Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào - 11
Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:01
Hắn thường xuyên đang yên đang lành bỗng phát cuồng, lúc tỉnh lúc mê, người ngoài nhìn vào chẳng khác gì thật sự đã mắc chứng điên.
Đinh cô cô nghe ta nhắc đến hắn thì môi mím c.h.ặ.t, ánh mắt cũng dần trở nên âm trầm.
Mà huynh trưởng hiện tại quả thực rất dễ bị kích động.
Hắn chỉ cần trông thấy thứ gì đỏ liền hoảng loạn gọi là m.á.u.
Trong đêm nếu bắt gặp một bóng xanh mờ nơi góc phòng, hắn có thể run rẩy chỉ vào đó rồi hét rằng quỷ đã đến.
Phụ thân càng ngày càng lo hắn trong lúc phát bệnh sẽ vô tình nói ra chuyện năm xưa.
Bởi vậy ông lấy cớ cho nhi t.ử dưỡng bệnh, trực tiếp nhốt hắn trong viện chẳng cho tùy tiện ra ngoài.
Hai đại nha hoàn được giữ lại hầu hạ sát bên đều là người do chính phụ thân lựa chọn.
Một hôm mấy tiểu nha hoàn quét sân cố ý đứng ngay dưới hành lang gần cửa sổ phòng huynh trưởng mà trò chuyện.
“Ta nghe nói Phò mã gia đang chuẩn bị dâng tấu xin lập Tiêu Quận vương làm Thế t.ử Thừa Ân Bá phủ đấy.”
Một người khác lập tức hỏi.
“Vậy công t.ử nhà chúng ta sau này tính sao?”
Nha hoàn đầu tiên hạ giọng như đang nói chuyện chẳng liên quan tới mình.
“Còn tính thế nào nữa, cứ để ở trong viện dưỡng bệnh thôi.”
“Nếu bệnh mãi không khỏi… ai biết một ngày nào đó có phải người cũng chẳng còn nữa.”
Người bên cạnh khẽ xuýt xoa.
“Cũng đúng, gần đây Phò mã gia còn đổi cho công t.ử một phương t.h.u.ố.c mới, thứ đó rốt cuộc là cứu người hay tiễn người thì ai mà biết được.”
Nói xong, mấy nha hoàn liền ôm chổi rời đi như chưa từng cố ý để ai nghe thấy.
Huynh trưởng ngồi sau cửa sổ đã sợ đến mặt không còn giọt m.á.u.
Khi hắn quay đầu nhìn quanh trong hoảng loạn, vừa hay bắt gặp ta đang đứng ở phía xa, khóe môi mang một nụ cười chẳng rõ ý.
Hai đại nha hoàn lập tức bước tới chắn trước cửa viện, không cho ta tiến thêm.
“Phò mã gia đã có lời, công t.ử cần yên tĩnh dưỡng bệnh, gần đây không tiếp bất kỳ người nào.”
Ta chẳng tỏ ra tức giận mà chỉ giơ chiếc l.ồ.ng đang cầm trong tay.
“Nếu là lời phụ thân thì ta đương nhiên phải nghe.”
“Ta chỉ nghĩ huynh trưởng quanh ngày ở trong phòng chắc sẽ buồn, nên đặc biệt tìm được một con chim biết nói mang tới giải khuây.”
“Nếu hai vị tỷ tỷ không tiện cho ta vào thì giúp ta mang nó tới cho huynh ấy cũng được.”
Trong l.ồ.ng là một con chim sáo đã được dạy nói vài câu.
Chỉ cần có người chọc nó, con chim sẽ nghiêng đầu kêu liên tục.
“Đọc sách, đọc sách.”
Có lúc nó lười hơn, chỉ lặp lại hai tiếng.
“Đọc, đọc.”
Đám tiểu nha hoàn đứng gần thấy con chim thú vị liền vây tới xem.
Chim sáo đập cánh rồi lại cất giọng lanh lảnh.
“Đọc sách, đọc sách.”
Tiếng cười lập tức vang lên đầy hành lang.
Mọi người đã kiểm tra tới kiểm tra lui mà chẳng phát hiện chiếc l.ồ.ng hay con chim có gì bất thường.
Vì vậy nó thuận lợi được đưa vào phòng huynh trưởng.
