, nhưng khi liên kết lại với nhau thì chẳng hiểu gì, im lặng một lát mới hỏi: “Bác... Muốn nói gì ạ?”
Bác Thân bị hỏi cho cứng họng, miệng cứ há ra rồi khép vào như đang cân nhắc câu từ, cuối cùng mặt mày nghiêm túc, trịnh trọng hỏi: “Có phải Tiểu Từ đang ở trong phòng cậu không?”
?
Thoáng cái toàn thân Phó Tắc Dịch đơ cứng, chân mày đang nhíu c.h.ặ.t cũng chậm rãi giãn ra, liếc nhìn sang căn gác nhỏ phía đối diện.
Đèn vẫn sáng tỏ, nhưng không có bóng người.
Lát sau anh mới quay lại, nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của bác Thân trước mặt, hé môi nhưng nhất thời chẳng biết nên mở lời thế nào.
Không lâu sau anh mới mấp máy môi: “Không có ạ.”
Nói xong, như sợ bác Thân không tin, anh lùi ra sau vài bước: “Bác... Vào ngồi một lát nhé?”
Bác Thân thấy vậy cũng gượng gạo ho hai tiếng, gương mặt già nua ấy phớt hồng, nhỏ tiếng lẩm bẩm vài câu: “Không có à, không có thì tốt, không có thì tốt, vậy... Vậy tôi đi trước, cậu... Cậu nghỉ ngơi đi nhé, tôi đi đây.”
Nói xong ông ấy quay người xuống lầu ngay, nhưng lúc đi ngang qua cửa sổ nhỏ mở toang ấy vẫn lén liếc vào trong phòng rồi mới chịu đi xuống cầu thang.
Phó Tắc Dịch đứng trước cửa đưa mắt tiễn bác Thân xuống lầu, sau đó chậm rãi nhếch môi, lúc quay vào còn nhìn sang lâu gác vẫn sáng đèn phía đối diện rồi mới quay người vào phòng.
*
Ngộ Từ ngồi trước bàn trang điểm rất lâu, hết nhìn hộp trâm quà trưởng thành rồi lại nhìn cây trâm hoa sen đôi đặt trước mặt với đôi mắt vừa bâng khuâng vừa tức tối.
Cô đã ngồi như vậy gần hai tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa nghĩ ra lý do đi tìm Phó Tắc Dịch để không bị ngại ngùng và thấy quá cố tình.
Đòi anh trả lại cây trâm quà trưởng thành?
Liệu có làm anh hiểu lầm cô không muốn giữ lại cây trâm hoa sen đôi này không?
Nhưng nói thẳng ra thì ngại biết mấy chứ!
Nghĩ đến đây, tâm trí cô mới tưởng tượng ra cảnh tượng đấy thôi mà đã thấy ngại trước rồi.
Ngó sang đồng hồ nhỏ bên cạnh mới muộn màng nhận ra đã qua mười hai giờ, cô giật mình rồi lại vội vàng sốt ruột đứng dậy chạy ra trước cửa sổ, mở cửa nhìn ra bên ngoài.
Đèn bên Lãm Nguyệt Lâu vẫn chưa tắt, mưa vẫn chưa tạnh, bác Thân đang cầm ô xách bình dầu châm thêm dầu cho đèn l.ồ.ng trong sân.
Cô khựng lại, vội vàng mặc áo khoác vào rồi mở cửa phòng đi ra ngoài.
Lúc đi đến bên cạnh cầu thang, cô dừng lại nhìn bác Thân vẫn đang bận bịu dưới lầu qua khe hở của tầng lầu, sau đó cố tình đi thật khẽ, lén lút xuống lầu.
Đúng lúc bác Thân rẽ vào mái đình nhỏ dưới gác lâu, cúi người làm việc.
Cô bèn vội vàng giơ tay lên che trước trán xông vào màn mưa, chạy vòng ra sau lưng bác Thân.
Tim đập dồn dập trong l.ồ.ng n.g.ự.c, ngay cả cô cũng không hiểu là vì chạy hay vì sợ bác Thân phát hiện, hoặc có lẽ là do hướng mà cô đang dốc lòng bước tới.
Thật ra đi dọc theo hành lang sẽ không cần dầm mưa, nhưng cũng có nghĩa là phải đi qua trước mặt bác Thân.
Không hay không hay, thật sự không hay cho lắm.
Nên lúc bước lên cầu thang Lãm Nguyệt Lâu, cô còn thấp thỏm bất an quay đầu nhìn lại cái nữa.
