Trở Về Chốn Điền Viên - Chương 9

Cập nhật lúc: 17/09/2026 04:01

Nếu không phải phụ thân và huynh trưởng đã liều mình cầu được đạo thánh chỉ cuối cùng kia, e rằng giờ đây ta cũng sẽ giống như nàng.

36

Vốn là ra ngoài chơi cho vui, cuối cùng lại cụt hứng trở về.

Dư Thập Cửu cầm đèn l.ồ.ng, mò mẫm trong bóng tối cõng ta về nhà.

Giống hệt đêm hôm ấy.

Ta ngồi trên lưng hắn, lén lau nước mắt: 

“Thập Cửu, trong lòng ta có chút khó chịu.”

Dư Thập Cửu đỡ ta chắc hơn một chút, giọng nói trầm thấp từ phía trước truyền tới:

“Không phải lỗi của nàng. Đó là số mệnh của nàng ấy.”

Nhưng rốt cuộc cái gì mới gọi là số mệnh?

Dư Thập Cửu nói:

 “Ta sinh ra đã là quân hộ, phụ thân và đệ đệ đều vì lệnh trưng binh mà ch//ết trên chiến trường, đó là mệnh của ta. Nhà nàng vốn giàu sang, lại đột nhiên gặp đại họa, nàng tránh được thì đó là mệnh của nàng, còn ca nữ kia không tránh được thì đó là mệnh của nàng ấy. Nhưng chỉ cần còn sống, thì sống rồi sẽ có muôn vàn khả năng.”

Ta ôm lấy cổ Dư Thập Cửu, lần này rốt cuộc không nhịn được mà bật khóc.

Nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ hắn.

Cánh tay Dư Thập Cửu khẽ siết c.h.ặ.t:

 “Năm đó lúc ta nhập ngũ, vì vóc người cao lớn nên được thăng lên khá nhanh, chẳng bao lâu đã trở thành bách phu trưởng. Khi ấy ta quản một trăm người, oai phong lắm, đãi ngộ cũng tốt hơn binh sĩ bình thường một chút.”

“Nhưng chẳng bao lâu sau, chúng ta đi công thành, đội của ta bị xếp vào đợt xung phong đầu tiên. Trên chiến trường, tiên phong quân phần lớn đều là đi chịu ch//ết.”

Nước mắt ta lập tức ngừng lại, ngón tay vô thức bấu lấy cánh tay hắn, hỏi: 

“Sau đó thì sao?”

Rõ ràng biết hắn sẽ không ch//ết, nhưng tim ta vẫn không khỏi treo tận cổ họng.

Dư Thập Cửu cười một tiếng, dường như mọi chuyện đã sớm được hắn buông xuống. Hắn nói: 

“Ta nhìn từng người bên cạnh lần lượt ngã xuống, lại nhìn người mới không ngừng bổ sung vào. Ta liều mạng trèo lên thang công thành, trở thành một trong những người đầu tiên đặt chân lên tường thành. Sau đó thành bị đ.á.n.h hạ, ta lập được công.”

“Nhưng sau khi lập công, ta chẳng nhận được bất kỳ khen thưởng nào. Hơn nữa binh lính dưới tay ta gần như đều ch//ết sạch trong đợt xung phong đầu, bách phu trưởng như ta cũng thành cái danh hão.”

Liều mạng trên chiến trường, cuối cùng không những không được thăng chức mà còn gần như bị giáng xuống, nghĩ thôi cũng biết uất ức đến mức nào.

Ta xoa đầu hắn, an ủi: 

“Thập Cửu rất lợi hại. Không làm đại quan cũng vẫn rất lợi hại.”

Dư Thập Cửu cười sang sảng: 

“Nhưng cuối cùng ta lại được một vị tướng quân nhìn trúng, trở thành gia đinh của ông ấy, cũng chính là tư quân. Đãi ngộ tốt hơn binh sĩ bình thường không biết bao nhiêu lần. Cũng nhờ vậy, về sau ta tránh được không ít nguy hiểm. Bởi đối với vị tướng quân kia, ta đã là tài sản riêng của ông ấy, ông ấy đương nhiên không nỡ để ta ch//ết.”

