Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào - 5
Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:01
“Vọng Thiên lần này vượt đường xa ngàn dặm vào kinh chỉ để thăm tỷ tỷ, đủ thấy nam nhi Lâm gia đối xử với nữ quyến trong nhà không bạc, sau này nhất định cũng biết trân trọng thê t.ử.”
“Huống hồ thêm vài năm nữa hắn có thể tham gia khoa cử, với tài học hiện tại, muốn vào Nhị giáp chẳng phải chuyện quá khó.”
“Đợi hắn làm quan lưu lại kinh thành, khi ấy điện hạ vẫn có thể thường xuyên nhìn thấy Thanh nhi, nào nhất thiết phải lo vì một đoạn đường xa.”
Từng bước, từng lời đều được tính toán chu toàn đến mức không chê vào đâu được.
Nếu chỉ nghe những lời ấy, quả thật ai cũng sẽ cho rằng ông là người cha đang dốc lòng tìm cho nữ nhi một chốn tốt đẹp suốt đời.
Công chúa bị dáng vẻ sốt sắng ấy chọc cười.
“Hôn sự còn chưa thành hình, chàng đã một tiếng Vọng Thiên, hai tiếng Vọng Thiên, nghe thân thiết chẳng khác gì đã gọi con rể vào cửa rồi.”
Phụ thân vẫn tỏ ra rất nghiêm túc.
“Ta đã hỏi thăm cẩn thận, trong phòng của Vọng Thiên thậm chí chẳng có lấy một nha hoàn thân cận, một nam t.ử trẻ tuổi biết giữ mình như vậy, e rằng ngoài kia có không ít nhà cũng đang để mắt tới.”
Lời này nói ra quả thật chẳng hề sai.
Bởi những nha hoàn từng ở trong phòng Lâm Vọng Thiên, về sau đều đã bị hắn hành hạ tới mức chẳng còn mạng để tiếp tục hầu hạ.
Thấy công chúa dần có vẻ xuôi lòng, ta liền cúi người đến sát bên tai nàng, cố ý nói thật nhỏ.
“Con nhớ vị phó tướng bên cạnh Triệu tướng quân năm trước, phụ thân cũng từng khen người ấy là bậc nhân tài dung mạo đường đường đấy.”
Vị phó tướng ấy thân hình đúng là cao lớn oai phong, nhưng một bộ râu rậm phủ gần hết khuôn mặt khiến bất kỳ ai nhìn qua cũng khó lòng ghép hắn với hai chữ tuấn nhã.
Công chúa vừa nhớ lại liền bật cười, đến khóe mắt cũng ươn ướt vì vui.
“Phò mã à, chuyện khác bổn cung có thể nghe chàng, riêng mắt chọn người của chàng thì thôi vậy, hôn sự của Thanh Thời nhất định phải để chính con bé gặp tận mắt rồi tự mình gật đầu.”
Những lời như “phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn” xưa nay chẳng thể trói buộc Vĩnh Chiêu công chúa quá nhiều.
Nàng cũng chẳng thật sự để tâm nhà chồng của ta phải quyền quý đến mức nào.
Cả đời nàng vốn sống tùy tâm, bởi vậy điều nàng mong cho ta đơn giản chỉ là tìm được một người khiến lòng ta thấy thuận.
Dù vậy, chỉ nhìn những điều kiện được bày ra trước mặt thì Lâm Vọng Thiên quả thực không có gì đáng chê, cho nên công chúa vẫn đồng ý để phụ thân sắp xếp một lần cho chúng ta gặp nhau.
Nàng còn mở khố phòng lấy ra mấy món trang sức đẹp đẽ ban cho ta.
“Bây giờ chỉ là cho con đeo chơi, đến ngày thật sự xuất giá, mẫu thân vẫn còn để dành cho con nhiều thứ tốt hơn.”
