Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 230: Liền Như Vậy Chuẩn
Cập nhật lúc: 17/01/2026 14:54
Nào biết cô mới vừa nói xong, cậu đồng chí nhỏ kia liền lảo đảo, lập tức ngã quỵ xuống đất.
Cũng may bên cạnh có người đỡ lấy cậu ta, lúc này mới miễn cho việc ngã sóng soài.
Triệu Vi Lan lập tức nói: “Mau đặt người xuống, nới lỏng cổ áo ra một chút.”
Cô là một t.h.a.i p.h.ụ lại là nữ đồng chí, tự nhiên ngại ngùng ở trên đường cái động tay động chân với một nam đồng chí, chỉ có thể đứng ở một bên chỉ huy.
Sau đó lại hướng bảo vệ trường học mượn cái quạt hương bồ lớn, còn lấy ra hai đồng tiền nhờ người đi mua thêm kem que, tiếp theo đem kem que đặt xung quanh cậu trai kia, dùng quạt hương bồ quạt gió giúp cậu ta hạ nhiệt độ toàn thân. Đồng thời bắt mạch, xem tình huống của cậu ta.
Phát hiện mạch tượng vẫn ổn, hẳn là do quá nóng dẫn đến sốc nhiệt gây ngất xỉu, chỉ cần hạ nhiệt độ là sẽ ổn.
Cô cũng không đau lòng hai đồng tiền mua kem, chuyên tâm quạt, rất nhanh cậu trai kia mới khôi phục một chút ý thức. Cậu ta ôm đầu, nói: “Tôi làm sao vậy?”
“Cậu đừng cử động, tôi châm cho cậu hai mũi.” Thấy người tỉnh lại, Triệu Vi Lan liền châm hai mũi kim, đề thần tỉnh não, sau đó cậu trai kia rất nhanh liền ngồi dậy được.
Triệu Vi Lan bảo cậu ta ăn thêm một cây kem, sau đó nói: “Ngồi ở chỗ này nghỉ ngơi một lát, đừng đứng lên vội, lát nữa sẽ ch.óng mặt đấy.”
“Cảm ơn chị dâu, chị dâu chị thật lợi hại.” Cậu ta còn chưa ngất, chị ấy đã biết trước rồi.
“Tôi nếu nhìn không ra thì còn học y làm gì.” Sau đó lại định quạt gió cho cậu ta, nhưng thằng nhóc kia không biết xấu hổ, vội vàng muốn giành lấy tự mình quạt. Nhưng Triệu Vi Lan nói: “Không được, cậu sẽ bị nhiễm lạnh, đến lúc đó không chừng lại bị cảm. Vẫn là để tôi làm, cậu cứ nhắm mắt nghỉ ngơi đi.”
“Này……” Thật ngại quá, chữa bệnh cho mình không lấy tiền, còn vác bụng bầu quạt gió cho một thằng đàn ông như mình.
Triệu Vi Lan nghĩ thầm, những người này đều là trợ thủ đắc lực của Diệp Minh Kiệt sau này, chỉ cần dưỡng tốt thân thể cho bọn họ, về sau mới có thể tạo ra thành tích, có thành tích thì Diệp Minh Kiệt mới có thể sớm được tăng lương.
Hơn nữa, những người này đều rất đáng yêu. Nếu không đoán sai, hẳn đều là quân nhân xuất ngũ. Có một số người, tuy rằng được phân phối công tác, nhưng vì không muốn gây phiền toái cho quốc gia sẽ chủ động trở lại quê hương làm ruộng. Lần này bị Diệp Minh Kiệt gọi ra, hẳn là cuộc sống có chút khó khăn.
Người thời đại này cô có chút không quá lý giải, có người quá thành thật. Có đôi khi vì quốc gia, vì nhân dân, bọn họ từ bỏ quá nhiều.
Tỷ như Diệp Minh Kiệt, kỳ thật anh có thể lưu lại bệnh viện vẫn luôn hưởng thụ sự chăm sóc, nhưng anh lúc ấy lại cứ đòi về quê hương tự sinh tự diệt.
Cô tuy rằng không hiểu, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc cô kính nể những người này.