Bác Thân đã đi lên căn gác nhỏ men theo mái đình, trông có vẻ muốn đi kiểm tra đèn l.ồ.ng ngoài hành lang của Trú Nguyệt Các.
Cô hoảng hốt, vội vàng ngồi xổm xuống.
May mà hàng rào chắn của Lãm Nguyệt Lâu không rỗng như Trú Nguyệt Các, nó được xây thêm vẫn tấm ván gỗ, bên dưới được đóng kín mít.
Khẽ ngẩng đầu lên nhìn xuyên qua kẽ hở giữa tay vịn và vách ngăn để quan sát tình hình bên kia bờ, xác nhận bác Thân không phát hiện mới khẽ đứng thẳng dậy, cúi người nửa ngồi xổm như một chú chuột, chạy “lạch bạch” đến trước cửa phòng.
Vừa thò tay ra định gõ cửa, tiếng tim đập như trống bỏi trong n.g.ự.c làm cô khựng lại, cuối cùng phải hít sâu một hơi tự cổ vũ bản thân vài giây, nắm tay nhỏ nhắn mới gõ nhẹ lên cánh cửa.
Không lâu sau, trong phòng vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần, thoáng cái cửa đã được mở ra từ bên trong.
Một chiếc quần mặc ở nhà màu trắng ngà suôn mềm xuất hiện trước mắt, sau đó lại có giọng nói vừa bông đùa vừa bất lực vang lên: “Sao bác...?”
Còn chưa hết câu, giọng nói ấy đã im bặt.
Ngộ Từ ngồi xổm dưới đất, chớp mắt chậm rãi ngước nhìn lên dọc theo chiếc quần mặc ở nhà.
Phó Tắc Dịch chống hai tay lên khung cửa, cũng cúi đầu nhìn cô.
Nét mặt anh từ hoang mang chuyển sang ngỡ ngàng, cuối cùng là kinh ngạc.
“Ngộ Từ?” Anh thì thầm gọi.
“Suỵt!” Vừa gọi xong, Ngộ Từ đã vội vàng giơ ngón trỏ đặt lên môi, tay còn lại kéo ống quần anh: “Đừng lên tiếng, bác Thân chưa thấy cháu sang đây, cho cháu vào trước đi.”
Phó Tắc Dịch hơi ngơ ra, cúi đầu nhìn cục bé xíu ngồi xổm dưới đất.
Chắc là dầm mưa chạy qua đây nên tóc trước trán đã bị ướt, cô chỉ mặc đồ ngủ màu lam nhạt, bên ngoài khoác thêm chiếc cardigan dệt kim màu trắng, vai còn vương hơi nước.
Cô ngửa đầu chớp đôi mắt to tròn nhìn anh, lớp trang điểm ban ngày đã được tẩy đi giúp gương mặt trở nên trong trẻo thuần khiết.
Phó Tắc Dịch đứng bất động.
Ngộ Từ mím môi, hơi căng thẳng: “Cháu... Không vào được ạ?”
“Cháu buông quần chú ra trước.”
Cô vừa hỏi xong, người đứng ngược sáng đã khẽ nói.
Ngộ Từ: “...”
Vội vàng nhìn bàn tay mình đang bấu lấy quần anh, cùng với bàn tay anh đang đút vào túi quần.
Có vẻ anh đang dùng tay níu lấy phần lưng quần.
Cô còn nói sao cô kéo nãy giờ, luôn cảm thấy có sức mạnh chống lại mình, vốn còn tưởng là do vải quần anh quá cứng.
“Úi…” Ngộ Từ vội vàng buông tay ra, hơi ngại ngùng nói: “Ngại quá.”
Vừa nói xong, người trước mặt đã lùi ra vài bước nhường đường.
Ngộ Từ tiếp tục lén lén lút lút di chuyển vào phòng.
Phó Tắc Dịch vừa nhìn chiếc bóng chậm rãi nhích vào phòng mình như chú rùa con vừa lặng lẽ nhếch môi cười, lúc quay người định đóng cửa mới phát hiện bác Thân đứng bên ngoài hành lang Trú Nguyệt Các bờ bên kia cũng đang nhìn sang bên này.
Anh sững sờ, gật nhẹ đầu rồi đóng cửa lại.
Bác Thân ở bên kia hơi thắc mắc, nửa đêm nửa hôm Tắc Dịch mở cửa làm gì thế nhỉ?
Sau đó ông ấy quay đầu nhìn căn gác nhỏ vẫn còn sáng đèn, ngẫm nghĩ hồi lâu vẫn quyết định gõ cửa: “Tiểu Từ? Cháu ngủ chưa?”
Không ai trả lời.
Thế là ông ấy gõ tiếp: “Tiểu Từ?”
