Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào - 6
Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:01
Đinh cô cô nhất thời lặng người.
Một lát sau, hơi thở của bà đã nặng hơn trước, song ngoài mặt vẫn cố tỏ ra chẳng liên quan tới mình.
“Cô nương lại đem chuyện không đâu ra trêu nô tỳ rồi, công chúa cùng Bá gia ân ái như vậy, sao có thể đang yên đang lành lại muốn nạp thiếp cho Bá gia?”
Khắp kinh thành người ta đều quen gọi phụ thân là Phò mã, chỉ có Đinh cô cô bao năm vẫn chẳng đổi miệng mà giữ cách gọi Bá gia ngày trước.
Có lẽ chính chút tình ý chưa từng chịu đổi ấy mới khiến phụ thân năm xưa từng đối với bà khác hơn những hạ nhân còn lại.
Ta giả bộ không để ý thần sắc của bà, tiếp tục thong thả kể.
“Ta cũng chẳng nghe rõ toàn bộ, chỉ biết dường như phụ thân vì không nỡ rời công chúa nên chẳng muốn chuyển về Bá phủ ở.”
“Nhưng Bá phủ đã được tu sửa chỉnh tề, cứ để cả tòa nhà trống mãi cũng thật lãng phí.”
“Công chúa lại cảm động vì phụ thân một lòng ở cạnh nàng, nên mới nghĩ hay là chọn một người thiếp đưa về Bá phủ trông coi trong ngoài thay ông.”
Vừa nghe đến đây, hơi thở của Đinh cô cô đã rõ ràng gấp hơn, cánh mũi khẽ động, ánh mắt cũng chẳng còn bình tĩnh như lúc đầu.
Ta nhìn thấy hết nhưng vẫn làm như không biết, tiếp tục mỉm cười.
“Không biết nữ nhân nào sẽ có phúc phận như vậy.”
“Dẫu danh phận chỉ là thiếp, nhưng cả Bá phủ đều giao cho một mình nàng quản, ngày thường lại chẳng cần đứng trước chính thất hầu hạ quy củ, cuộc sống ấy e rằng cũng chẳng thua Bá phu nhân thật sự bao nhiêu.”
Ta dừng một lát rồi nhẹ nhàng ném thêm một hòn đá vào mặt hồ vốn đã gợn sóng.
“Huynh trưởng lại thường xuyên đau bệnh, ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng, cả người yếu ớt mà tiền đồ cũng chẳng thấy đâu.”
“Nếu sau này phụ thân có thêm một nhi t.ử khỏe mạnh khác thì người sẽ kế thừa Bá phủ rốt cuộc là ai, quả thật còn khó nói.”
Đinh cô cô gần như không kịp suy nghĩ đã thấp giọng phụ họa.
“Nói cũng phải…”
Rồi chính bà lại vô thức tiếp lời.
“Nếu người thiếp ấy thật sự sinh được nhi t.ử…”
Phụ thân hiện giờ vẫn còn đang ở tuổi tráng niên.
Nếu vận số thật sự trêu người, biết đâu huynh trưởng còn chẳng sống lâu bằng ông.
Không biết Đinh cô cô đang tưởng tượng đến chuyện gì, chỉ thấy hai bên má bà dần hiện lên một tầng đỏ nhạt.
Ta thu tất cả vào mắt, khóe môi khẽ cong.
“Nhắc tới huynh trưởng, đã lâu ta cũng chưa sang thăm, chẳng biết mấy hôm nay bệnh tình của huynh ấy đã khá lên hay chưa.”
Trước đây mỗi lần ta có ý muốn trêu chọc huynh trưởng, Đinh cô cô đều là người đầu tiên đứng ra can ngăn.
Thế nhưng hôm ấy bà chẳng những không cản mà còn chủ động nói.
“Nếu cô nương đã nhớ công t.ử thì cứ qua viện nhìn một lát cũng được.”
