Trở Thành Màn Đạn Của Kẻ Giả Dạng - Chương 5

Cập nhật lúc: 31/07/2026 10:01

“Người ta đúng là vẫn còn zin từ trong trứng nước mà.”

“Không chỉ là yêu đương, mà cả nhiệm vụ này cũng là lần đầu tiên tôi nhận đấy.”

Xem ra giá trị tham khảo của nó chẳng khác gì một bãi phân gà.

Tôi kinh ngạc ngước mắt lên mà nhìn thẳng vào Bùi Chiếu An một lần nữa.

Đuôi mắt đỏ ửng của anh càng nhìn càng lộ ra vẻ quyến rũ khó tả.

Những chi tiết trong đầu tôi bắt đầu xâu chuỗi lại.

Cuối cùng tôi cũng hiểu câu nói đó của anh có ý gì rồi.

Mẹ kiếp.

Vậy ra ý anh là nghiện chuyện đó?

Những ngày tháng tôi cứ tưởng mình đang phục thù thực chất lại đúng ý anh muốn.

Làm vậy chẳng khác nào làm cho anh sướng cả người!

15

Tôi sa sầm mặt mũi, đặt báo thức rồi tính đường rời đi.

Bàn tay Bùi Chiếu An đang đưa ra về phía tôi, chầm chậm buông xuống.

Chúng tôi không nói thêm gì về chuyện vừa rồi nữa.

"Để tôi đưa em về." Anh đi cùng tôi ra cửa.

Trước đây, lần nào tôi cũng sẽ vui vẻ đồng ý ngay nhưng giờ tôi đang bị đả kích nặng nề.

Tôi bỏ đi thẳng không ngoảnh lại.

"Không cần đâu."

Về đến nhà, tôi càng nghĩ càng thấy nhục mà đ.ấ.m mạnh hai cái vào gối cho bõ tức.

Tôi cứ tưởng mình đã khiến anh phải nếm mùi đau khổ nhưng ai ngờ đó lại là phần thưởng dành cho anh.

Vậy những ngày đắc ý vừa qua của tôi là cái gì chứ?

Hệ thống: “Là một chú hề.”

Cái thế giới tôn thờ đàn ông này!

Tôi trầm cảm rồi.

Mối quan hệ giữa tôi và Bùi Chiếu An cứ thế lạnh nhạt đi trong sự hiểu ngầm của cả hai.

16

Tôi bắt đầu tránh mặt anh.

Việc công lược cũng vô tình bị tôi làm cho lỗi game.

Tỏ tình thất bại sẽ bị phán là game over ngay lập tức.

Vậy nếu tôi không bao giờ tỏ tình thì sao?

Dù tiền thưởng mười triệu nghe rất hấp dẫn nhưng tỉ lệ thất bại lại quá cao.

Thôi thì cứ giữ lấy cái mạng này trước đã.

Hệ thống kiên trì khuyên nhủ tôi suốt hai ngày.

Tôi thở dài: “Ở đây với cậu cả đời cũng tốt mà, đợi đến khi tôi già c.h.ế.t thì hãy đi tìm ký chủ mới nhé.”

Hệ thống không nói gì.

Nó cảm động rồi thỏa hiệp.

Sự thay đổi của tôi càng rõ rệt sau khi tựu trường.

Trước đây mỗi khi Bùi Chiếu An chơi bóng rổ, tôi luôn là đứa đến sớm nhất để cổ vũ cho anh.

Tan học cũng sẽ lẽo đẽo theo anh đến nhà ăn, tự nguyện xung phong đi lấy cơm cho anh.

Giờ đây tôi đã khác.

Trong một trận bóng của khoa, tôi phát nước cho mọi người, Bùi Chiếu An theo thói quen đưa tay ra nhận.

Tôi né người ra rồi đưa chai nước cho bạn nam đứng sau lưng anh, cười bảo: "Cố lên nhé."

Cậu bạn nhận được nước thì ngạc nhiên như được mùa.

"Cảm ơn cậu!"

Bùi Chiếu An đứng chôn chân tại chỗ.

Tôi ôm nửa thùng nước còn lại, đi vòng qua người anh như thể không hề nhìn thấy rồi chợt nhớ đến dòng tin nhắn cuối cùng trong khung chat của hai đứa.

Là tin nhắn anh gửi: [Quả nhiên em không chấp nhận được đúng không?]

Tôi không trả lời.

16

Một cậu bạn thiếu gia tổ chức sinh nhật.

Cậu ta vung tay một cái, mời cả lớp đến dự tiệc.

Đúng lúc không khí đang sôi nổi nhất, cậu ta cầm bó hoa tiến về phía tôi.

"Lâm Mông, giờ lòng cậu đã trống trải rồi, vậy để tôi bước vào được không?"

Cậu ta nhìn tôi đầy tình tứ.

Nếu cậu ta là một người đẹp trai, chắc chắn tôi đã cảm động đến rơi nước mắt rồi.

Tiếc là tôi là đứa nhìn mặt mà bắt hình dong.

Cậu ta nói tiếp: "Tôi nhất định sẽ trân trọng cậu, không như ai kia, cứ mãi treo lửng lơ như thế!"

