Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào - 9

Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:01

“Ngươi vốn biết Lâm Vọng Thiên chẳng phải người đứng đắn, cũng biết Thời Chương thích nam t.ử, phải không?”

“Cho nên ngươi đưa Thời Chương tới trước mặt ta cũng chẳng phải vô tình.”

Cuối cùng, hắn nhìn thẳng vào mắt ta.

“Khương Thanh Thời, từ đầu tới cuối ngươi đều đang mượn ta để phá cuộc hôn sự này.”

Ta yên lặng nhìn hắn mà chẳng vội biện giải.

Ánh trăng hôm ấy phủ nhàn nhạt trên gương mặt Tiêu Sách An.

Một người từ khi sinh ra đã mang thân phận thiên chi kiêu t.ử như hắn, có lẽ lần đầu tiên gặp phải chuyện mà mình chẳng thể lập tức hiểu hết.

Hắn im lặng một lát rồi hỏi.

“Nếu ngay cả ngươi cũng tra được con người thật của Lâm Vọng Thiên, phụ thân ngươi chẳng lẽ lại hoàn toàn không biết?”

Ta nghe vậy cuối cùng cũng bật cười.

“Ông ấy biết chứ.”

Phụ thân biết rất rõ ta chưa từng thật lòng tin tưởng lời ông.

Ông cũng biết chỉ cần ta nhận ra Lâm Vọng Thiên là người thế nào, ta tuyệt đối sẽ tìm cách phá hỏng cuộc gặp mặt.

Cho nên một thiếu niên như Thời Chương mới vừa khéo xuất hiện đúng lúc ta cần người cứu giúp đến vậy.

Điều duy nhất phụ thân không tính tới chính là ta cũng đã cho người điều tra Thời Chương từ trước.

Lần này Tiêu Sách An thật sự chẳng còn gì để nói.

Hắn sinh trưởng trong hoàng thất nhưng lại được công chúa bảo vệ rất tốt, bởi vậy có lẽ khó lòng hiểu được trên đời có những người vì lợi ích mà ngay cả cốt nhục của mình cũng có thể đem ra làm quân cờ.

Tuy chẳng hoàn toàn hiểu, ít nhất từ ngày ấy hắn bắt đầu nhận ra cuộc sống của ta trong Khương gia chưa từng nhàn nhã như dáng vẻ ta vẫn biểu hiện.

Ánh mắt hắn nhìn ta cũng vì thế mà lần đầu có thêm chút mềm lòng.

Ta đương nhiên chẳng bỏ qua cơ hội hiếm hoi ấy.

“Sách An ca ca, huynh giúp ta một việc được không?”

Tiêu Sách An chẳng cần biết là việc gì đã lập tức từ chối.

“Không.”

Nhưng đi được vài bước, hắn lại dừng chân rồi quay đầu bằng vẻ miễn cưỡng.

“Ngươi nói trước xem là chuyện gì.”

Ta mỉm cười đến vô cùng ngoan ngoãn.

“Huynh giúp ta mắng phụ thân một trận đi.”

Tiêu Sách An đứng im, gương mặt hiếm khi lộ ra vẻ chẳng biết phải đáp thế nào.

Tước vị Thừa Ân Bá mà phụ thân đang hưởng, xét đến cùng phần lớn đều nhờ cuộc hôn nhân cùng Vĩnh Chiêu công chúa mà lấy lại.

Người ngoài sau lưng có thể cười ông dựa vào nữ nhân bước lên, nhưng đứng trước mặt thì chẳng mấy ai dám nói lời khó nghe.

Bởi cho dù nguồn gốc của tước vị ra sao, ông vẫn là Phò mã của trưởng công chúa và là con rể được bệ hạ chính thức thừa nhận.

Tiêu Sách An lại chẳng cần kiêng dè những điều ấy.

Hắn mang huyết mạch hoàng gia, còn là nhi t.ử duy nhất của vị tiên phò mã, từ nhỏ đã có phong tước, một Thừa Ân Bá trong mắt hắn thật sự chẳng đáng để tranh.

Hơn nữa hắn vốn không ưa phụ thân nên vài lời châm chọc từ miệng hắn nói ra cũng chẳng khiến ai thấy quá bất ngờ.

Hôm ấy trước mặt phụ thân, Tiêu Sách An quả nhiên chẳng hề nể nang.

“Khương thúc sống trong phủ công chúa, dùng đồ của mẫu thân ta, lại nhờ thân phận Phò mã mà lấy lại tước vị tổ tiên, cuộc đời này quả thật đi rất thuận.”

Hắn nhếch môi cười, lời sau còn khó nghe hơn lời trước.

“Nếu đã là tước vị nhờ mẫu thân ta mà có, nói vậy Thừa Ân Bá để ta kế thừa mới hợp lý hơn chứ, Khương thúc thấy sao?”

Tiêu Sách An còn chẳng quên thêm một câu lạnh nhạt.

“Nếu không có mẫu thân ta, hôm nay ông chẳng có được những thứ này, vậy nên sau này nhớ đối xử với người cho thật tốt.”

Hắn nói những lời ấy chẳng phải vì thật sự muốn tranh tước vị.

Một vị Quận vương như hắn đương nhiên chẳng thèm để mắt tới danh Thừa Ân Bá.

Hắn đơn giản chỉ đang thay ta trút một ngụm giận.

Phụ thân dù bị châm chọc ngay trước mặt vẫn chẳng nổi nóng.

Trái lại, ông còn bày ra vẻ trầm tư rồi chủ động nói với công chúa rằng nếu Tiêu Sách An thật sự muốn, ông có thể dâng tấu xin bệ hạ lập hắn thành Thế t.ử Thừa Ân Bá phủ.

Vĩnh Chiêu nghe xong chẳng những không cảm động mà còn mắng ông một trận vì nói chuyện hồ đồ.

Đêm ấy, phụ thân hiếm khi rời phủ công chúa để trở về nghỉ ở phủ Thừa Ân Bá.

Lời Tiêu Sách An tuy cay nghiệt nhưng từng câu đều chạm đúng chỗ đau nhất.

Phụ thân cả đời tự phụ tài học, trong lòng luôn cảm thấy mình xứng đáng với địa vị cao hơn hiện tại.

Một người kiêu hãnh như thế, sao có thể thật sự không để tâm khi bị người ta nói thẳng rằng tất cả vinh hoa của ông đều nhờ váy áo một nữ nhân mà có.

Ta trở về viện liền cố ý thở dài trước mặt Đinh cô cô.

“Sách An ca ca hôm nay nói chuyện cũng nặng lời quá, phụ thân ngoài mặt không nói gì nhưng chắc trong lòng buồn lắm.”

Đêm ấy, Đinh cô cô quả nhiên lặng lẽ rời khỏi phủ công chúa rồi đi thẳng tới Thừa Ân Bá phủ.

Bà t.ử giữ cửa thấy bà tới giờ muộn liền hỏi nguyên do.

Đinh cô cô chẳng hề lúng túng mà thuận miệng nói rằng ta lo cho phụ thân nên sai bà qua chăm sóc.

Quả nhiên, mỗi lần ta đặt một cơ hội trước mặt, Đinh cô cô đều chưa từng khiến ta thất vọng.

Mãi sáng hôm sau bà mới trở lại.

Từ khóe mắt đến chân mày đều giấu chẳng hết vẻ vui mừng, bước chân mềm hơn thường ngày, ngay cả thần sắc cũng có chút e lệ của nữ nhân vừa trải qua chuyện tốt đẹp trong lòng.

Bà thấy ta liền chủ động giải thích.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào - Chương 9: 9 | MonkeyD