Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 231: Thỉnh Người Đi Trụ

Cập nhật lúc: 17/01/2026 14:54

Triệu Vi Lan còn sửng sốt một chút, bởi vì cô biết tình huống hiện tại của doanh địa, cho dù là xác thật tốt hơn nhiều, nhưng cũng không phải quá lạc quan. Cấp cho chú Thiệu một phòng riêng, chuyện đó thực sự vẫn rất không dễ dàng.

Không nghĩ tới ông ấy lại nhẹ nhàng quyết định như vậy, nhưng cô cũng không hỏi nhiều, chuyện của đàn ông cũng không cần cô nói nhiều, rốt cuộc ý tưởng của đại lão Diệp có đôi khi cô cũng không hiểu.

Người ta năm đó có thể kiếm được tiền, liền chứng minh anh đời này cũng có thể.

Liền nghe chú Thiệu chỉ vào Diệp Minh Kiệt nói với Triệu Vi Lan: “Cháu có phải cảm thấy thằng nhóc này rất hiếu thuận, cảm thấy rất vui mừng không?”

Triệu Vi Lan gật gật đầu nói: “Là như vậy ạ.”

Chú Thiệu lại nói: “Có phải cảm thấy điều kiện gian khổ như vậy, còn mời ta qua đó, không biết nó muốn an bài thế nào đúng không?”

Triệu Vi Lan giật giật khóe miệng nói: “Cũng, cũng là đúng vậy.” Vị chú Thiệu này giống như phi thường hiểu biết chồng mình, cô cũng không dám nói bừa.

“Cháu đừng quên nó là do ta dạy dỗ, trong bụng nó có mấy con giun ta đều biết. Còn không phải là muốn kéo ta đi, sau đó lại cầu chút đầu tư sao? Nếu không cháu cho rằng nó vì cái gì mà tốt bụng như vậy.”

Triệu Vi Lan xấu hổ cười, không nói thêm gì.

Cô tổng cảm thấy ông cụ này nói không sai, nhưng trong lòng lại cảm thấy đại lão Diệp hẳn là không đến mức làm loại chuyện này.

Đương nhiên cũng không chừng vị chú Thiệu này rất có năng lực, cho nên Diệp Minh Kiệt mới có tính toán như vậy cũng không biết chừng.

Quả nhiên chú Thiệu mới vừa nói xong, Diệp Minh Kiệt liền phi thường nghiêm túc nói: “Đa tạ ngài.”

Được rồi, không cần suy nghĩ nữa, chính anh đều thừa nhận rồi.

Chú Thiệu đảo thực bình tĩnh nói: “Nói đi, cậu đều muốn cái gì? Xem nể mặt vợ cậu, ta mới cho cậu.”

“Cháu cũng không cần quá nhiều đồ vật, trừ bỏ gạo và mì, dầu ăn, còn muốn chút chăn bông. Tuy rằng hiện tại là mùa hè, nhưng rất nhanh sẽ đến mùa đông. Đến lúc đó chăn mang theo ban đầu không đủ, trở về lấy thì lãng phí thời gian, sợ mọi người lạnh không có tâm tình công tác.”

“Trừ bỏ những thứ này, cháu biết hiện tại tình thế quốc gia còn rất khẩn trương, doanh địa chúng cháu tuy rằng một ngày có thể ăn ba bữa cơm. Nhưng đều là dưa muối củ cải sợi, ngài nếu là có biện pháp có thể hay không làm chúng cháu tết nhất lễ lạc, hoặc là mỗi tháng ăn một bữa thịt a.”

“Sao, các cậu đều tay tàn hết rồi à, chính mình sẽ không đi săn sao?”

“Công việc thật sự quá khẩn trương, bên trên còn cần sản lượng, cho nên chúng cháu cũng không có quá nhiều thời gian đi lên núi. Hiện tại mỗi người thời gian làm việc đều là mười hai tiếng đồng hồ trở lên, có chút quá tải. Một tháng hai tháng còn được, nhưng là thời gian dài, tinh lực mọi người đều theo không kịp. Ăn uống lại không đủ chất, cháu cảm thấy thật sự có chút ngại khi làm lãnh đạo của người ta.” Diệp Minh Kiệt nói đúng lý hợp tình.

