Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 110: Cần Bạn Bè
Cập nhật lúc: 15/01/2026 19:42
“Khả năng chạy mất rồi.” Triệu Vi Lan cũng theo ánh mắt anh nhìn thoáng qua.
“Vừa nãy có chuyện gì?”
“Không có việc gì.” Triệu Vi Lan không muốn nhắc tới, trực tiếp xoay người vào nhà đi nhặt mộc nhĩ.
Nhưng tai Diệp Minh Kiệt lại không điếc, vừa rồi anh rõ ràng nghe được vợ nhỏ của mình cảm xúc thực kích động nói chuyện với ai đó.
Mà trong cái nhà này, người có thể làm cô kích động như vậy, trở về lại không nói là ai, sợ là chỉ có một người, đó chính là Diệp Ái Quốc.
Cái thằng cháu trai này thế nhưng lại tới làm phiền thím út của nó, có phải hay không không muốn sống yên ổn nữa.
Hơn nữa ánh mắt vừa rồi của cô cũng không đúng lắm, là tức giận, hay là……
Trước kia cô hối hận hoặc là còn chấp nhận được, nhưng hiện tại cô đã là người của anh, đời này cũng đừng hòng rời đi.
Cho nên, anh khó được hỏi một câu, nhưng đối phương lại không muốn nói.
Phụ nữ không muốn nói chuyện thì đàn ông cũng không tiện truy vấn, rốt cuộc cô cũng không phải phạm nhân.
Trễ chút thời điểm, nhà chính Diệp gia lại cãi nhau ầm ĩ. Lần này thật không có đuổi Hắc Nữu ra ngoài, chỉ là mắng cô ta nấu cơm khó ăn.
Cãi nhau ầm ĩ chỉ vì chuyện một người phụ nữ nấu cơm khó ăn, Hà Hoa Lan cũng thật là không cho cô ta mặt mũi.
Triệu Vi Lan nhìn ra gian ngoài, cơm vừa mới làm xong. Cô nhìn qua cửa sổ, sau đó liếc mắt nhìn Diệp Minh Kiệt đang không có biểu tình gì, nói: “Kỳ thật Hắc Nữu rất đáng thương a, nhà bọn họ là hay bắt nạt người khác nhất. Về sau, chúng ta nên chiếu cố cô ấy một chút mới tốt.”
“Không cần, lo chuyện bao đồng.” Diệp Minh Kiệt cảm thấy người đáng thương tất có chỗ đáng giận, cả cái làng này đều biết Diệp gia như thế nào, cô ta cứ một hai phải gả vào, chuyện này có thể trách ai được?
Nhưng là vợ nhỏ của anh đại khái cảm cùng thân phận, rốt cuộc cô trước kia cũng từng trải qua.
“Em không lo chuyện bao đồng, chỉ là khuyên nhủ cô ấy thôi.” Khuyên cái khỉ mốc, cô chính là muốn mượn tay Hắc Nữu quấy cho gia trạch Diệp gia không yên.
Đương nhiên lời này không thể nói với Diệp Minh Kiệt, cô ở trong lòng cứ như vậy vui sướng quyết định.
Mắt thấy trước ngày ăn Tết cô liền có cơ hội, bởi vì Hắc Nữu lại một lần nữa bị bắt nạt đến khóc, vẫn là Triệu Vi Lan kéo cô ta vào phòng mình ngồi một lát, nói: “Đây là lại làm sao vậy a?”
“Hà Hoa Lan quá đáng, không cho tôi ăn no, Tết nhất còn bắt tôi về nhà mẹ đẻ xin bột mì.”
“Cái gì? Này không phải quá đáng, đây là phi thường quá đáng a, bà ta sao lại không biết xấu hổ như vậy. Cô thế mà thật sự định về nhà xin à?”
“Không có, mẹ tôi cũng không dễ dàng gì.”
“Đúng vậy, mẹ cô chính là không dễ dàng. Cô không thể cứ nghe Hà Hoa Lan mãi được, bà ta chính là người như vậy.”
“Vậy tôi phải làm sao bây giờ, tôi không thể đi hố mẹ tôi, cũng không thể để cho bọn họ thoải mái dễ chịu. Nhưng mà, như vậy tôi buổi tối đều không về được nhà.”
