Trở Về Chốn Điền Viên - Chương 6

Cập nhật lúc: 17/09/2026 04:01

Ta phồng má, cúi đầu hậm hực đi về phía trước, nào ngờ lại đ.â.m sầm vào một người.

Dư Thập Cửu vội chạy tới kéo ta ra: 

“Tiểu tổ tông, không bị đụng đau chứ?”

Ta thì không sao, người kia lại bị đầu ta húc cho lùi ra thật xa.

Người nọ ngã ngồi xuống đất, sách trong n.g.ự.c cũng rơi tung ra: 

“Ôi chao, đụng ch//ết tiểu sinh rồi! Ấy, đụng thế này….hay lắm. Hóa ra là Thập Cửu với cháu dâu, đây chẳng phải duyên phận thì là gì?”

Người bị ta đ.â.m phải chính là đường thúc của Dư Thập Cửu…vị tú tài nhỏ bé Dư Diễn.

22

Vị tú tài nhỏ bé nhất quyết đòi mời chúng ta đi ăn.

Ông ấy nói: “Là tiểu sinh đụng hỏng đầu cháu dâu, phải bồi tội, phải bồi tội.”

Ta gật đầu, bảo ông ấy dẫn đường.

Đi được một đoạn, ta mới chợt phản ứng lại: 

“Đầu ai bị đụng hỏng cơ?”

Dư Thập Cửu xách đồ phía sau, cười đến vui vẻ.

Vị tú tài nhỏ bé dẫn chúng ta đến một t.ửu quán.

Ta nhìn quyển sách trong n.g.ự.c ông ấy, hỏi: 

“Thúc muốn đi ứng thí sao?”

Vị tú tài nhỏ bé gật đầu, ôm quyển sách trong lòng như báu vật: 

“Đây chính là sách ôn thi truyền từ kinh thành ra đấy. Có nó, lần này ta nhất định sẽ đỗ.”

Quyển sách này nhìn có chút quen mắt, tên là [Chu T.ử Tập Chú Chi Tập Chú].

Ta từng thấy nó trong thư phòng của huynh trưởng. Khi ấy ta còn tưởng tên sách in sai, nhưng huynh trưởng nói quyển này vốn chuyên dùng để giảng giải [Chu T.ử Tập Chú]

23

Mấy chén rượu xuống bụng, câu chuyện cũng dần mở ra.

Ta hỏi vị tú tài nhỏ bé: 

“Thập Cửu nói thúc đã thi công danh hơn 10 năm rồi, rốt cuộc thi để làm gì?”

Vị tú tài nhỏ bé lập tức thao thao bất tuyệt:

 “Vì sinh dân mà lập mệnh, vì thiên địa mà lập tâm. Nối lại tuyệt học của bậc thánh hiền xưa, mở thái bình cho muôn đời sau…”

Dư Thập Cửu khẽ cười nhạt một tiếng.

Vị tú tài nhỏ bé lập tức xìu xuống: 

“Ta đâu có chí lớn đến vậy, ta chỉ muốn làm quan thôi. Làm quan rồi, phụ mẫu, thê t.ử và con cái ta đều có thể sống những ngày tốt đẹp.”

Ta chỉ vào quyển sách trong n.g.ự.c ông ấy:

 “Nhưng quyển này đã là sách từ nhiều năm trước rồi, đọc cái này thật sự có thể thi đỗ sao?”

Vị tú tài nhỏ bé sững người, sau đó cười khổ: 

“Vừa rồi ta còn cảm thấy quyển này tốt đến mức trên trời dưới đất không có quyển thứ hai, nào ngờ người ta đã đọc từ lâu rồi. Chẳng trách, chẳng trách ta thi thế nào cũng không đỗ.”

Ta an ủi ông ấy: 

“Thúc đừng nghĩ như vậy. Người có sách chưa chắc đã thi đỗ. Người thi đỗ được, biết đâu thật sự là vì họ thông minh thì sao.”

Chỉ hai câu ấy thôi, vị tú tài nhỏ bé suýt nữa bật khóc.

24

Nói một hồi, câu chuyện của vị tú tài nhỏ bé lại chuyển sang Dư Thập Cửu.