Chờ quạt một lát thằng nhóc kia rốt cuộc đứng lên, mà xe của doanh trại đến đón bọn họ cũng dừng lại. Bọn họ trước tiên nâng đồng chí Khang lên xe, sau đó sôi nổi ngồi lên xe ngựa. Mà kem que trên mặt đất đã tan chảy, xem ra là không thể ăn được nữa. Triệu Vi Lan tiễn bọn họ đi xong, liền tìm cái chổi cùng xẻng bắt đầu thu dọn.
Vừa muốn đem kem que hốt đi, cái xẻng trong tay bị người đoạt lấy, người kia vừa thu dọn vừa nói: “Tôi thấy cô có chút ngốc nghếch.”
“Cái anh này, chạy xa như vậy tới mắng tôi có ý gì?”
Triệu Vi Lan thiếu chút nữa bị cái tên họ Thiệu này chọc tức c.h.ế.t, cô đào mộ tổ tiên nhà anh ta hay sao mà gần đây cứ hướng cô phát hỏa.
Thiệu Quốc Cường nói: “Cô có phải hay không quên chính mình là t.h.a.i phụ, còn đứng kia quạt gió cho người đàn ông khác, tay hắn bị gãy à?”
“Đương nhiên không phải, tôi sợ cậu ấy bị cảm lạnh.”
“Cảm lạnh liên quan gì đến cô.”
“Tôi là bác sĩ, bệnh nhân ở trước mặt tôi bị cảm lạnh sao được?”
Thiệu Quốc Cường vừa nghe cũng thấy có lý, cậu ta không lên tiếng, nhưng lại rất nhanh giúp Triệu Vi Lan thu dọn xong, nói: “Ông nội tôi bảo, hôm nay ông ấy sẽ qua đây, trời quá nóng bảo cô đừng lăn lộn nữa.”
“Tôi cũng không tính là lăn lộn, buổi chiều liền không nóng như vậy nữa.”
“Ông nội tôi nói gì là đó, cô cứ ở trường học chờ xem.”
Thiệu Quốc Cường nói xong cũng đưa đồ vật cho cô, sau đó xoay người liền đi.
Cái tính tình này, thật là nóng nảy.
Triệu Vi Lan cảm thấy người đàn ông họ Thiệu này cũng đáng ghét giống như kiếp trước, cho dù lần này không có lại bởi vì chuyện Triệu Phi Phi mà tìm cô gây phiền toái, nhưng bản thân anh ta chính là một cái đại phiền toái.
Tới thông báo chút chuyện mà cũng quản lung tung, cô cũng không thèm để ý, quay về trường học chờ.
Vào ký túc xá lấy sách ra, lấy cái ghế nhỏ ngồi dưới gốc cây.
Đừng tưởng rằng lớp tu nghiệp này là không thi cử, chờ ba tháng tu nghiệp xong vẫn cứ yêu cầu thi.
Cho dù có cơ sở cũng không thể lơi lỏng, hơn nữa còn muốn học tập sách mà thầy giáo truyền cho mình.
Cô cũng coi như là thực nghiêm túc, vừa học tập vừa nghiên cứu. Chờ tới tối muộn lại châm cứu cho Cổ Phong, muộn chút nữa lại châm cứu cho chú Thiệu, một ngày này cũng rất bận rộn.
Thật vất vả cuối cùng cũng ngao tới ba tháng kết thúc, thành tích thi của cô cũng coi như là qua cửa, liền vội vàng gọi điện thoại cho Diệp Minh Kiệt xin trở về nghỉ ngơi một chút.
Diệp Minh Kiệt đương nhiên là đồng ý, nhưng lại sợ đến lúc đó chú Thiệu không tiện qua lại, chỉ có thể mang theo Triệu Vi Lan tới bệnh viện hỏi ông là muốn nghỉ ngơi trước một chút, hay là tiếp tục đợt trị liệu tiếp theo.
Chú Thiệu cũng mới trị liệu chưa đến một tháng, hiệu quả còn xem như có thể, ít nhất có thể đứng lên đi lại tốt hơn so với trước kia. Quan trọng nhất là thân thể khỏe hơn nhiều, cho nên ông tính toán tiếp tục trị liệu.
Diệp Minh Kiệt liền hy vọng ông đến doanh địa ở, hiện tại bên kia lại xây thêm một dãy nhà, hẳn là có thể dọn ra chỗ trống.
