Trở Thành Màn Đạn Của Kẻ Giả Dạng - Chương 4
Cập nhật lúc: 31/07/2026 10:01
Tôi ngồi trên giường, cố gắng nở một nụ cười dịu dàng nhất có thể.
“Tôi không sao, cảm ơn anh đã quan tâm.”
“Mấy hôm nay tôi chỉ muốn ở một mình cho yên tĩnh nên không trả lời tin nhắn của mọi người.”
“Là tại tôi sao? Xin lỗi nhé, hôm đó tôi đã không quan tâm đến cảm xúc của anh.”
Anh mím môi, vành tai hơi ửng đỏ.
“Đúng rồi, những bức ảnh gửi cho em, em xem hết chưa?”
Tôi gật đầu.
Trong đầu lơ đễnh nghĩ anh bảo thủ như vậy, chắc cùng lắm chỉ là mấy tấm ảnh khoe cơ bụng thôi chứ gì.
Có gì mà phải thẹn thùng cơ chứ.
Trên mạng thiếu gì.
Sau vài câu trao đổi ngắn ngủi, Bùi Chiếu An cúi người rồi rời đi.
Tôi dựa người vào đầu giường, lúc này mới lười biếng mở điện thoại ra.
Biểu cảm khinh khỉnh trên mặt lập tức cứng đờ.
Nhiều... Nhiều ảnh quá vậy!
11
Là tôi trách lầm hệ thống lành mạnh rồi.
Sốc nhiệt luôn rồi.
Ai mà ngờ được ẩn dưới lớp áo sơ mi trắng đứng đắn kia lại là một thân hình khiến người ta muốn xịt m.á.u mũi chứ.
Trước đây là không thể trả lời, còn giờ là không biết trả lời thế nào.
Tôi thu hồi tâm trí, cố gắng kìm nén trái tim đang đập như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Hệ thống, tôi có thể lấy mấy tấm ảnh nóng bỏng này uy h.i.ế.p Bùi Chiếu An ở bên tôi không?”
Hệ thống đau đớn rút kinh nghiệm.
“Không được! Ký chủ, tôi hết điểm tích lũy rồi, lần này mà thất bại nữa là cả hai đứa mình xong đời luôn.”
“Cô không được bắt nạt nam chính nữa đâu.”
Tôi biết ngay mà.
Rủi ro cao thì lợi nhuận mới cao.
Mặc dù phần thưởng nhiệm vụ là mười triệu nhưng rõ ràng nam chính này không dễ công lược chút nào, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.
Tôi không khỏi tiếc nuối nên đành ngậm ngùi đồng ý.
Tay bắt đầu gõ tin nhắn trả lời Bùi Chiếu An: [Xin lỗi anh, thật ra tôi không thích xem mấy thứ này! Cảm giác kỳ cục lắm hay là chúng ta cứ đối xử với nhau như trước đi.]
[Tôi thề là tôi tuyệt đối không nói ra ngoài đâu.]
Tôi vừa nhắn vừa tranh thủ nhấn mở từng tấm ảnh rồi nhấn lưu vào bộ sưu tập.
Đây đều là thành quả rực rỡ từ công cuộc trả thù của tôi đấy.
Tôi đâu có nói là tôi không lưu đâu nhỉ.
Bên kia im lặng một hồi lâu mới trả lời: [Chắc chứ?]
Tôi vừa bận lưu ảnh vừa gõ: [Vâng.]
12
Tôi là kiểu người có thể co có thể duỗi.
Rất nhanh đã duy trì lại thiết lập nhân vật cũ.
Cử chỉ lễ độ, đúng mực.
Kiên quyết không nói chuyện nhạy cảm, giữ vững vẻ ngoài thanh cao thoát tục.
Bùi Chiếu An cũng quay lại bộ dạng lạnh nhạt như trước.
Tôi thật muốn nhìn lại cảnh anh bị trêu chọc đến mức xấu hổ muốn c.h.ế.t.
Tôi vừa nghĩ như vậy vừa đứng trước cửa nhà Bùi Chiếu An.
Để tăng cơ hội tiếp cận mà hôm nay tôi cố tình chủ động xung phong đến giúp anh tẩy giun cho mèo.
Phận làm 'liếm cẩu' là phải vậy đó.
Bùi Chiếu An ra mở cửa.
Tóc anh hơi rối bời, trông như vừa mới ngủ dậy.
Lúc anh nghiêng người tránh đường, một mùi hương sữa tắm nhàn nhạt tỏa ra.
Tôi ngửi thôi mà lòng đã ngứa ngáy khó chịu rồi.
Nhưng khi liếc mắt vào trong, tôi thấy từ xa trên bàn phòng khách có đặt một đĩa thứ gì đó đen sì.
Hình thù từng cục một trông tồi tệ không thể tả.
Một con mèo mướp đang ngồi ở chân bàn, vươn cái đùi gà ra, thong dong l.i.ế.m lông.
Sắc mặt tôi thay đổi.
Bùi Chiếu An cũng ở bẩn quá rồi!
Lần trước tôi đã nhắc anh là phân mèo phải để trong khay cát mà.
Hai người nhìn nhau không nói lời nào.
Bùi Chiếu An nhướng mắt lên, hỏi: "Sao thế?"
Tôi chỉ vào phía đó, muốn nói lại thôi.
Anh lặng đi một chút.
"Xin lỗi, quên chưa dọn."