Vĩnh Chiêu từ nhỏ đã là nữ nhi được bệ hạ thương yêu nhất, thứ quý giá nàng từng thấy còn nhiều hơn đồ bình thường chúng ta có thể gọi tên.
Bởi vậy trong khố phòng của nàng, tùy tiện mở một chiếc hộp ra cũng có thể là bảo vật mà người ngoài cầu cả đời chẳng được.
Trong số đó có một viên dạ minh châu Nam Hải lớn gần bằng nắm tay, vừa mở nắp hộp, ánh sáng nhu hòa đã phủ sáng cả gian phòng tựa như một mảnh trăng thu được người ta cất vào trong hộp gấm.
Mấy nha hoàn đứng bên cạnh đều không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.
“Công chúa đối với cô nương quả thật thương yêu chẳng khác gì nữ nhi ruột.”
Mọi người đều vui vẻ thay ta, chỉ riêng Đinh cô cô đứng phía sau lại mang sắc mặt nửa muốn nói nửa muốn thôi.
Đến khi đám nha hoàn đã lui hết, bà mới buông một tiếng thở dài đầy oán trách.
“Cô nương cũng dễ mềm lòng quá, chẳng qua vài món châu ngọc đã khiến người một lòng hướng về viện Nguyệt Hoa.”
Giọng bà ngày càng buồn bã.
“Nếu phu nhân ở dưới suối vàng biết nữ nhi ruột của mình quên mất người, còn ngày ngày thân thiết gọi kẻ thù là mẫu thân, chẳng biết trong lòng phu nhân sẽ đau đến mức nào.”
Đinh cô cô vốn theo mẫu thân về Khương gia từ ngày xuất giá, là người hầu cũ thân cận nhất bên bà.
Sau khi mẫu thân mất, bà tiếp tục ở cạnh chăm sóc ta, từ ăn uống đến sinh hoạt hầu như chẳng rời nửa bước.
Chỉ riêng cái đêm ta bị người ta bế khỏi giường rồi ném xuống hồ, bà lại vừa khéo không ở bên cạnh.
Đinh cô cô từ trước đã chẳng ưa Vĩnh Chiêu, trong lòng càng luôn tin rằng cái c.h.ế.t của mẫu thân có liên quan đến công chúa.
Bởi vậy suốt bao năm, bà thường nhân lúc không có người mà nói với ta những lời nhắc nhở, như thể chỉ sợ ta quên công chúa có thể là kẻ thù.
Ta đưa viên dạ minh châu lên, chậm rãi xoay nó giữa những ngón tay rồi nhìn bà bằng một nụ cười chẳng rõ thật giả.
Một người có nhiều tâm tư như Đinh cô cô, nếu đặt đúng nơi thì vẫn còn rất hữu dụng.
Ta khẽ nhắc bà bằng giọng ôn hòa.
“Cô cô vẫn nên giữ lời trong miệng cẩn thận một chút, nếu để công chúa nghe thấy những lời này, chỉ sợ đến phụ thân cũng chẳng cứu nổi cô cô.”
Đinh cô cô chẳng hề thôi, trái lại còn ghé gần hơn để khuyên ta.
“Cô nương cũng chớ quá thật lòng, chuyện gì cũng đem kể hết cho công chúa.”
“Người lớn lên trong cung từ nhỏ đã quen nhìn sắc mặt, đoán lòng người, cũng quen với những chuyện tranh đấu quanh mình, tính đa nghi ít nhiều đều có.”
“Cô nương có thể chẳng mang ý xấu, nhưng người khác chưa chắc chẳng nghĩ lòng tốt ấy còn giấu một ý đồ nào khác.”
Ta nghe xong chỉ cười, như thể hoàn toàn không đặt lời khuyên ấy vào lòng.
“Công chúa chẳng phải người nhỏ nhen như cô cô nghĩ đâu, người rộng lượng đến mức hôm trước ta còn nghe nhắc chuyện muốn chọn một thiếp thất cho phụ thân.”
