Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 229: Mùa Hè Thật Khó Ngao

Cập nhật lúc: 17/01/2026 14:54

Vốn dĩ, lúc này Thiệu Quốc Cường nhất định sẽ nói, chuyện này không trách cậu, trách người khác vẫn luôn làm tổn thương cậu.

Nhưng hôm nay cậu ta lại nói không nên lời, chỉ là theo bản năng đáp: “Đương nhiên không thể trách cậu, cậu đừng vội.” Chính là không trách cô ta, vậy thì có thể trách ai được chứ?

Đây là một cái vòng luẩn quẩn, cậu ta đến bây giờ đều chưa thoát ra được.

“Cậu cũng đừng cứng đối cứng với Vi Lan, chồng em ấy tính tình phi thường không tốt, vạn nhất chọc tới không chừng sẽ trả đũa. Cậu hiện tại đang làm cái gì a, đi nhiều ngày như vậy, có phải hay không đã gây chuyện?”

“Không có, tớ rất tốt.”

“Không có khả năng, cậu là lấy danh nghĩa ông nội cậu đi, đến lúc đó Triệu Vi Lan nếu không gặp cậu thì làm sao bây giờ. Ông nội cậu bị thương nghiêm trọng như vậy, em ấy không có khả năng trị khỏi. Tuy rằng em ấy rất nghiêm túc học tập, nhưng rốt cuộc tuổi còn nhỏ, lấy chồng mình ra còn có thể luyện tay nghề, ngựa c.h.ế.t coi như ngựa sống chạy chữa, chính là những người khác cũng là có thể tùy tiện thử sao, em ấy khẳng định không dám. Nếu không, cậu vẫn là trở về đi. Thật sự không được…… Thật sự không được cậu liền nói với hiệu trưởng, bảo Vi Lan đừng hồ nháo nữa, về nhà đi thôi. Nhà tớ sẽ an bài cho em ấy, chờ chồng em ấy nghỉ phép lại trở về không phải cũng giống nhau sao.”

Triệu Phi Phi có chút làm nũng nói.

Lời này của cô ta nghe thì hình như là đang suy nghĩ cho Triệu Vi Lan, nếu là không có đi hỏi thăm ở trong làng, Thiệu Quốc Cường sẽ cảm thấy cô ta nói đúng, bất quá chỉ là một con bé cái gì cũng không hiểu, thật là không nên ở đây lãng phí tài nguyên quốc gia.

Nhưng sau khi biết người ta Triệu Vi Lan công tác ở trạm y tế vô cùng ưu tú, ở bên kia chữa khỏi cho không ít người. Hơn nữa ở trong làng mọi người cũng nói cô chẳng những chữa khỏi cho người, ngay cả trâu của đội sản xuất cũng có thể chữa khỏi.

Giúp đỡ bắt mạch cũng rất chuẩn, tuyệt đối không phải làm qua loa lấy lệ. Nếu thật sự làm qua loa, thì trạm y tế sẽ dùng cô sao?

Trước không đề cập tới cái này, người ta ở chỗ này là có công tác chính thức, cùng đơn vị với chồng cô ấy. Ở trường học học tập chỉ là tu nghiệp, chỉ cần học thành tài ra trường thì chính là bác sĩ chân chính.

Nhưng hiện tại trở về đó chính là hủy hoại tiền đồ, chẳng những công tác cố định không còn, cơ hội học tập cũng mất.

Để cha mẹ cô ấy an bài?

An bài bán cho Diệp gia tiếp tục trông con cho bọn họ, làm mẹ kế sao?

Thiệu Quốc Cường người này tuy rằng có chút hỗn, nhưng tam quan vẫn rất chính trực. Ngay trong nháy mắt này, cậu ta đột nhiên đối với người phụ nữ này có chút thất vọng. Vốn dĩ không quá thói quen cãi lại cô ta, sau đó nói: “Phi Phi, tớ cảm thấy cậu nói như vậy có chút không đúng. Trước không đề cập tới chuyện khác, tớ cảm thấy cậu đối với Triệu Vi Lan có phải hay không hiểu biết quá ít? Y thuật của cô ấy nổi tiếng là tốt, ông nội tớ đã qua đó trị liệu, hơn nữa thấy hiệu quả. Còn nữa, người ta là có công tác, tớ không có tư cách đi đến trường học của người ta đưa ra yêu cầu đuổi một người có công tác đi tu nghiệp ra khỏi trường.”

“Là, là cái dạng này không sai, cậu nói rất đúng. Tớ thật là đối với Vi Lan không có quá nhiều hiểu biết, chính là quá sốt ruột, sợ cậu cùng em ấy sinh ra mâu thuẫn.”

“Không có quan hệ, tớ ở chỗ này là đang quan tâm thương thế của ông nội tớ.”

“Vậy ông cụ thế nào rồi, có muốn tớ đi thăm không?”

“Không cần, cách rất xa, cậu cũng không thể xin nghỉ.”

“Vậy được rồi, cậu cũng sớm chút trở về, trong trường học……” Triệu Phi Phi nói chút chuyện trường học, hai người rốt cuộc có thể giống như trước kia nói chuyện phiếm. Sau đó, bọn họ mới cúp điện thoại.

Chính là tâm tình hai bên lại khác nhau, Thiệu Quốc Cường rốt cuộc cảm giác được có một chút không thoải mái. Nữ thần hoàn mỹ của cậu ta cũng không hoàn mỹ như mình tưởng tượng, cô ta thất trách, cô ta ích kỷ, đây là điều đã xác định.

