Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 444: Tự Tìm
Cập nhật lúc: 22/01/2026 18:00
Người chờ xe ở nhà ga rất đông, Triệu Vi Lan vừa định chạy về phía chồng mình, đột nhiên cảm giác bên hông căng thẳng, trực tiếp bị người ta xô mạnh ra ngoài, ngã nhào xuống lòng đường. Đồng thời, cô thấy một chiếc xe đang lao thẳng về phía mình.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, Diệp Minh Kiệt sải một bước dài lao ra, ôm lấy cô lăn vài vòng trên mặt đất mới dừng lại.
Nhưng dòng xe cộ trên đường quá đông, sơ sẩy một chút lại có xe lao tới. Lúc này mới thấy được khả năng phản ứng của Diệp Minh Kiệt phi thường cường đại, thế mà mang theo Triệu Vi Lan lăn lê bò lết tránh thoát tất cả nguy hiểm.
Mãi cho đến khi sang được lề đường đối diện, hai người mới coi như thở phào nhẹ nhõm. Xe cộ trên đường đều bị buộc phải dừng lại, các tài xế đều vô cùng phẫn nộ, gào thét với Triệu Vi Lan: “Muốn tìm c.h.ế.t sao? Không thể đi đứng đàng hoàng à?”
Triệu Vi Lan sợ tới mức cả người run rẩy, túm c.h.ặ.t cổ áo Diệp Minh Kiệt, run rẩy nói: “Có người đẩy em xuống.”
Diệp Minh Kiệt nhìn về phía đối diện, phát hiện một người phụ nữ mặc áo khoác đen dài đang vội vã muốn trốn khỏi hiện trường.
Diệp Minh Kiệt đứng dậy định đuổi theo, nhưng không ngờ người phụ nữ kia khi băng qua đường, vừa lúc đụng phải một chiếc xe ba bánh chở vật nặng. Chủ xe ba bánh là một ông cụ, phản ứng rất chậm, nhất thời không tránh kịp, thế mà cán qua chân người phụ nữ kia. Cô ta còn chưa mất đi ý thức, nằm ở đó rên rỉ, lớn tiếng kêu cứu mạng.
Triệu Vi Lan lúc này đã đứng lên, biết người đẩy mình vào dòng xe cộ chính là Triệu Phi Phi, ngay cả quần áo cũng chưa thay.
Vẫn là bộ đồ cô ta mặc trong cửa hàng thời trang, chẳng qua là đội thêm một cái mũ đen, hiện tại mũ đã lăn sang một bên, lộ ra dung mạo vốn có.
Không ít người ném ánh mắt đồng cảm, nhưng Triệu Vi Lan cảm thấy cô ta như vậy chính là trừng phạt đúng tội.
Kiếp trước, Triệu Phi Phi muốn cô ra đi tay trắng, nhưng dùng hết mọi cách Triệu Vi Lan cũng không đồng ý, sau đó cô ta liền nghĩ ra một biện pháp vô cùng đê tiện.
Đó chính là sắp xếp một chiếc xe đ.â.m vào Diệp Liên Nguyệt đang qua đường. Mà lúc ấy Triệu Vi Lan đang ở bên cạnh, làm sao có thể nhìn con bé c.h.ế.t được. Cho nên cô duỗi tay đẩy Diệp Liên Nguyệt ra, chính mình ngã vào vũng m.á.u.
Chờ sau khi c.h.ế.t thành hồn ma vất vưởng, cô mới biết được hết thảy đều là âm mưu của Triệu Phi Phi.
Đầu tiên là từng bước tước đoạt thực quyền của cô ở công ty, tiếp theo chính là mua chuộc lòng dạ hai đứa nhỏ.
Kế hoạch từng bước thành công, còn cô thì bị sát hại tàn nhẫn.
Trọng sinh một đời, không ngờ xui xẻo lại vẫn là cô, thật là Thiên Đạo hảo luân hồi, thế mà bắt cô cũng phải chịu tội như vậy.
Cô được Diệp Minh Kiệt đỡ đi đến bên cạnh Triệu Phi Phi, mắt lạnh nhìn chằm chằm cô ta nói: “Cô cũng có ngày hôm nay.”
Nói xong kéo Diệp Minh Kiệt đi thẳng, một chút cũng không để ý đến Triệu Phi Phi, càng không thèm gọi điện thoại cho cô ta.
Trên đường phát hiện có người báo công an gọi xe cứu thương, bọn họ cũng liền đi không vướng bận. Dọc đường đi tâm tư Triệu Vi Lan cuồn cuộn, không ngờ kết cục của Triệu Phi Phi lại là như thế này. Cô vốn dĩ nghĩ đã từ bỏ báo thù, tính toán trả đũa vài lần rồi thôi, sao có thể ngờ cô ta lại tự mình chui vào gầm xe, cái này thật sự không thể trách cô, là người phụ nữ kia tự tìm.
Diệp Minh Kiệt thấy cô nửa điểm không nói chuyện, hỏi: “Sợ hãi sao? Đừng lo lắng, cô ta không c.h.ế.t được đâu. Loại thương tích này khả năng phải nằm trên giường cả đời.”
Vốn dĩ Triệu Vi Lan không có gì, nghe anh nói như vậy, lập tức nhớ tới chính mình kiếp trước. Khi đó nghe nhiều nhất chính là Diệp Ái Quốc cùng Triệu Phi Phi nói cô vĩnh viễn không đứng lên nổi. Cho nên cô sợ nhất chính là câu nói này.
