Trở Về Chốn Điền Viên - Chương 8

Cập nhật lúc: 17/09/2026 04:01

Ta nghĩ một lúc rồi nói: 

“Hay là ông làm thêm vài loại bánh rẻ hơn?”

Bây giờ ngay cả ta cũng sắp ăn không nổi bánh rồi.

Ông ấy suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nói: 

“Quả thật có một loại bánh khá thích hợp.”

31

Loại bánh mới mà chưởng quầy làm có tên là đào tô.

Là hương vị ta chưa từng nếm qua.

Ta tuy không biết làm bánh, nhưng khẩu vị lại khá kén.

Đồ không ngon thì ta chẳng buồn động đũa, đồ ngon lắm cũng chỉ ăn vài miếng.

Ta cẩn thận nếm thử một phen, sau đó nói với chưởng quầy: 

“Loại bánh này thật mới lạ, vừa giòn vừa thơm ngọt. Chỉ là cuối vị hơi phảng phất một chút đắng, hình như lửa hơi lớn, bị cháy rồi.”

Chưởng quầy kinh ngạc, tự mình ăn thêm mấy miếng:

 “Vị giác của cô nương quả thật rất nhạy. Đúng là có một chút vị đắng, xem ra công thức này của ta còn phải sửa thêm.”

Ông ấy nói năm xưa từng được ăn qua.

Chỉ là công thức chính thống đã thất truyền.

Ông ấy chỉ có thể dựa vào ký ức mà từng chút một phục dựng lại.

Ông ấy nói: “Ta sẽ cải tiến thêm, lần sau cô nương lại tới nếm thử.”

Ta gật đầu, hỏi: “Số bánh còn lại này ông còn cần không?”

Chưởng quầy lắc đầu.

Thế là ta gói hết bằng giấy dầu rồi mang về cho Dư Thập Cửu ăn.

Dù sao hắn ăn uống cũng thô.

Một chút vị đắng ấy, hắn chắc chắn chẳng nếm ra đâu.

32

Chưởng quầy thư cục cũng thanh toán nốt số tiền còn lại cho ta.

Ta đầy vẻ đắc ý kéo Dư Thập Cửu đi dạo chợ.

“Thập Cửu, muốn ăn gì cứ việc chọn, hôm nay bổn tiểu thư mời.”

Dư Thập Cửu bật cười bất lực, quen đường quen lối chọn mấy hàng mà ta thường ăn.

Có điều hôm nay trong chợ lại có vài thứ khác hẳn mọi ngày.

Ai nấy đều rao hàng thế này:

“Món ngon được [Hương Dã Bảo Giám] hết lời đề cử đây. Thơm ngon hấp dẫn, chỉ nhà ta mới có.”

“Nhà ta chính là quán thịt nướng nhất định phải ăn được nhắc tới trong [Hương Dã Bảo Giám] đây.”

……

Có thương nhân từ nơi khác tới tò mò hỏi: “[Hương Dã Bảo Giám] là thứ gì?”

Chưởng quầy rao hàng cười hì hì, lấy sách ra: 

“Khách quan từ nơi khác tới đúng không? Quyển này hiện giờ là tập bình phẩm mỹ thực nổi tiếng nhất trấn chúng ta đấy. Có muốn mua một quyển không?”

Ta và Dư Thập Cửu nhìn đến trợn mắt há miệng.

Mấy người bán đồ ăn này vậy mà còn tiện thể bán cả sách.

Chẳng trách chưởng quầy thư cục trả ta nhiều tiền đến thế?

Xem ra quyển sách này thật sự kiếm được không ít bạc.

33

Tiểu trấn tuy nhỏ.

Nhưng người qua lại từ Nam chí Bắc lại chẳng ít chút nào.

[Hương Dã Bảo Giám] rất nhanh đã được những thương nhân đi đường truyền bá khắp vùng lân cận…

“Đây là đặc sản địa phương đấy, mua vài quyển mang về cho người khác xem.”

“Chẳng biết [Hương Dã Bảo Giám] do người nào viết, nhưng quyển sách này quả thật người bình thường khó mà bắt chước được. Những món ngon được miêu tả trong sách đều chân thật không nói, ngay cả mấy câu chuyện cũng viết thú vị vô cùng, đọc đến bật cười.”