"Anh có thích đến mấy thì cũng không được bày ra bàn như thế chứ."
"Đó là món thịt chiên giòn tôi rán sáng nay đấy."
"Xin lỗi..."
Cái vẻ ngoài này đúng là nên xin lỗi thật.
Tôi không khen nổi lấy một câu: "Nếu mà cưới anh thì đúng là không có phúc ăn uống rồi."
Tôi vô tình nói ra tiếng lòng mất rồi.
Tôi nhận ra ngay, lập tức che miệng lại nhưng anh không giận, ngược lại còn khẽ cười: "Được, vậy để tôi cố gắng luyện nấu ăn."
13
Con mèo nằm trên đầu gối tôi cực kỳ ngoan ngoãn.
Nó vừa hoàn thành nhiệm vụ tẩy giun xong nên nhảy xuống, nằm lăn ra khoe bụng với tôi.
Bùi Chiếu An bước tới, xoa xoa đầu nó: "Ngoan thế nhỉ?"
Tôi thấy rất hưởng thụ, cũng ngồi xổm xuống vuốt ve bộ lông mềm mại của nó: "Chị thích nhất mấy bé mèo ngoan như em rồi, để chị cưng nào."
"Thế còn tôi?" Anh bất ngờ hỏi một câu như vậy.
Vì chuyển chủ đề nhanh quá nên tôi chưa kịp phản ứng: "Hả?"
Khoảng cách giữa hai người chỉ trong gang tấc.
Anh ngồi xổm xuống, vóc dáng vẫn cao hơn tôi.
Lúc này đang cúi mắt nhìn tôi, giọng điệu rất nghiêm túc: "Lâm Mông."
"Em xem những gì cần xem và cả không cần xem của tôi rồi. Em nghĩ chúng ta còn có thể quay lại kiểu quan hệ như trước kia sao?"
Tôi lấy tay che mặt, giả vờ thẹn thùng: "Tôi... Tôi không biết tại sao anh lại gửi mấy tấm ảnh đó, tôi cũng rất sốc, bao nhiêu năm nay lần đầu tiên được thấy cơ thể con trai mà."
Xạo đấy.
Ai mà dám xem lịch sử trình duyệt của tôi, tôi sẽ liều mạng với người đó.
Anh đứng dậy.
Không nói một lời, bắt đầu cởi áo sơ mi.
Tôi nheo mắt nhìn qua khe ngón tay thấy nửa thân trên săn chắc của anh.
Trắng thì trắng, hồng thì hồng.
Đáng ghét, sao dám lấy cái này ra quyến rũ cán bộ cơ chứ.
Tôi là kiểu người đó, anh cũng là kiểu đó nhưng mà giọng nói bất lực của hệ thống vang lên:
“Không được đâu ký chủ! Nhìn xem cô đã làm những chuyện tốt gì kìa, làm nam chính biến thành cái dạng gì rồi hả!”
Tôi lùi lại vài bước.
Lưng tựa vào sofa, giữ khoảng cách với anh.
Bùi Chiếu An nhìn theo, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa chút nghi ngờ: "Em không thích như vậy à?"
Tôi ra vẻ chính trực: "Tôi không phải kiểu người như thế."
Tôi nói xong còn ân cần dặn dò: "Anh mặc áo vào đi, kẻo cảm lạnh bây giờ."
Đôi mắt trong veo cứ như thể thuần khiết không chút tạp chất vậy.
Khóe môi anh khẽ động.
Màn hình điện thoại trên bàn trà sáng lên.
Tôi theo bản năng liếc nhìn, nhóm “Quân sư thoát ế của Bùi Chiếu An” gửi đến một tin nhắn mới.
14
Anh đưa bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng rút điện thoại đi.
Anh khéo léo chặn tầm nhìn của tôi rồi quay người đi xem tin nhắn.
Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng anh, nghiến răng ken két.
Tôi suýt chút nữa thì quên anh còn có một đối tượng thầm thương trộm nhớ nữa.
Rốt cuộc là ai mà tốt số thế không biết!
Nếu người đó là tôi thì một triệu ấm áp đã vào túi từ lâu rồi.
Bùi Chiếu An như chợt tỉnh táo lại mà nhặt chiếc áo phông bị vứt sang một bên mặc vào.
"Xin lỗi, vừa rồi tôi hơi bốc đồng."
Tôi c.ắ.n môi, giọng nói run rẩy: "Dù tôi có thích hay không, chúng ta chẳng danh chẳng phận, anh lại không chịu ở bên tôi, làm vậy có phải quá giới hạn rồi không?"
Anh ngoảnh lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi, yết hầu chuyển động.
Không gian tĩnh lặng đến mức tôi cứ ngỡ anh sẽ không trả lời nữa.
Anh thốt lên: "Tôi nghiện rồi."
"Tôi sợ em không chấp nhận nổi, sợ em thấy tôi không bình thường."
Hệ thống: “Nghiện bạo ngược à? Chắc thấy cái mặt cô đáng đòn quá nên nhịn không nổi chứ gì.”
Vớ vẩn.
Tôi lập tức phản bác.
“Không thể nào, đây là vẻ ngoài nhu nhược đáng thương và chất giọng quyến rũ nhất mà tôi đã luyện đi luyện lại trước gương rồi đấy, nếu có nghiện thì cũng là…”
Tôi khựng lại rồi hỏi hệ thống: “Có phải cậu chưa từng yêu đương không?”
Hệ thống ngập ngừng.
