Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 111: Tin Tưởng
Cập nhật lúc: 15/01/2026 19:43
Diệp Minh Kiệt đối với suy nghĩ của phụ nữ không quá hiểu biết. Sắp đến Tết rồi, anh cùng cô vợ nhỏ mới cưới cùng nhau bận rộn làm chút sủi cảo đông lạnh, như vậy lúc ăn Tết không tiện nấu nướng thì lấy ra ăn cho tiện.
Kỳ thật hiện tại rất ít nhà có điều kiện làm sủi cảo đông lạnh, thường chỉ hấp một ít bánh xốp.
Đương nhiên Triệu Vi Lan cũng hấp một nồi bánh xốp, đã để đông lạnh xong xuôi.
Sủi cảo này là nhân thịt cải trắng, vốn dĩ nên gói nhân dưa chua, nhưng bọn họ mới vừa ra ở riêng không lâu cũng không có thời gian muối dưa cùng mọi người.
Chờ làm xong hết thảy thì trời đã khuya, Triệu Vi Lan vươn vai đi rửa tay rửa mặt, cô vặn vẹo cái eo nói: “Hôm nay ăn canh bánh đi, em có chút mệt mỏi.”
“Ừ.” Thấy thân thể nhỏ bé của cô bận rộn lâu như vậy xác thật sẽ mệt, anh liền đứng lên giúp đỡ dọn dẹp và nhóm lửa, buổi tối hai người ăn chút canh bánh. Đừng coi thường món canh này, người khác làm thì cái to cái nhỏ, thậm chí lửa không tốt còn bị sống ở giữa. Nhưng Triệu Vi Lan làm thì sẽ không, cô dùng muôi vớt làm, rất đều và ngon.
Diệp Minh Kiệt ăn suốt hai bát lớn, nếu không phải thấy không còn đủ, anh còn có thể ăn thêm chút nữa.
“Đủ chưa?”
“Ừ.”
Mức độ ăn được của người đàn ông này lại một lần nữa đổi mới tam quan của Triệu Vi Lan, xem ra chính mình về sau nấu cơm vẫn phải nấu nhiều thêm một chút, thà rằng thừa chứ không thể để anh ăn không đủ no.
“Em ăn không hết, hay là anh ăn nốt phần của em đi.”
“Không được, em ăn đi.”
“Em thật sự ăn không hết.”
“Tốn thể lực, ăn nhiều vào.”
???
À, có phải anh cảm thấy mình làm việc nhiều tốn thể lực nên mới bắt mình ăn nhiều không?
Triệu Vi Lan chỉ có thể cố ăn hết nửa bát của mình, dọn dẹp xong lại châm cứu rồi ngâm chân, trời cũng tối đen. Ngày mai là Tết rồi, hai người liền sớm nghỉ ngơi. Rốt cuộc không có điện, hiện tại cũng chẳng có hoạt động giải trí gì, không ngủ thì làm gì.
Chính là mới vừa nằm xuống không lâu, Triệu Vi Lan đã bị đại lão kéo vào trong chăn của anh, cô không khỏi giãy giụa một chút, nói: “Anh làm gì vậy, không phải nói muốn nghỉ ngơi sao……”
Có đôi khi đàn ông thật thú vị, bạn muốn ngăn cản cũng không kịp.
“Ngày mai, gác đêm.”
Cho nên, hôm nay, làm bậy?
Dù sao Triệu Vi Lan coi như đã hiểu ý của Diệp Minh Kiệt, sau đó bị bắt nạt một trận tơi bời.
Cũng may cô có ký ức đời trước, biết cái gì gọi là trong ngược tìm ngọt, dù sao cũng không giống mấy cô gái nhỏ không phóng khoáng. Nên hưởng thụ vẫn là sẽ nằm yên hưởng thụ, có đôi khi chuyện sinh mệnh đại hòa hợp này cả đàn ông và phụ nữ đều sẽ có lạc thú, bằng không vì cái gì sẽ có chuyện nữ hoàng nuôi trai lơ chứ?