Ông ấy liếc Dư Thập Cửu một cái rồi nói: 

“Cháu dâu à, gặp được cháu đúng là phúc phận của Thập Cửu. Nếu không, chúng ta thật sự còn tưởng cả đời này hắn chẳng định thành thân nữa.”

“Nhà hắn là quân hộ. Thế hệ phụ thân, cùng một người đệ đệ trong nhà đều bị trưng binh rồi ch//ết ngoài chiến trường, một mạng người đổi về cũng chỉ có mấy chục văn tiền.”

“Trước kia người trong làng mai mối cho hắn, hắn chẳng chịu một ai, cứ khăng khăng nói mình là quân hộ, không xứng cưới thê t.ử.”

Ta khó hiểu:

 “Là quân hộ thì vì sao lại không xứng cưới thê t.ử?”

Dư Thập Cửu uống một ngụm rượu buồn.

Hắn tự mình giải thích:

 “Con cái của quân hộ cũng là quân hộ. Chỉ cần có lệnh trưng binh thì đều phải đi. Những ngày tháng ấy quá khổ, ta không muốn đời sau của mình cũng phải chịu khổ như vậy. Cho nên, thà rằng không có đời sau.”

Ta nghe đến ngẩn người.

Dư Thập Cửu này đúng là một kẻ quyết tuyệt, vậy mà lại tự mình muốn đoạn tuyệt hậu tự.

Nhưng nghĩ lại, ta lập tức thấy không đúng: 

“Thế nhưng ngươi từng nói tiền mua bánh hạt dẻ là tiền dành để thành thân mà.”

Trong mắt Dư Thập Cửu hiện lên mấy phần trêu chọc: 

“Ừ, lừa nàng đấy.”

Ta tức đến mức nhào tới giật túi tiền bên hông hắn. Ta biết trong đó vẫn còn hơn mười văn.

Một văn cũng không được để lại cho hắn.

25

Dư Thập Cửu giơ túi tiền thật cao.

Ta nhảy lên cũng chẳng với tới: 

“Đưa cho ta.”

Dư Thập Cửu né trái né phải, còn nhảy dựng lên ngay tại chỗ:

 “Một văn cũng không còn, một văn cũng hết rồi.”

Ta “oa” một tiếng, giả vờ khóc:

 “Dư Thập Cửu muốn bỏ đói bổn tiểu thư đến ch/ết rồi/”

Hắn hoàn toàn không mềm lòng: 

“Không được. Ta bán thú rừng suốt nửa tháng mới dành dụm được từng ấy, nàng một lần đã tiêu sạch rồi.”

Vị tú tài nhỏ bé nhìn không nổi nữa:

 “Thập Cửu sao có thể đối xử với cháu dâu như vậy được? Cháu dâu muốn thứ gì, người làm thúc như ta mua cho cháu.”

Ta gãi đầu, lại không dám nói.

Tiêu tiền của Dư Thập Cửu thì ta thấy là chuyện đương nhiên, nhưng tiêu tiền của vị tú tài nhỏ bé, ta lại cảm thấy ngượng ngùng.

Ta nói: “Diễn thúc, hay là thúc giới thiệu cho ta chút việc làm đi, ta tự kiếm tiền cũng được.”

Dư Thập Cửu cười lớn: “Nàng mà đi làm thuê, e rằng còn ăn nghèo cả nhà chủ.”

Ta tức đến mức đá hắn thêm hai cái.

Có điều người hắn cứng rắn như đá, bị đá hai cái mà dường như chẳng có cảm giác gì.

Vị tú tài nhỏ bé hỏi: “Hay là dệt vải cùng thê t.ử của tiểu sinh?”

Ta lắc đầu. Cái đó ta nào biết làm.

Vị tú tài nhỏ bé lại hỏi: “Vậy giặt y phục thuê cho những nhà giàu có?”

Dư Thập Cửu nhấc một ngón tay của ta lên: 

“Thúc nhìn bàn tay yếu ớt này xem, giống tay biết giặt y phục sao? Lần trước nàng ấy còn giặt y phục của mình thủng một lỗ lớn.”

Trước kia nội y của ta, ta ngại không dám để Dư Thập Cửu giặt, ai ngờ tự tay giặt một lần lại giặt thủng mất một lỗ.

Từ đó về sau ta không tự giặt nữa, vẫn để Dư Thập Cửu làm thì hơn.

Quả thật ta giặt y phục hơi hao vải.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.