Đột nhiên nghe được những lời này toàn thân m.á.u huyết tựa hồ bị đóng băng, quỳ rạp trên mặt đất từng ngụm từng ngụm thở dốc.
Diệp Minh Kiệt nhìn thấy cô lo lắng như vậy, duỗi tay ôm lấy cô nói: “Em sao thế?” Sau đó liền muốn đưa người đến bệnh viện.
Triệu Vi Lan căn bản không có biện pháp hô hấp, cứ như vậy bị đưa vào bệnh viện, bác sĩ kiểm tra cũng không thấy vấn đề gì. Chỉ có thể để cô từ từ bình tĩnh lại. Diệp Minh Kiệt liền ở một bên trông chừng cô. Không một lát sau đại bộ phận người nhà họ Diệp đều tới.
Mà lúc này Triệu Vi Lan cũng thanh tỉnh lại, cô giống như vừa trải qua một cơn ác mộng vô cùng đáng sợ. Hiện tại rốt cuộc cũng tỉnh lại. Cô hít sâu mấy hơi, lập tức nhào vào lòng Diệp Minh Kiệt, cảm xúc cá nhân không chịu khống chế mà òa lên, làm cho mọi người xung quanh cuống quýt, dỗ dành nửa ngày cảm xúc mới ổn định lại.
Bà nội Diệp nói: “Thế này là làm sao, lúc đi ra ngoài rõ ràng vẫn còn tốt lành, sao mới một lúc đã biến thành như vậy.”
Diệp Minh Kiệt nói chuyện vô cùng ngắn gọn: “Cô ấy bị dọa sợ.”
Bà nội Diệp nói: “Cháu là đàn ông con trai đi theo mà còn để vợ mình bị dọa sợ? Còn cả người toàn bùn đất thế này là chuyện gì.”
Diệp Minh Kiệt còn chưa kịp giải thích, bên ngoài liền xông vào vài người, trong đó một giọng nói rất lớn vang lên: “Đều là do người phụ nữ này làm hại Phi Phi bị thương nặng như vậy, tôi muốn cho cô sống không bằng c.h.ế.t.” Nói xong liền ra lệnh cho thủ hạ: “Đem cô ta đi cho tôi.”
Kết quả còn chưa kịp động thủ, đã bị Diệp Minh Kiệt mạnh mẽ ném văng ra ngoài, còn đ.ấ.m cho cái gã họ Quách kia một quyền, làm mũi hắn ta chảy m.á.u ròng ròng.
Triệu Vi Lan nói: “Anh đừng đ.á.n.h nữa, báo công an đi.”
Không ngờ gã đàn ông này thật đúng là đem hiện thực sống thành truyện tổng tài, còn giở cái giọng “muốn sống không được muốn c.h.ế.t không xong”, thật coi pháp luật trong nước là không có tác dụng sao?
Chính mình phải dạy cho hắn ta một bài học về cách làm người, nhất định phải có ý thức pháp luật mới được, đừng tưởng mình có thể một tay che trời.
Tổng giám đốc Quách cũng không chịu phục, nhưng rất nhanh đã bị các đồng chí công an tới hỏi chuyện khống chế.
Bọn họ lớn tiếng hỏi: “Anh làm gì vậy?”
“Người phụ nữ này làm hại vợ tôi hai chân tàn tật, phải nằm trên giường cả đời. Tôi chẳng lẽ không nên giáo huấn cô ta sao?”
Diệp Minh Kiệt nói: “Rõ ràng là vợ anh đẩy vợ tôi xuống lòng đường, là cô ta có tật giật mình, lúc bỏ chạy vội vàng qua đường bị xe cán phải, liên quan gì đến chúng tôi.”
Vị đồng chí công an cũng nói: “Tình huống lúc đó chúng tôi đã điều tra xong, là vợ anh Triệu Phi Phi đẩy đồng chí Triệu Vi Lan xuống lòng đường, suýt chút nữa đ.â.m c.h.ế.t cô ấy. Cũng không giống như lời anh nói. Là cô ta hại đồng chí Triệu Vi Lan chứ không phải đồng chí Triệu Vi Lan hại cô ta.”
Tổng giám đốc Quách đều ngẩn người, không ngờ mình bị người phụ nữ kia lừa, rõ ràng cô ta nói Triệu Vi Lan muốn đuổi đ.á.n.h cô ta mới làm hại cô ta bị t.a.i n.ạ.n xe cộ.
“Cô ta mà cũng dám lừa tôi.” Nói xong liền xoay người định đi, nhưng bị giữ lại: “Xin lỗi.”
Tổng giám đốc Quách nói: “Xin lỗi, là tôi làm sai.”
Lời nói một chút thành ý cũng không có.
Triệu Vi Lan ngồi ở trên giường bệnh nói: “Lần này thì bỏ qua, nếu anh lại không phân xanh đỏ đen trắng tới tìm tôi gây phiền toái, chúng tôi cũng sẽ không để anh yên đâu.”
Tổng giám đốc Quách cười lạnh nói: “Tôi còn là lần đầu bị phụ nữ uy h.i.ế.p, cô cảm thấy cô đủ tư cách sao?”
Triệu Vi Lan nói: “Một gã đàn ông bị phụ nữ xoay như chong ch.óng, còn chưa đủ tư cách nói những lời này trước mặt tôi.”
Tổng giám đốc Quách bị nghẹn họng một câu cũng nói không nên lời, sắc mặt xanh mét, xoay người thở phì phì bỏ đi.
