Trở Về Chốn Điền Viên - Chương 5
Cập nhật lúc: 17/09/2026 04:01
Hắn tìm một vòng trong nhà, một lát sau bỗng nhặt lên mảnh vải rách dính đầy bùn đất bên cạnh đôi giày của ta.
Chính là mảnh vải ta tiện tay lấy đi lau giày bên bờ suối.
Hắn nhìn ta.
Ta cũng vô tội nhìn lại hắn.
Bổn tiểu thư làm sao biết khăn lau người của hắn lại trông chẳng khác gì một mảnh giẻ rách chứ?
……
18
Sáng sớm hôm sau, ta bị tiếng đọc sách bên ngoài đ.á.n.h thức.
Hình như âm thanh truyền từ ngoài sân vào.
Ta mơ mơ màng màng ngồi dậy.
Dư Thập Cửu đã ngồi trong sân bổ củi từ lâu.
Thấy ta thức dậy, hắn nói:
“Sáng nay ta móc được hai quả trứng chim, đã hấp thành trứng chưng để trong nồi rồi. Nàng đi rửa mặt chải đầu đi, ta lấy ra cho nàng.”
Ta dùng cành liễu làm sạch răng, lại rửa sạch mặt mũi và tay.
Sau đó đội mái tóc rối bù chẳng khác gì ổ gà, đoan trang ngồi trong sân thưởng thức bữa sáng của bổn tiểu thư.
Ta xúc từng thìa trứng chưng, ăn ngon lành.
Dư Thập Cửu đứng phía sau giúp ta b.úi tóc.
Chỉ là tiếng đọc sách ngoài sân quả thật quá sức quấy nhiễu.
Chẳng biết thư sinh nhà nào mà đọc sách cứ ngắc ngứ mãi không trôi chảy.
“…Như giữ tấm lòng trẻ thơ. Thành tâm cầu lấy, thành tâm cầu lấy, thành tâm…”
Ta bị giọng đọc ấy làm phiền đến phát bực, bèn lớn tiếng đọc tiếp:
“Thành tâm cầu lấy, tuy không trúng cũng chẳng xa vậy.”
Tiếng đọc ngoài sân lập tức ngừng lại, sau đó vang lên một tiếng kinh ngạc:
“Là người phương nào?”
19
Cửa sân được gõ khe khẽ.
Dư Thập Cửu đứng dậy ra mở cửa.
Cánh cửa vừa mở, chỉ thấy một thư sinh đang đứng bên ngoài.
Người nọ cầm sách trong tay, vóc dáng gầy gò, tóc đã hoa râm, trông chẳng khác nào một ông lão nhỏ bé sa cơ lỡ vận.
Thư sinh vừa nhìn thấy Dư Thập Cửu cao lớn vạm vỡ thì giật nảy mình:
“Ối. Là ngươi à, Dư Thập Cửu?”
Dư Thập Cửu gật đầu, gọi một tiếng: “Diễn thúc.”
Diễn thúc?
Dư Thập Cửu nói với ta:
“Trong thôn chỉ có ba họ lớn, ít nhiều đều có quan hệ thân thích. Tính theo vai vế, ông ấy là đường thúc của ta.”
Ta ló đầu ra từ sau tấm lưng rộng của Dư Thập Cửu, thử gọi:
“Diễn thúc?”
Vị thư sinh nhỏ bé kia cười đến nếp nhăn nơi khóe mắt híp lại, vui vẻ đáp:
“Ấy. Hóa ra là cháu dâu. Thầy bói thần toán đầu thôn nói rồi, cháu chính là quý nhân của ta.”
Mặt ta đỏ bừng, đang không biết phải giải thích thế nào rằng ta chẳng phải nương t.ử của Dư Thập Cửu, lại bị lời ấy khơi lên lòng hiếu kỳ:
“Thầy bói nói thế nào?”
20
Vị thư sinh nhỏ bé chỉ dăm ba câu đã giải thích rõ đầu đuôi.
Ông ấy là tú tài duy nhất trong thôn.
Thuở nhỏ đi thi cũng được xem là một tiểu thần đồng, thành tích trong Đồng thí và Viện thí đều khá tốt.
Nhưng đến Hương thí, ông ấy thi suốt hơn 10 năm mà vẫn chẳng đỗ.