Không khí ồn ào náo nhiệt đột nhiên khựng lại.

Lời nói đầy ẩn ý quá mức rõ ràng.

Cả lớp đều biết họ đang ám chỉ ai, ánh mắt không kìm được cứ liếc về phía góc phòng.

Tôi lộ vẻ do dự.

Hôm nay là sân nhà của người ta mà, tôi phải từ chối thế nào cho vừa lịch sự lại vừa khéo léo đây?

Tôi vắt óc tìm một câu trả lời thật tinh tế nhưng khoảnh khắc ngập ngừng này lại khiến người ta hiểu lầm.

Có người lên tiếng: "Lâm Mông, cậu cứ cân nhắc kỹ đi, không thể treo cổ trên một cái cây cong queo thế được."

Cái cây cong queo Bùi Chiếu An đứng bật dậy.

Ánh đèn nhấp nháy chiếu lên gương mặt trắng trẻo của anh, khuôn mặt vốn là tảng băng vạn năm nay càng trở nên lạnh lẽo.

"Lâm Mông không thèm để mắt đến cậu đâu."

Cậu bạn thiếu gia bất mãn, giọng điệu mỉa mai.

"Lớp trưởng, cậu là chuyện của quá khứ rồi, đừng coi Lâm Mông là vật sở hữu cá nhân nữa. Chưa kể, hai người đã chính thức xác nhận quan hệ đâu?"

Bùi Chiếu An khựng lại một chút, không nói nên lời.

Có người đứng ra hòa giải nên tôi cũng nhân cơ hội từ chối khéo.

17

Bùi Chiếu An muốn tìm tôi nói chuyện.

Thực ra tôi vẫn còn để tâm chuyện mười triệu.

Định nói là ngoài chuyện yêu đương ra thì miễn bàn.

Nhưng lại sợ nói ra xong là lên tiên thật luôn.

Thế là thôi.

Tôi cũng chẳng buồn đoái hoài đến anh.

Thứ Hai, em họ đến tìm tôi và đợi tôi ở cổng trường sau giờ tan học.

Đúng lúc Bùi Chiếu An đi ngang qua bắt gặp.

Ánh mắt anh lặng lẽ lướt qua bàn tay em họ đang đặt trên vai tôi rồi vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

Anh lướt qua chúng tôi.

Em họ còn ngoái nhìn theo: "Chị, nhan sắc trung bình của trường chị cũng khá đấy chứ."

Tôi xua xua tay với em họ.

Chỉ biết sĩ diện hão.

"Đừng nhìn nữa, chị không thích kiểu này đâu."

Tiếng bước chân cách đó không xa hơi khựng lại.

Em họ nhàn rỗi chẳng có việc gì làm.

Em họ đến thành phố này du lịch, tiện thể ghé thăm tôi.

Sau bữa tối, hai chị em tìm đại một quán bar yên tĩnh gần đó ngồi.

Em họ hào hứng hỏi tôi: "Chị, vậy chị thích mẫu con trai thế nào? Cần em giới thiệu cho không?"

"Hừm, cụ thể thì chị cũng chưa nghĩ tới."

"Vậy đổi cách hỏi nhé, chị muốn một cuộc sống như thế nào?"

Tôi nghiêm túc suy nghĩ: "Sau một ngày làm việc mệt mỏi trở về nhà, thấy chồng đã nấu xong ba món một canh, quần áo giặt sạch sẽ, thú cưng được cho ăn no, phòng ốc quét dọn gọn gàng. Anh ấy đeo tạp dề bưng bát canh ra, nở nụ cười thật dịu dàng, rồi chị nhẹ nhàng hôn anh ấy. Anh ấy phải có ngoại hình thật quyến rũ, vóc dáng cũng phải bốc lửa, nhưng ánh mắt phải trong veo ngây thơ. Vì vẻ ngoài quá quyến rũ, mỗi cử động của anh ấy đều toát lên vẻ gợi tình, khiến khi chị muốn chất vấn 'Anh quyến rũ thế này định làm gì?' thì đập vào mắt lại là đôi mắt trong sáng tinh khiết đến mức có thể tràn ra nước! Ngay lập tức trong lòng chị dâng lên cảm giác tội lỗi, thế nhưng liếc xuống dưới lại thấy thân hình nóng bỏng ấy..."

Đoạn này là tôi đọc được trên mạng và cảm thấy rất đúng ý mình.

Em họ bảo: "Hơi khó đấy."

Tôi đáp: "Cuộc sống chính là phải biết tiến lên dù gặp khó khăn."

18

Quán bar vào ngày làm việc trong tuần nên chỉ lèo tèo vài khách, lại mới chỉ tầm chín giờ nên ngoài tiếng nhạc du dương, tiếng người nói nghe rất rõ.

Ở bàn phía sau, có người nói đầy bức xúc: "Cái gì! Thế mà cũng có thằng mặt b.úng ra sữa dám cướp người à?"

Tôi hơi choáng váng vì hơi men nên gục mặt xuống bàn ngủ.

Em họ nghịch điện thoại chán chê, lại nghe thấy có chuyện bát quái nên lập tức dựng tai lên hóng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.