Triệu Vi Lan nói: “Nếu không như vậy, cô đi sang nhà Tống Bí thư ngồi đi. Đừng nhìn ông ấy ngày thường thực lạnh lùng, nhưng xử lý chuyện này vẫn là để tâm. Rốt cuộc Tết nhất thế này, ông ấy vì muốn có cái Tết yên ổn cũng phải giúp cô.”
“Cô nói rất đúng, nhưng mà……”
“Đúng vậy, cô cứ nói là bên kia bắt cô về nhà xin bột mì, người ta cũng có thể nói là mượn mà.”
“Xác thật như thế, bọn họ không biết xấu hổ như vậy, đích xác có thể nói là mượn, vậy phải làm sao bây giờ.”
Hắc Nữu cấp bách lại khóc một hồi.
Triệu Vi Lan nắm tay cô ta, nói: “Không bằng như vậy, cô cứ kiện Diệp Ái Quốc, nói hắn không coi cô là vợ đi.”
“Cái này……” Kiện thế nào a, bất quá xác thật là một biện pháp. Chỉ cần là kiện Diệp Ái Quốc, như vậy Tống Bí thư khẳng định sẽ quản.
“Cô... hai người kết hôn xong đã động phòng chưa?” Triệu Vi Lan nhỏ giọng ghé vào tai Hắc Nữu nói một câu.
“Chưa có.” Hắc Nữu thở dài nói.
“Vậy hắn có phải hay không có ngoại tâm a? Không tính toán kiên định sinh hoạt. Cái chức Đại đội trưởng này mà ngay cả cuộc sống gia đình cũng không lo xong……”
“Đúng vậy, cô nói rất đúng, tôi đây liền đi nhà Tống Bí thư.”
“Chờ một chút.” Triệu Vi Lan giữ c.h.ặ.t cô ta, nói: “Tôi cũng sợ Hà Hoa Lan tới gây sự với tôi, cô cứ thế trực tiếp đi bọn họ khẳng định sẽ nghi ngờ tôi bày mưu cho cô. Nếu không, cô chờ một chút, về sau cô có việc khó gì, cũng có thể tới tìm tôi thương lượng.”
“Được, lát nữa tôi đi.” Hắc Nữu nói xong liền đi ra ngoài trước, ở bên ngoài làm bộ làm tịch một lúc, lúc này mới đi sang nhà Tống Bí thư.
Cô ta cũng không ngốc đến mức nói thẳng với Tống Bí thư, mà là nói với vợ ông ấy, để bà ấy nói lại với Tống Bí thư. Còn cô ta thì cứ ngồi đó khóc.
Tống Bí thư không còn cách nào, chỉ có thể lại đây nói chuyện với Diệp Ái Quốc.
Còn nói với Diệp Ái Quốc: “Tết nhất cậu không thể bảo mẹ cậu yên ổn một chút sao, còn có cậu nữa, cậu không thể sống cho đàng hoàng à. Cả cái làng này hiện tại đều biết cậu là trước khi cưới đã làm nhục Hắc Nữu rồi mới về ở với nhau, chuyện này nếu để cấp trên biết tôi làm sao bảo lãnh cho cậu. Diệp Ái Quốc, tôi thấy cậu trước kia là người rất hiểu chuyện, tại sao chuyện này lại nghĩ không thông. Về sau sống với cô ấy cho tốt, sớm sinh một đứa con cho mọi người xem.”
“Đã biết.” Diệp Ái Quốc cái gì cũng không thể nói, chỉ có thể gật đầu đáp lời.
Đồng thời cũng bảo mẹ mình đừng làm loạn nữa, lại làm loạn thì cái chức Đại đội trưởng của hắn cũng mất. Có thể là cuộc họp có chút tác dụng, mãi cho đến lúc ăn Tết nhà bọn họ đều gió êm sóng lặng.
Khả năng lần này được chỗ tốt, Hắc Nữu liền cảm thấy lời Triệu Vi Lan nói tương đương đáng tin. Rốt cuộc, chiêu số cô chỉ cho mình thật sự dùng tốt a.
