Trao Em Cả Một Đời - Chương 41: Hoa Dành Dành
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:23
Phó Tắc Dịch sửng sốt, mắt Ngộ Từ cũng chợt mở to, hai người vội vàng nhìn nhau rồi bỗng chốc đồng loạt chạy về hai hướng ngược nhau.
Ngộ Từ vào phòng trong tìm chỗ trốn, Phó Tắc Dịch thì đi chặn cửa.
Ngay trước một giây bác Thân định mở cửa, Phó Tắc Dịch đã chợt đưa tay ra đè khung cửa lại, gấp gáp nói: “Không cần đâu bác Thân, cháu đã chuẩn bị đi ngủ rồi, bác cũng ngủ sớm đi.”
Sau đó anh liếc nhìn cầu d.a.o tổng bên cạnh cánh cửa, thẳng thừng vươn tay ra tắt đèn.
Thoáng chốc, tất cả ánh sáng đều tắt lụi, căn phòng chìm vào một màn đêm tăm tối.
Bác Thân đứng bên ngoài nhìn căn phòng tối đi, ngập ngừng một lát mới đáp: “Ngủ rồi hả, vậy thôi, vậy tôi đi đây.”
Nghe tiếng bước chân ngoài kia đã dần xa, Phó Tắc Dịch mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, rút bàn tay chống lên cửa về, quay đầu lại nhìn.
Bác Thân vừa xuống lầu, lúc này vẫn chưa thể bật đèn ngay được.
Đứng khựng bên cửa hồi lâu, anh mới nương theo ánh đèn trên hành lang ngoài hiên để đi vào phòng trong.
Ngộ Từ vừa trốn vào phòng trong đã thấy hối hận ngay, vì phòng ngủ của Phó Tắc Dịch ở bên này.
Sống ở Dụ Viên bao năm, ngay cả cầu thang của Lãm Nguyệt Lâu cô còn chưa bước lên lần nào chứ đừng nói là vào phòng anh.
Vì xét trên nhiều phương diện, phòng ngủ là một nơi rất riêng tư, ra vào bừa bãi là hành vi không hợp phép tắc.
Nhưng phòng của anh được bày trí khá đơn sơ, không có đồ trang trí gia dụng rườm rà, sắp xếp rất ngăn nắp, không xuất hiện bất kỳ món đồ cá nhân nào quá riêng tư.
Chỉ thoang thoảng ngửi thấy một hương thơm tuyết tùng dịu nhẹ, một mùi hương rất tinh tế.
Cô đứng sau rèm che, chẳng dám nhìn tung lung mà chỉ dám nhìn chằm chằm vào trần nhà.
Thấy bên ngoài đã im lặng nên định quay người bước ra, nhưng vừa ra khỏi rèm che đã đột ngột va vào Phó Tắc Dịch đang chuẩn bị đi vào.
Trán đập mạnh vào cằm anh, rồi lùi ra sau vài bước theo quán tính.
“A...”
Cùng lúc cô ôm trán kêu đau, trong bóng tối cũng vang lên tiếng hít sâu đau đớn.
Phó Tắc Dịch bị va mạnh đến mức ngửa người ra sau, cơn đau ở cằm khiến anh chau mày, lúc nhìn sang người đang đứng ôm đầu ở đó, gương mặt anh ngỡ ngàng vài giây rồi nhanh chân bước tới nắm lấy cổ tay cô gỡ ra khỏi trán.
Anh hỏi với tông giọng căng thẳng và nghiêm túc: “Đụng trúng chỗ nào rồi?”
Dù sao trán vẫn cứng hơn cằm một chút nên cũng không phải đau lắm, chỉ hơi tê dại thôi.
Cổ tay truyền đến hơi ấm khiến Ngộ Từ ngơ ngác trong chốc lát, sững sờ ngước lên nhìn.
Xung quanh tối om, chỉ có lác đác vài tia sáng hắt vào từ hiên nhà, Phó Tắc Dịch hơi khom người kiểm tra trán cô qua nguồn sáng yếu ớt đó.
Vì không nhìn rõ nên anh đứng rất gần.
Hương gỗ rõ rệt thuộc về anh cũng tỏa ra nơi ch.óp mũi, thị giác bị giảm nên những giác quan còn lại nhạy bén hơn nhiều.
Cô vô thức nín thở, cơ thể cũng cứng đờ đứng thẳng.
Sau đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào trán cô chậm rãi chuyển xuống, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt cô.
“Đau lắm sao?”
Đôi mắt ấy sâu thẳm như đại dương tĩnh lặng, trong nguồn sáng nhấp nháy, nó như lặn sâu vào đáy mắt cô.
Ngộ Từ nín thở im lặng nhìn vào mắt anh mấy giây mới vội vàng lắc đầu: “Không… Không đau.”
Ngay sau đó cô lại lùi ra sau vài bước kéo dài khoảng cách với anh, còn dời mắt nhìn sang nơi khác như đang trốn tránh.
Phó Tắc Dịch thấy đôi tai cô đang dần đỏ lên bèn chậm rãi buông cổ tay cô ra, sau đó cũng lùi về sau mấy bước.
“Bác Thân mới đi thôi, đợi thêm lát nữa cháu hẵng ra ngoài.”
Ngộ Từ gật đầu, đáp: “Vâng.”
Dứt câu, bầu không khí lại chìm vào khoảng lặng.