Vì thế cậu ta cảm thấy, mỗi người đều có khuyết điểm. Nữ thần cũng là như thế, cô ta lại không thường ở nhà khó tránh khỏi không biết sự thay đổi của Triệu Vi Lan.

Mà cậu ta cũng chột dạ, không đem chuyện đi điều tra cô ta nói ra, sợ đến lúc đó nữ thần của mình sẽ rời xa.

Đối với cô ta, vẫn là có sự ỷ lại.

Cho nên tận lực nghĩ theo hướng tốt, nhưng kỳ thật trong lòng rất rõ ràng.

Cậu ta không trở về trường học, hoàn toàn là không biết phải đối mặt với cô ta như thế nào.

Đến nỗi Triệu Vi Lan bên này bụng là càng lúc càng lớn, người là càng ngày càng khó chịu. Ký túc xá trường học này không phải trước sau thông gió, buổi tối nằm ở bên trong là một đêm lại một đêm ngủ không được.

Cô vẫn luôn chịu đựng, chỉ nghĩ chờ ngao mãn ba tháng liền có thể trở lại doanh địa bên kia.

Đừng nhìn bên kia gió cát lớn, nhưng vào mùa hè thì so với trong thành phố vẫn tốt hơn nhiều.

Thật sự ngủ không được, cô đều ngồi dậy cầm quạt hương bồ vẫn luôn quạt gió.

“Cậu khó chịu như vậy a, bất quá cũng may lập tức liền kết thúc. Doanh địa bên kia vật tư thế nào, có thể cung ứng đủ không?”

“Không sai biệt lắm đi, thật sự không được tớ liền tự mình mua điểm đồ ăn thức uống, giữa trưa đói bụng thì tự mình lót dạ một chút.”

“Mùa hè đồ vật dễ hỏng, mua nhiều trứng gà chút đi.”

“Không có phiếu trứng a, trừ phi đi vào làng thu mua.”

“Cậu đừng lo lắng, ngày mai tớ bảo cháu trai tớ đi vào làng thu cho cậu một ít sau đó xách qua.”

“Vậy thật tốt quá, bao nhiêu tiền tớ đưa cho cậu.”

“Chờ thu được rồi nói sau.” Rốt cuộc người ta giới thiệu công tác cho, hiện tại không sai biệt lắm đều phải chuyển chính thức, cho nên chút chuyện này vẫn là muốn giúp đỡ.

“Cảm ơn.” Có người nói chuyện liền không còn cảm thấy nóng nữa, chậm rãi liền ngủ rồi.

Lúc nóng nhất, cô liền đi ra trước cổng trường mua hai cây kem que. Đột nhiên nghe được một thanh âm, có chút nói lắp: “Tẩu, tẩu t.ử, sao chị lại ở chỗ này.”

Triệu Vi Lan quay đầu lại nhìn lên, gặp được người đàn ông ngồi xe lăn như khúc gỗ. Đây chẳng phải là đồng chí Khang từng giúp cô ở trên trấn sao, trên lưng anh ấy còn cõng hành lý, nhìn có chút chật vật.

“A, đồng chí Khang, sao anh lại ở chỗ này?” Triệu Vi Lan sợ ngây người, anh ấy làm sao ngàn dặm xa xôi chạy đến nơi đây được.

“Tôi, tôi được phân phối đến nơi đây. Lão đại nói nơi này cần tôi, cho nên tôi liền tới.”

“Tới, ăn kem……” Triệu Vi Lan mới vừa giơ lên một nửa, phát hiện phía sau anh ấy còn đứng ước chừng năm sáu người đàn ông, nhìn điều kiện đều không được tốt cho lắm.

Đây là tới chỗ Diệp Minh Kiệt làm việc đi?

Cô không hề nghĩ ngợi, lập tức xoay người lại mua một nắm kem que sau đó phân cho bọn họ nói: “Trời nóng, mau ăn chút đi, khát không, tôi đi chuẩn bị nước cho các anh uống nhé?”

Một người đàn ông nghe thấy nước, không tự chủ được nuốt nước miếng, nhìn lên chính là khát khô rồi.

Đồng chí Khang nói: “Xe lửa của chúng tôi đến sớm một giờ, cho nên đợi ở bên này thật lâu.” Trời quá nóng, người đều khát.

“Các anh chờ, tôi vào trường học lấy nước cho các anh.” Triệu Vi Lan liền vào trường học, tìm cái thùng nước cùng cái gáo múc chút nước lạnh xách ra.

Bọn họ uống nước xong, ngàn ân vạn tạ.

Triệu Vi Lan lại nói: “Các anh qua bên trường học chờ đi, nơi này quá nóng.” Nói xong, mang theo bọn họ tới chòi canh của trường học.

Bọn họ ăn chút kem uống chút nước đã hồi phục lại một ít, cũng rốt cuộc có cơ hội hỏi Triệu Vi Lan vì cái gì tại đây. Triệu Vi Lan nói: “Tôi ở đây học tập tu nghiệp, đúng rồi, cái cậu đồng chí nhỏ này, cậu có phải hay không bị cảm nắng a?” Cô mắt sắc, thấy được trong đó một cậu trai sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt cũng tương đối vẩn đục mới hỏi như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.