Bà không đi cùng ta, càng không nhắc lời dặn của phụ thân rằng ta chẳng được đến gần huynh trưởng.
Khi một con đường có thể dẫn tới lợi ích lớn hơn mở ra trước mắt, những lời trung thành ngày trước quả nhiên rất dễ trở nên nhẹ như gió.
Huynh trưởng lúc ấy đã hạ sốt, nhưng người vẫn uể oải, lưng dựa vào chiếc gối lớn, ánh mắt vừa thấy ta đã lập tức tràn đầy đề phòng.
Ta chẳng vòng vo mà báo cho hắn một tin.
“Sách An ca ca sắp hồi kinh rồi.”
Ta ngồi xuống, chậm rãi bổ sung như đang nói một chuyện hết sức bình thường.
“Huynh ấy vốn là người xuất chúng, gần đây ta còn nghe nói phụ thân có ý dâng tấu xin bệ hạ cho Sách An ca ca trở thành Thế t.ử của Thừa Ân Bá phủ.”
“Dẫu việc này không hoàn toàn hợp quy củ, nhưng bệ hạ là ngoại tổ ruột của huynh ấy, nếu Thánh thượng thật sự vui lòng thì chuyện phá lệ cũng đâu phải chưa từng xảy ra.”
Ta nhìn sắc mặt huynh trưởng dần khó coi liền biết hắn chẳng muốn tin lấy một chữ.
Nhưng hắn từ bé vốn chẳng giỏi suy nghĩ sâu xa.
Chỉ cần lời nói nghe có vẻ hợp lý, lại đúng vào điều hắn sợ nhất, cho dù ban đầu không tin thì qua một lúc vẫn sẽ tự mình nghĩ thành thật.
“Sao có thể như thế được, ta mới là nhi t.ử ruột của phụ thân, cũng là nam đinh duy nhất mang họ Khương.”
Ta chớp mắt, dịu dàng đáp lại.
“Chúng ta đều có thể gọi công chúa một tiếng mẫu thân, vậy Sách An ca ca gọi phụ thân chúng ta một tiếng phụ thân cũng chẳng có gì lạ.”
Ta cố tình nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại.
“Huynh tự nghĩ xem, phụ thân từ trước đến nay có phải vẫn thích Sách An ca ca hơn huynh rất nhiều hay không?”
Tiêu Sách An là nhi t.ử duy nhất công chúa có với vị tiên phò mã đã mất.
Mỗi năm hắn đều sẽ trở lại kinh thành một lần, rồi ở phủ công chúa vài ngày trước khi rời đi.
Phụ thân đối xử tốt với hắn đương nhiên có phần vì muốn khiến công chúa vui lòng, nhưng không thể phủ nhận Tiêu Sách An quả thật là người rất có bản lĩnh.
Bởi vậy trong lòng phụ thân luôn xem trọng hắn hơn huynh trưởng.
Nếu đặt hai người cạnh nhau, huynh trưởng của ta chẳng những thua về tài trí mà ngay cả khí độ cũng chẳng có gì đáng nhắc tới.
Phụ thân từng nhiều lần nhìn Tiêu Sách An rồi buột miệng cảm thán.
“Giá mà Sách An cũng là nhi t.ử của ta thì tốt biết bao.”
Mỗi lần nghe câu ấy, sắc mặt huynh trưởng đều khó coi hơn một chút.
Cho nên hắn ghét Tiêu Sách An chẳng phải chuyện lạ.
Mà Tiêu Sách An cũng từ trước đến nay chẳng hề coi huynh muội chúng ta là người đáng kết giao.
Nhắc tới những năm tháng liên tục bị Tiêu Sách An lấn át, nét mặt huynh trưởng lập tức vặn vẹo vì tức tối.
“Tiêu Sách An!”
Hắn gọi tên người ta như có thâm thù đại hận, bộ dạng ấy giống hệt chỉ cần Tiêu Sách An xuất hiện trước mắt thì hắn có thể lập tức xông tới đ.á.n.h thắng.