Đúng vậy, lãnh đạo chính là như vậy, cần phải suy nghĩ vì mọi người, cần phải mưu phúc lợi cho mọi người. Cho nên, cách làm này của Diệp Minh Kiệt một chút sai cũng không có.

Triệu Vi Lan cũng chưa nói cái gì, liền ở một bên nhìn chú Thiệu. Ông cũng không trả lời ngay, một lúc lâu sau mới nói: “Tiểu Triệu đồng chí cần cái gì?”

Sao còn đột nhiên hỏi đến cô thế này, Triệu Vi Lan không hiểu nhìn về phía Diệp Minh Kiệt, không biết nên trả lời thế nào mới tốt.

Diệp Minh Kiệt nói: “Muốn gì thì cứ nói.”

“Vậy cháu cần một lượng lớn d.ư.ợ.c liệu, còn có t.h.u.ố.c tây, t.h.u.ố.c giảm đau, t.h.u.ố.c trợ ngủ, t.h.u.ố.c bổ canxi. Còn có chính là giấy vệ sinh.” Nói đến đây mặt cô hơi hơi đỏ lên: “Tuy rằng nơi đó nữ đồng chí ít, nhưng là bởi vì mỗi lần tiếp viện thời gian đều khá dài, có đôi khi liền hết hàng, cháu hy vọng có thể độn một chút giấy vệ sinh ở trong doanh địa.”

“Mấy thứ đó là nữ đồng chí dùng, nên tích trữ.”

“Cũng không có gì khác, chỉ những thứ đó thôi, đa tạ chú Thiệu.”

“Ta còn chưa có đáp ứng đâu, cháu liền đa tạ ta nha, hai vợ chồng các người, đúng là Hồng Hồ Tử.” Chú Thiệu bất đắc dĩ nói.

Diệp Minh Kiệt cũng nói: “Đa tạ ngài, cháu đại biểu toàn bộ đồng chí đa tạ ngài giúp đỡ.”

“Được rồi được rồi, các người đi về trước đi. Chuẩn bị cho ta một gian phòng tốt một chút nhé, tối nay ta sẽ gọi điện thoại, xem khi nào mấy thứ này có thể vận chuyển tới.” Chú Thiệu xua tay, làm tư thế đuổi người.

Chính là Triệu Vi Lan sợ ngây người, bởi vì người ta nói chính là vận chuyển tới, mà không phải nghĩ cách. Điều này chứng minh, ông ấy thật sự rất có thực lực, có thể kiếm được mấy thứ này.

Nếu chú Thiệu đều đáp ứng rồi, bọn họ cũng liền đều sảng khoái cáo từ đi về. Sau đó đi ra ngoài cũng không có đi dạo lung tung liền trực tiếp trở lại doanh địa, rốt cuộc Diệp Minh Kiệt còn có việc phải làm. Anh cả ngày bận rộn, nếu không phải vì đón vợ thì cũng không qua đây.

Đương nhiên, qua đây cũng không rảnh tay.

Bọn họ trở về xong liền dọn dẹp căn phòng bên cạnh một chút, bảo người đang ở đó dọn sang khu nhà mới xây chen chúc một chút.

Mọi người đều là đàn ông, cũng không có gì phàn nàn, trực tiếp liền dọn đi qua.

Triệu Vi Lan còn tìm một ít đồ dùng thường ngày dọn qua, có vị đại thần này ở nơi này, dường như vấn đề vật tư có thể giải quyết không ít.

Mới vừa thu dọn xong ngồi một lát, chú Thiệu đã được Viện trưởng Trần đưa tới.

Không nghĩ tới, bên người chú Thiệu còn đi theo một trợ lý trẻ tuổi, là bên trên phái tới chuyên môn chăm sóc ông. Bất quá lúc trước không cần cậu ta đi theo, nhưng là lần này đi vào nơi này cậu ta liền đi theo.

Cũng may cái giường bên kia là giường tầng, cũng đủ chỗ ở.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.