Mưa ngoài hiên rơi tí tách, đập từng giọt lên mái hiên nhà.
Phó Tắc Dịch ngắm nhìn người đứng trước mặt qua màn đêm thật lâu rồi nhìn lướt qua tóc mái vẫn còn hơi ẩm của cô: “Sao không che ô?”
“Dạ?” Tâm trí Ngộ Từ nhất thời vẫn còn mơ màng, nhìn anh chớp mắt mới hiểu ra: “Quên ạ…”
Lúc xuống lầu cô vội quá, sợ anh ngủ mất.
Ngộ Từ mím môi, lặng lẽ liếc trộm anh: “Cháu lén trốn bác Thân sang đây, dù bị phát hiện, người bị ăn mắng cũng là cháu, sao chú lại sợ vậy?”
Bình thường anh luôn bình thản thong dong, nhưng vừa nãy bác Thân gõ cửa, cô đã thấy gương mặt anh ánh lên sự hoảng sợ khó giấu.
Phó Tắc Dịch im lặng một lát: “Trước khi cháu đến, bác Thân đã gõ cửa một lần.”
“Dạ?” Ngộ Từ không hiểu gì.
Phó Tắc Dịch: “Bác ấy tưởng cháu đang ở đây.”
?
“...”
Dừng, cô hiểu rồi.
Cô vốn không có ở đây thật, nếu bị phát hiện tự dưng xuất hiện, vậy trong mắt bác Thân, Phó Tắc Dịch đang nói dối.
Ngộ Từ kéo tà áo lên xoắn tới xoắn lui, chợt nảy lên cảm giác chột dạ hổ thẹn, cúi đầu như trẻ con mắc lỗi: “Xin lỗi, cháu nên hỏi chú trước khi sang.”
Nghe vậy Phó Tắc Dịch chợt cong môi cười khẽ, nói nhỏ: “Chú không có ý trách cháu.”
Tông giọng của anh còn pha lẫn với tiếng cười rất khẽ giúp bầu không khí thả lỏng hơn nhiều.
Ngộ Từ ngước lên nhìn anh, đôi mắt to khẽ chớp.
Phó Tắc Dịch nhìn cô một lát rồi chợt gọi tên: “Ngộ Từ.”
“Dạ?” Cô nhìn anh.
“Lúc nãy cháu muốn nói gì với chú?”
Xung quanh là bóng tối hỗn độn, đôi mắt anh tựa mặt hồ soi bóng trăng tạo ra một giấc mộng dịu êm, đang hết sức nghiêm túc nhìn cô.
Ngộ Từ sững người trong chốc lát, môi hé nhẹ, thật lâu sau mới mím môi: “Cháu muốn nói với chú là ...”
Cô hơi nhếch khóe môi lên nhìn vào đôi mắt trong veo của anh: “Ngày mai chúng ta lên núi Ngọc Hành ghé thăm Lan Đình nhé?”
Phó Tắc Dịch khựng người, sau đó cũng chậm rãi nhếch môi, khẽ đáp: “Được.”
*
Đường lên núi Ngọc Hành khá xa nên Ngộ Từ dậy rất sớm.
Tắm rửa xong, lúc ngồi trước bàn trang điểm nhìn hai cây trâm ngọc đặt song song trên kệ trang sức, hơi lưỡng lự một lát rồi chậm rãi chọn cây hoa sen đôi.
Lúc xuống khỏi lầu gác, mưa vẫn chưa tạnh.
Bên bờ suối, những cây đào nở muộn vốn sắp hết mùa hoa cũng rơi rụng dần sau cơn mưa phùn đêm qua, xuôi mình theo dòng nước uốn lượn chảy ra ngoài vườn.
Nhưng hoa dành dành trong góc sân lại bất ngờ nở rộ chỉ sau một đêm, hương thơm ngát phả vào mũi.
Ngộ Từ ngẩng đầu nhìn trời, mưa phùn mờ mịt nhẹ rơi không gây ra tiếng động, không ra ngoài nhìn thì không biết trời vẫn còn mưa.
Cô đứng bên cầu thang một lát, đúng lúc định trở vào phòng lấy ô thì cửa Lãm Nguyệt Lâu đối diện cũng mở ra, cô bèn dừng chân lại ngước lên nhìn sang đó.
Phó Tắc Dịch bước ra khỏi phòng, sau đó cũng ngước lên nhìn qua bên này.
Trời vẫn còn sớm, ánh nắng chưa ch.ói chang và soi sáng thế gian, đường chân trời như bị phủ mờ bởi một lớp voan xám mỏng.
Màn mưa dày đặc, gương mặt anh thoáng khựng lại như thể không ngờ cô lại xuất hiện ở đó.
Ngộ Từ nhìn anh một hồi rồi chợt nhoẻn miệng cười tươi, mắt mũi cong cong như trăng non sáng trong.
Bỗng dưng cô chỉ vào hoa dành dành nở rộ trên bờ suối dưới lầu, cất lời: “Dành dành nở rồi ạ.”
Mưa phùn gió nhẹ, cô mỉm cười quá đỗi rực rỡ khiến Phó Tắc Dịch luyến lưu ngắm nhìn, còn chưa nhìn sang dành dành trong góc sân đã khẽ đáp: “Ừm.”
Trên đời sao có thể chỉ có một đóa hoa dành dành.
Nhưng anh đã thấy được bông hoa xinh đẹp nhất.
