Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào - 10

Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:01

“Nô tỳ nghĩ cô nương vẫn lo cho Bá gia nên mới tự ý ở lại thêm một đêm, tối qua Bá gia uống khá nhiều rượu, nô tỳ sợ người trong lúc say xảy ra chuyện nên ở bên trông chừng tới sáng.”

Ta nghe xong chỉ mỉm cười dịu dàng.

“Cô cô vẫn luôn chu đáo như vậy, ta đương nhiên yên tâm nhất khi giao việc cho cô cô.”

Một câu khen ấy khiến tâm trạng bà càng tốt hơn.

Mấy nha hoàn trong viện nhìn ra sự khác thường liền cười đùa hỏi.

“Hôm nay cô cô gặp được chuyện vui gì mà thần sắc tốt đến thế?”

Ta chẳng cần hỏi cũng biết đêm qua bà cùng phụ thân đã xảy ra chuyện gì.

Nếu vận may đứng về phía bà và thật sự có thể m.a.n.g t.h.a.i sau đêm ấy, thì giấc mộng trở thành mẫu thân của người thừa kế Bá phủ bỗng trở nên gần hơn rất nhiều.

Với một nữ nhân đã chờ cơ hội ấy bao năm như Đinh cô cô, còn có chuyện nào khiến bà vui hơn thế.

Ngay cả nếu lần này không thành, chỉ cần phụ thân chịu chạm vào bà lần nữa thì cơ hội sau này vẫn còn.

Nhưng điều bà không ngờ tới chính là từ sau đêm đó, phụ thân chẳng cho bà thêm một lần gần gũi nào.

Người của ta theo dõi hành tung của Đinh cô cô, chẳng bao lâu liền báo rằng bà đã lén đến miếu dâng hương, ngày ngày thành tâm cầu Quan Âm ban cho một đứa trẻ.

Ta nghe xong chỉ thấy buồn cười.

Nếu muốn có “hỉ mạch”, cầu thần Phật còn chẳng nhanh bằng cầu ta.

Ta âm thầm dùng một ít d.ư.ợ.c khiến cơ thể bà xuất hiện những dấu hiệu giống người mới mang thai, sau đó chỉ cần ngồi yên chờ bà tự đi tìm đại phu.

Quả nhiên chẳng lâu sau, một vị đại phu bắt mạch rồi vui vẻ nói Đinh cô cô đã có hỉ.

Nhưng tin vui ấy đối với phụ thân liệu có thật sự là vui hay không thì chẳng cần đoán cũng biết.

Ông tuyệt đối sẽ không để đứa trẻ ấy thuận lợi được sinh ra.

Phụ thân là kiểu người dù đứng trước việc lớn đến đâu vẫn luôn giữ đầu óc tỉnh táo.

Ông hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng hiện giờ thứ giúp mình đứng vững không phải Khương gia mà chính là tình cảm cùng quyền thế của Vĩnh Chiêu công chúa.

Nếu công chúa chủ động ban cho ông một người thiếp thì chuyện ấy là ân điển của nàng.

Nhưng nếu ông tự ý dây dưa với nữ nhân khác rồi để người ta có t.h.a.i sau lưng công chúa, ý nghĩa liền hoàn toàn khác.

Đặc biệt chuyện đã làm trước rồi mới báo sau là điều ông tuyệt đối chẳng cho phép mình phạm phải.

Năm xưa ông có thể bỏ một người vợ và suýt g.i.ế.c một nữ nhi vì con đường phía trước.

Hôm nay thêm một nữ nhân hay một đứa trẻ chưa ra đời, trong mắt ông lại càng chẳng đáng để mạo hiểm tất cả.

Một hôm phụ thân bất ngờ gọi ta đến rồi chủ động nói.

“Thanh nhi, Đinh cô cô bên cạnh con đã m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của phụ thân.”

Ông chẳng vòng vo lâu mà trực tiếp đưa ra điều kiện.

“Chúng ta làm một cuộc trao đổi đi.”

Ông nhìn ta bằng dáng vẻ như thể đã hiểu hết mong muốn trong lòng nữ nhi.

“Phụ thân biết điều con mong nhất hiện giờ là sớm tìm được một lang quân tốt rồi rời khỏi nơi này.”

“Chỉ cần con giúp phụ thân nói vài lời thuận tai trước mặt công chúa về chuyện Đinh cô cô, phụ thân sẽ thay con chọn một nhà chồng thật tốt, tuyệt đối không để con chịu thiệt.”

Ta chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt.

Ông quả thật rất biết tính toán.

Rõ ràng đã âm thầm chuẩn bị t.h.u.ố.c để khiến Đinh cô cô mất cái t.h.a.i vốn chẳng hề tồn tại, vậy mà vẫn không quên dùng chính chuyện ấy đổi lấy một lần khiến ta và công chúa sinh lòng ngăn cách.

Trong suy nghĩ của ông, một cô nương mười sáu tuổi chắc hẳn chẳng có nguyện vọng gì lớn hơn việc gả được cho một lang quân tốt.

Chỉ tiếc ông chưa từng thật sự hiểu ta.

Ta muốn rời Khương gia, nhưng đó chưa bao giờ là điều ta mong nhất.

Điều khiến ta kiên nhẫn sống tới hôm nay chính là muốn chính mắt nhìn thấy phụ thân trả giá cho mạng của mẫu thân.

Thế nhưng ngoài mặt ta vẫn lập tức nở nụ cười vui vẻ.

“Phụ thân đã hứa thì sau này nhất định đừng nuốt lời.”

Ông thấy ta đồng ý dễ dàng liền cho rằng mọi việc lại một lần nữa nằm trong tay mình.

Nhưng ông quên rằng người có tham niệm chẳng chỉ riêng mình ông.

Đinh cô cô cũng có một giấc mộng mà bà đã chờ rất lâu mới nhìn thấy hy vọng.

Một hôm bà quỳ xuống trước mặt ta, hai tay nắm c.h.ặ.t vạt áo.

“Cô nương, nô tỳ nay tuổi cũng chẳng còn trẻ, cơ hội có một đứa con e rằng chẳng còn nhiều, nô tỳ thật sự muốn giữ đứa bé trong bụng.”

Bà ngẩng lên nhìn ta bằng ánh mắt cầu khẩn.

“Xin cô nương giúp nô tỳ lần này.”

Ta thở dài rồi lắc đầu.

“Cô cô hiểu tính phụ thân hơn ta mới phải, nếu chính miệng ông không đồng ý, cô cô dẫu trốn đi sinh đứa trẻ rồi mang về thì ông cũng có vô số cách không nhận.”

Đinh cô cô cố biện giải nhưng giọng nói của chính bà đã chẳng còn bao nhiêu chắc chắn.

“Bá gia… sẽ không nhẫn tâm đến mức ấy đâu.”

Chỉ một câu ấy, chính bà nghe xong cũng chẳng thể tự thuyết phục mình.

Một lát sau, bà lại giống như chợt nhớ tới chiếc phao cứu mạng cuối cùng.

“Ta đã tìm người xem mạch kỹ rồi, đại phu nói đứa trẻ trong bụng là con trai.”

Ta vẫn mỉm cười.

“Là nam hài thì lại thế nào?”

“Phụ thân đâu phải không có nhi t.ử, nếu Khương gia thật sự chẳng còn người nối dõi thì đứa trẻ của cô cô đương nhiên quý hơn vàng.”

“Nhưng hiện giờ huynh trưởng vẫn còn sống.”

Chỉ có điều, vị huynh trưởng ấy gần đây đã bị dọa đến tinh thần ngày càng bất ổn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào - Chương 10: 10 | MonkeyD