Hơn nữa đại lão chính là đại lão, trải qua học tập thì kỹ thuật nắm giữ cũng coi như không tồi, dạy một chút cũng có thể suy một ra ba, dù sao lúc đầu không quá vui sướng, sau lại kết quả vẫn là tốt.
Chỉ là hơi mệt chút, còn mệt hơn cả làm việc một ngày.
Thân thể nhỏ bé của Triệu Vi Lan có chút chịu không nổi, thông thường là ngủ ngay lập tức.
Diệp Minh Kiệt rốt cuộc là đàn ông, nhưng hôm nay anh cũng không muốn động, xoa xoa rồi ôm vợ ngủ.
Cảm giác thỏa mãn này, anh đã thật lâu không được thể hội qua.
Ngày Tết hôm đó lại có tuyết rơi, hai người bọn họ dậy sớm bắt đầu dán câu đối đỏ lên cửa sổ, vừa dán vừa cười, giống như tuyết lớn cũng không có cách nào làm nguội đi tình yêu nóng bỏng trên người bọn họ.
Mà bên kia Diệp Ái Quốc nhìn đến ngẩn người, cho dù hắn cùng Triệu Phi Phi lúc ân ái nhất cũng không có nhìn thoải mái như chú út và vợ. Đúng, thoải mái, giống như vợ chồng chân chính.
Triệu Phi Phi có cái tật xấu, chính là lúc nào cũng ra vẻ.
Cô ta xác thật rất có tài học, thực thanh lãnh, là một người rất ngạo khí.
Cho nên, cho dù là lúc ở chung cũng luôn là hắn chủ động một chút.
Chính là Triệu Vi Lan cùng Triệu Phi Phi bất đồng, cô càng giống một cô gái nhỏ, hiểu được cách yêu thương, cách bảo vệ người khác, cách chăm sóc người khác, tỷ như hiện tại chú út liền rất hưởng thụ.
Hai người vừa nói vừa cười, mà cô tắc đối với chú út làm nũng.
Đáng yêu, lại ôn nhu, kỳ thật người phụ nữ như vậy tựa hồ cũng không tồi.
Ít nhất cưới được cô, mọi vấn đề đều có thể giải quyết.
Nhưng là cô tựa hồ sẽ không quay đầu lại, chính mình dùng rất nhiều phương pháp theo đuổi, minh ám đều dùng tới, chính là người phụ nữ này nhất quyết không cho mình một chút sắc mặt tốt.
Hoặc là, cô thuộc loại phụ nữ tốt đi, cùng người đàn ông nào sinh hoạt đều sẽ toàn tâm toàn ý, nếu không phải lúc trước con gái mình làm quá mức, uy h.i.ế.p tới tính mạng của cô, có lẽ cô thật sự sẽ cùng mình sống cả đời đi.
Hiện tại nói cái gì đều đã muộn.
Diệp Ái Quốc quay đầu lại, nhìn thấy Hắc Nữu đang chỉ vào con gái mình mắng: “Cái con ranh con này tí tuổi đầu đã biết làm bộ làm tịch, cả ngày đi mách lẻo lung tung, ai mắng mày, mày nói xem ai mắng mày? Mày xúi bà nội mày đ.á.n.h tao, tao cũng có thể đ.á.n.h mày. Lại có lần sau, tao tát vỡ mặt mày.”
“Bố ơi, mụ ta muốn đ.á.n.h con. Người đàn bà này muốn đ.á.n.h con, bố cứu con với.” Diệp Liên Nguyệt liền chạy tới ôm lấy đùi Diệp Ái Quốc, chỉ cần lúc này, bố khẳng định sẽ giúp nó mắng mụ mẹ kế này, như vậy mụ ta sẽ phải thành thật một chút.
Nào biết lại đụng phải ánh mắt thập phần lạnh nhạt của bố, nó theo bản năng buông tay ra.
“Tết nhất lải nhải cái gì, thành thật ở trong phòng đi. Không phải còn chưa đ.á.n.h lên người mày sao.” Nói xong liền không muốn để ý đến bọn họ, thà đi ra ngoài đ.á.n.h bài còn hơn.