Đôi mắt vị tú tài nhỏ bé sáng rực:
“Thầy bói thần toán nói ta chỉ thiếu một chút khí vận. Ông ấy bấm ngón tay tính toán, nói rằng người đầu tiên trò chuyện với ta hôm nay chính là quý nhân của ta. Vậy chẳng phải cháu dâu đó sao. Nơi thôn dã này mà còn có người biết đọc sách, nhất định không phải người tầm thường.”
Ôi chao!!!
Bổn tiểu thư hóa ra cũng lợi hại lắm chứ?
Có điều Tứ thư Ngũ kinh đều là lúc nghe huynh trưởng đọc sách mà ta học ké được.
Những câu danh ngôn nổi tiếng thì ta nhớ được đôi chút, nhưng thường chỉ nhớ câu trước mà quên câu sau. Chẳng qua câu mà ông lão này vừa đọc, đúng lúc ta lại biết mà thôi.
Dư Thập Cửu tiếp tục b.úi mớ tóc rối cho ta, nghe vậy liền cười khẩy:
“Ngay cả số mệnh của mình nàng ấy còn chẳng thay đổi nổi, lấy gì thay đổi số mệnh người khác?”
Ta lập tức quay phắt đầu trừng hắn.
Ai nói bổn tiểu thư không làm được?
Nhưng tóc ta vẫn còn nằm trong tay hắn, vừa quay đầu liền bị kéo căng đến đau điếng, khiến ta hít hà liên tục: “Hu hu, đau.”
Dư Thập Cửu lập tức buông tay, còn xoa nhẹ hai cái lên chỗ vừa bị kéo đau.
Sau đó hắn nói với vị tú tài nhỏ bé:
“Diễn thúc, ai cũng biết thúc nóng lòng cầu công danh, nhưng cũng không thể có bệnh thì vái tứ phương được. Thúc nhìn nàng ấy xem, trông có giống quý nhân không?”
Ta gãi b.úi tóc đã b.úi xong mà vẫn còn xù lên, bưng bát trứng chưng xúc thêm một thìa.
Hai má phồng lên vì thức ăn, ta nhìn vị tú tài nhỏ bé rồi nở với ông ấy một nụ cười thân thiện.
Vị tú tài ôm n.g.ự.c, lùi lại nửa bước:
“Ánh mắt trong veo thế này… Thôi vậy, thôi vậy. Lão phu chỉ uổng công thêm hơn 10 tuổi đời. Núi sông đã sang thu, ngoảnh lại đời người chợt về chiều, ôi…”
Đúng là một ông lão kỳ quái.
Ông ấy đã đi đến cửa, vậy mà lại nghiến răng quay đầu nói thêm một câu:
“Ta vẫn tin vài phần. Cháu dâu, sau này nếu có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ việc tới tìm ta.”
Ta thì có chuyện gì cần ông ấy giúp chứ?
Sau khi ông ấy rời đi, Dư Thập Cửu có chút ngưỡng mộ nói:
“Nhà Diễn thúc được xem là hộ khá giả trong thôn. Phụ mẫu, thê t.ử và con cái đều làm ruộng, dệt vải, chỉ để nuôi một mình thúc ấy ăn học.”
Ta nhìn ra vẻ ao ước trong mắt Dư Thập Cửu, bèn đứng trên bậc thềm, đưa tay xoa đầu hắn: “Nếu Thập Cửu muốn học, ta cũng có thể dạy ngươi.”
Dư Thập Cửu thoáng sửng sốt, sau đó nở nụ cười, đến đôi mắt tựa mắt báo cũng trở nên dịu dàng.
Hắn khẽ đáp: “Được.”
21
Qua thêm mấy ngày, bánh hạt dẻ mới ăn chưa đến một nửa mà ta đã ngán rồi.
Ta lại kéo Dư Thập Cửu lên trấn.
Mấy canh giờ sau, ta nhìn tượng đường trước mắt, kinh ngạc reo lên: “Ôi chao…”
Dư Thập Cửu xách túi lớn túi nhỏ, tay ôm c.h.ặ.t bên hông:
“Thật sự hết tiền rồi.”
“……”
Ta có chút tức giận. Dư Thập Cửu này cũng keo kiệt quá đi mất, bổn tiểu thư chẳng qua mới mua hơn mười món thôi mà.