……

Thế là hiện giờ trong tay ta cũng có chút tiền nhàn rỗi.

Ta kéo Dư Thập Cửu:

 “Đêm nay chúng ta lên thuyền nghe hát đi. Tối nay không về nữa.”

Tiểu trấn về đêm vậy mà náo nhiệt chẳng kém ban ngày chút nào.

Trên mặt sông vốn phải tối đen như mực lại điểm xuyết từng chiếc thuyền treo đèn l.ồ.ng sáng rực.

Tiếng tỳ bà và tiếng ca từ mặt sông theo gió vọng tới.

Náo nhiệt vô cùng.

Chúng ta tìm một chiếc thuyền rồi lên ngồi, thuyền phu ở đầu thuyền chèo lái, còn chúng ta ngồi trong khoang ăn vài món nhắm.

Thuyền phu nói: 

“Các ca nữ đều luân phiên qua lại giữa những chiếc thuyền. Muốn nghe khúc nào thì chỉ cần gọi một tiếng là được.”

Ta thấy mới lạ.

Bèn gọi một ca nữ lên thuyền.

34

Ánh đèn trong khoang thuyền không được sáng lắm.

Ca nữ ấy ôm một cây tỳ bà, giữa tiết đầu xuân mà y phục trên người lại mỏng manh vô cùng.

Tiếng tỳ bà có chút ai oán, giọng hát của nàng cũng vậy.

Nghe một lúc, chẳng hiểu vì sao ngay cả mấy món ăn trước mặt ta cũng nuốt không trôi nữa.

Khóe mắt ta liếc sang Dư Thập Cửu, chỉ thấy cơ bắp trên người hắn đã căng cứng, thân hình hơi nghiêng về phía trước, mơ hồ chắn trước mặt ta với tư thế đề phòng.

Vì sao vậy?

Ca nữ hát xong một khúc, cúi người thật sâu về phía ta: 

“Đại tiểu thư, không ngờ lại có thể gặp người ở nơi này. Dù Tạ gia đã suy bại, xem ra cuộc sống của đại tiểu thư vẫn rất khá.”

Lời này nghe đầy gai nhọn.

Dư Thập Cửu đã sớm đề phòng như vậy, chẳng lẽ từ lúc nãy hắn đã nhận ra có điều không ổn?

Nàng vừa dứt lời, Dư Thập Cửu càng chắn hẳn trước mặt ta, trực tiếp hỏi:

 “Ngươi là ai?”

Còn ta nương theo ánh đèn mờ nhạt mà cẩn thận quan sát nàng.

Đường nét gương mặt càng nhìn càng quen, có chút giống Xảo Nhi, thứ nữ nhà nhị thúc ta.

35

Quả nhiên nàng chính là Xảo Nhi.

Nàng nói: “Phụ thân ngươi ở triều đường không biết giữ miệng, khiến cả một đại gia tộc đều bị liên lụy. Ta cùng mấy tỷ muội trong tộc đều lưu lạc vào Giáo Phường Ty, dựa vào đâu ngươi lại có thể bình an vô sự ở đây, còn sống vui vẻ đến thế?”

Ta nghẹn lời, không biết phải đáp thế nào.

Chuyện này ta biết.

Phụ thân và huynh trưởng ta cùng làm quan trong triều, bọn họ đều là người một lòng bảo vệ hoàng đế. Vì đương kim thánh thượng, thậm chí không tiếc dâng sớ đàn hặc Nhiếp chính vương.

Nào ngờ cuối cùng lại trở thành lưỡi đao trong tay kẻ khác.

Còn ta, chính là điều cuối cùng mà họ khẩn cầu hoàng thượng.

“Thần ch//ết không đáng tiếc, chỉ cầu bệ hạ cứu lấy nữ nhi duy nhất của thần. Thân thể nó yếu ớt mỏng manh, không chịu nổi những khổ sở ấy.”

Nhưng những người như Xảo Nhi vẫn phải lưu lạc vào Giáo Phường Ty.

Trên mặt nàng trang điểm diễm lệ, nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng vẻ mỏi mệt.

Ta sững người trước ánh mắt ấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.