Vẫn không ai trả lời
Đoán chắc cô ngủ quên tắt đèn, giờ này ông ấy cũng không tiện vào nên thôi mặc kệ.
*
Mãi đến khi sau lưng vang lên tiếng đóng cửa, Ngộ Từ mới đứng lên vặn vẹo chiếc eo hơi mỏi của mình, làm xong mới chợt nhận ra mình đang ở trong phòng của Phó Tắc Dịch.
Thế là cô lập tức dừng lại, ngoan ngoãn đứng yên, quay đầu nhìn người vẫn còn đứng bên cạnh cửa phòng.
Chắc anh chuẩn bị đi ngủ rồi nên đã thay quần áo xong xuôi.
Cô mím môi, sự nhẹ nhõm vừa rồi chợt bay sạch, nhịp tim nơi l.ồ.ng n.g.ự.c lại vang lên rõ rệt, cô nuốt nước bọt.
Phó Tắc Dịch đứng bên cạnh cửa không đi qua, im lặng nhìn cô thật lâu mới hỏi: “Có chuyện gì?”
“À… Dạ thì…” Ngộ Từ chợt thấy anh nhìn vậy làm cô bị lúng túng, bỗng chốc quên sạch những lời đã diễn tập vô số lần trước khi sang đây, thầm mắng mình não heo.
Phó Tắc Dịch nhìn cô, như cũng nhận ra sự bối rối đó nên anh chậm rãi quay đi, bước đến ngồi xuống một chiếc ghế gần cô.
Trên bàn nhỏ bên cạnh có đun một ấm trà, anh cầm ấm trà lên, lấy ra hai cái tách, rót đầy bảy phần mỗi tách, sau đó lại ngước lên nói khẽ: “Ngồi.”
Tư thế ngồi của anh nghiêm chỉnh như mỗi lần tham dự các buổi họp gia tộc, anh ngồi với ông bà họ hàng luôn mang đến cảm giác đàn áp về vị thế.
Ngộ Từ nhìn anh, dù anh đang nhìn bằng ánh mắt dịu dàng hiền hòa nhưng vẫn khiến cô thấy hơi căng thẳng, thoáng cái lại lắp bắp nói: “Cháu… Cháu… Trâm của cháu, chú… Chú vẫn chưa trả lại.”
Cô nói hơi nhỏ, như đang rất sợ anh.
Phó Tắc Dịch cũng hơi khựng người, nhìn sang khu vực làm việc trong phòng rồi nói: “Cháu chờ một chút.”
Nói xong, anh chậm rãi đứng dậy bước tới đó, không lâu sau đã vòng về, trên tay có thêm một chiếc hộp gỗ t.ử đàn khắc hoa văn tối, lúc đưa sang còn hơi ngập ngừng, mở nắp hộp lấy cây trâm ra đưa cho cô.
“Hôm qua vốn đã định đưa cháu rồi, nhưng cháu đi vội quá nên chú không gọi lại.”
Ngộ Từ sững sờ, nhìn cây trâm Phó Tắc Dịch đưa song cũng đưa tay ra nhận.
Phó Tắc Dịch im lặng nhìn cô, thấy cô không nói gì và cũng không định rời đi, thế là anh hỏi lại: “Còn gì nữa không?”
Ngộ Từ nhìn vị trí đứng của anh.
Từ khi vào phòng đến giờ, cuộc nói chuyện giữa hai người luôn nằm trong phạm vi an toàn và đúng lễ nghĩa, không hề vượt quá ranh giới nào.
Cô mím môi, lắc đầu rồi lại nhìn anh, sau đó từ từ bước ra cửa trong ánh nhìn chăm chú ấy.
Cuối cùng, lúc sắp đi đến cửa phòng, cô đã nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi chợt quay người: “Cháu cháu cháu cháu...”
Nào biết vừa cất lời, miệng đã như bị líu lưỡi, liên tục thốt ra chữ “cháu” rất nhiều lần.
Thế là bầu không khí lại trở nên im lặng một cách vô cùng gượng gạo.
Phó Tắc Dịch nhìn cô gái đang đứng siết c.h.ặ.t cây trâm bằng hai tay ở gần đó, khẽ cong môi cười: “Cháu làm sao?”
Đáng ghét thay, Ngộ Từ lại đỏ mặt, vừa định mở lời lần nữa thì cánh cửa chợt bị gõ vang, sau đó giọng của bác Thân vang lên bên ngoài: “Tắc Dịch ơi, tôi thấy cậu vẫn chưa ngủ nên mang cho cậu một ấm trà an thần, tôi vào nhé!”