Quả thật quanh co khúc khuỷu.

“Vậy Thập Cửu, sao sau đó ngươi lại trở về?”

“Khi ấy đ.á.n.h trận xong, ta theo tướng quân tới kinh thành. Vốn tưởng từ đó sẽ có ngày tháng tốt đẹp, nào ngờ tướng quân đắc tội với người khác, bị cách chức. Bản thân ông ấy còn khó giữ nổi mình, ta cũng lưu lạc đầu đường. Nếu không nhờ một tộc nhân ở kinh thành cứu giúp, e rằng ta phải ăn xin mà trở về. Nói ra thì người tộc nhân ấy nàng cũng quen, chính là lão bộc đã gửi nàng cho ta.”

Hóa ra là vậy.

Trải nghiệm của Dư Thập Cửu quả thật đủ long đong.

Dư Thập Cửu cõng ta, mắt thấy sắp về đến nhà: 

“Cho nên mỗi người đều có tạo hóa của riêng mình. Nàng không cần ôm hết mọi trách nhiệm lên người.”

37

Đêm ấy ta ngủ không được yên ổn.

Trong mộng lúc thì thấy Dư Thập Cửu giữa ánh đao bóng kiếm liều mạng ch//ém gi//ết, lúc lại thấy phụ mẫu và huynh trưởng rưng rưng nước mắt nhìn ta.

“Tiểu tổ tông, tỉnh lại, tỉnh lại.”

Giọng Dư Thập Cửu kéo ta ra khỏi giấc mộng.

Hắn nói: 

“Nàng gặp ác mộng rồi. Trời đã hơi sáng, dậy đi, ta làm chút đồ ăn cho nàng.”

Đầu ngón tay thô ráp của hắn nhẹ nhàng lau qua mặt ta, lúc này ta mới phát hiện trên mặt đã đầy nước mắt.

Khi ăn sáng, hắn vẫn như mọi ngày đứng sau giúp ta chải tóc.

Ta hỏi: “Thập Cửu, nếu ta tiêu hết số bạc thư cục đưa, ngươi có trách ta không?”

Hắn dùng chiếc lược bí mới mua, nhẹ nhàng chải mái tóc ta, đáp: 

“Đó là tiền nàng dựa vào bản lĩnh của mình kiếm được, nàng muốn tiêu thế nào thì tiêu, ta trách nàng làm gì?”

Ta ấp úng: “Nhưng… nhưng ta từng nói, số tiền ngươi mua bánh hạt dẻ cho ta, ta đều sẽ trả lại.”

Hắn khẽ cười: “Ta cũng chẳng có chỗ nào cần dùng tiền, nàng muốn tiêu thì cứ tiêu đi.”

38

Đêm đến, ta lại kéo Dư Thập Cửu tới thuyền phường một chuyến.

Ta tìm được Xảo Nhi, đem toàn bộ năm lượng bạc kiếm được trong những ngày qua đưa cho nàng.

Ta nói: 

“Xảo Nhi, đây là toàn bộ gia sản hiện giờ của ta. Ngươi cứ nhận lấy trước đi. Nếu không đủ chuộc thân, ta lại nghĩ cách gom thêm.”

Ánh mắt nàng nhìn ta từ chán ghét, khinh thường chuyển sang kinh ngạc, rồi dần dần sững lại.

Nàng nói: “Đại tiểu thư, bản thân người đã thành ra thế này rồi, còn có tâm trí lo cho người khác sao?”

Trên người ta đã không còn trâm ngọc châu hoa như trước, y phục cũng chỉ là vải thô áo gai bình thường nhất.

Nhưng vì có Dư Thập Cửu, ta lại chẳng cảm thấy cuộc sống tệ đến mức nào.

Xảo Nhi do dự một lúc, cuối cùng vẫn nhận lấy số bạc ấy.

Nàng nói: “Ta sẽ không khách khí với người. Người đã cho thì ta sẽ nhận. Nhưng người cũng không cần quá để tâm. Nếu không có chuyện của phụ thân người, giờ này chưa biết chừng ta cũng đã làm thiếp trong nhà ai đó rồi, cuộc sống chưa chắc đã tự tại bằng hiện giờ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.