Người ta cài trong viện chẳng bao lâu đã báo lại cho ta một chuyện khá thú vị.
Từ ngày có con chim, trước mỗi lần uống t.h.u.ố.c, huynh trưởng đều dùng thìa múc một ít cho nó uống trước.
Nếu qua một lúc chim vẫn khỏe mạnh, hắn mới dám chạm tới phần t.h.u.ố.c của mình.
Đến ngày thứ tư, con chim sáo bỗng c.h.ế.t.
Ta vừa nghe tin đã biết Đinh cô cô cuối cùng cũng không nhịn thêm được nữa.
Bà đã chờ quá lâu mà cái bụng vẫn chẳng thể lớn, thời gian càng kéo dài, lời nói dối m.a.n.g t.h.a.i càng dễ bại lộ.
Huynh trưởng vừa nhìn thấy con chim nằm bất động liền lập tức hất vỡ chén t.h.u.ố.c.
“Có độc, t.h.u.ố.c thật sự có độc, ông ta muốn g.i.ế.c ta, phụ thân muốn ta c.h.ế.t!”
Hắn điên cuồng gào khóc khiến mấy nha hoàn trong phòng chẳng thể nào giữ nổi.
Cuối cùng một người chỉ còn cách chạy vội sang mời phụ thân tới.
Giữa lúc mọi người rối loạn, người của ta thuận lợi tiến lại gần rồi kín đáo nhét một gói thạch tín vào tay huynh trưởng.
Hắn còn nghe thấy một câu thì thầm.
“Thứ này là độc, nếu sợ ông ấy g.i.ế.c mình trước thì bỏ vào trà của ông ấy.”
Đúng ngày ấy, phủ công chúa còn có ba vị khách thân phận rất thích hợp.
Định Quốc công phu nhân, Vũ An hầu phu nhân cùng Bình Tây vương phi đều đang ngồi nói chuyện với Vĩnh Chiêu.
Nghe viện phía xa truyền tới chút tiếng động, ta lập tức làm ra vẻ lo âu rồi đến bên cạnh công chúa xin phép.
“Mấy ngày trước con có hỏi trụ trì chùa Tướng Quốc về bệnh của huynh trưởng, đại sư nói có lẽ huynh ấy bị tà khí quấy nhiễu, nếu có vài vị quý nhân mang phúc khí tôn quý tới trấn một lát biết đâu sẽ đỡ hơn.”
Ta nhìn ba vị khách rồi nói tiếp.
“Hai vị phu nhân cùng Vương phi đều là trưởng bối thân thiết, thân phận lại tôn quý, nếu tiện…”
Kế hoạch của ta vốn rất đơn giản.
Phụ thân dù giảo hoạt đến đâu cũng chẳng thể khống chế được một huynh trưởng đang phát điên.
Chỉ cần để hai người họ cãi nhau trước mặt những nhân chứng đủ địa vị, sớm muộn những lời chẳng nên nói cũng sẽ bị tuôn ra.
Ta chưa từng trông chờ huynh trưởng thật sự đủ bản lĩnh hạ độc thành công phụ thân.
Thứ ta cần chính là hai kẻ năm xưa cùng làm chuyện ác nghi ngờ rồi c.ắ.n xé lẫn nhau.
Chỉ cần một người bật ra chuyện g.i.ế.c thê t.ử, một người lỡ miệng thừa nhận chuyện g.i.ế.c mẫu thân, chân tướng đã bị chôn vùi chín năm sẽ có cơ hội đứng giữa ban ngày.
Ta muốn ba vị phu nhân quyền quý ấy trở thành người tận tai nghe thấy mọi chuyện.
Định Quốc công phu nhân nổi tiếng cương trực, trước sau chẳng chịu cúi đầu trước điều bất công.
Vũ An hầu phu nhân tuổi cao đức trọng, lời của bà trong giới huân quý luôn có sức nặng.
Bình Tây vương phi lại ghét nhất những kẻ lòng dạ ác độc.
Nếu cả ba người đồng thời biết chân tướng, ngay cả bệ hạ muốn giữ sạch mặt mũi hoàng gia cũng chẳng thể tùy tiện xem mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Hơn nữa ta còn chuẩn bị thêm một con đường khác.
