Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 445: Đồ Ngốc
Cập nhật lúc: 22/01/2026 18:01
Đây chính là cái giá của việc không học luật, Triệu Vi Lan thậm chí hoài nghi đây là một quyển truyện tổng tài.
Nếu không thì làm sao lại có người không hiểu pháp luật như vậy xuất hiện chứ?
Nước ngoài nhiều kẻ ngốc thế sao?
Nhưng nước ngoài cũng có pháp luật mà.
Cô ngủ một giấc xong trạng thái tốt hơn nhiều, không còn sợ hãi như trước nữa.
Nhưng vừa rồi nằm mơ, cũng mơ thấy chính mình kiếp trước bị xe đ.â.m, tình cảnh rõ mồn một trước mắt. Nghĩ đến những gì Triệu Phi Phi phải chịu đựng, tại giờ khắc này những tội lỗi và oán khí kia thế mà tan biến đi một ít.
Lại nhìn thấy chồng mình lúc đ.á.n.h Tổng giám đốc Quách, cũng không phải là vô cùng hả giận.
Sự việc vừa giải quyết xong liền bắt đầu nhớ con, cũng bắt đầu sốt ruột muốn xuất viện.
Diệp Minh Kiệt rất nhanh giúp cô làm xong thủ tục xuất viện, hai người dìu nhau rời đi.
Vừa ra tới cửa liền nhìn thấy một người phụ nữ đang giương nanh múa vuốt ngồi trên xe lăn gào thét: “Không, tôi không đi, tôi còn có thể ở đây trị liệu, các người đừng đưa tôi ra khỏi bệnh viện.”
Tổng giám đốc Quách vừa bị đ.á.n.h cũng ở đó, hiện tại sắc mặt đen sì, nhìn người phụ nữ điên cuồng kia dường như chưa từng quen biết, lớn tiếng nói: “Cô bình tĩnh một chút, tôi là muốn đưa cô ra nước ngoài trị liệu, nơi đó điều kiện tốt, khả năng sẽ chữa khỏi cho cô.”
“Anh lừa người, anh đều không giúp tôi báo thù, anh nên đi g.i.ế.c con Triệu Vi Lan kia, đều là do nó hại tôi ra nông nỗi này.” Triệu Phi Phi điên cuồng phát tiết hận thù, nhưng vừa ngẩng đầu phát hiện kẻ thù đã đứng ngay trước mặt.
Triệu Phi Phi giãy giụa, tựa hồ muốn nhào tới g.i.ế.c c.h.ế.t Triệu Vi Lan, nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người thì cô đại khái đã c.h.ế.t vô số lần.
Lúc này Triệu Vi Lan lại không hề trốn tránh ánh mắt, lạnh lùng cười: “Tất cả những chuyện này đều là do cô tự làm tự chịu, nếu cô không đẩy tôi ra đường cái, làm sao sẽ có tật giật mình mà bị xe đ.â.m. Cái gì gọi là quả báo cô không hiểu sao?”
“Triệu Vi Lan, mày cái đồ tiện nhân, đồ đĩ thõa, tao muốn g.i.ế.c mày.”
“Được thôi, cô cứ việc đứng lên mà g.i.ế.c tôi đi.” Cô chọc tức người ta xong lại nói với Tổng giám đốc Quách: “Thấy chưa, đây mới là bộ mặt thật của cô ta.”
Triệu Vi Lan biết lúc này chỗ dựa duy nhất của Triệu Phi Phi là gã đàn ông họ Quách này, chỉ cần hắn ta từ bỏ, thì cô ta coi như xong đời.
Có thể tưởng tượng đến những việc Triệu Phi Phi đã làm, Triệu Vi Lan cũng là tức giận phi thường. Bởi vì lúc ấy cô thật sự vô cùng nguy hiểm. Nếu không phải có Diệp Minh Kiệt ở đó, chỉ sợ cô đã bị đ.â.m c.h.ế.t rồi.
Vốn dĩ Diệp Minh Kiệt và bà nội Diệp bình thường sẽ không gây chuyện, lúc này cũng đứng đó nhìn cô phát tiết tức giận trong lòng, cũng không hề ngăn cản. Mặc cho ai gặp phải loại chuyện này, đều sẽ tức giận vô cùng.
Nhưng Triệu Phi Phi thế mà giương nanh múa vuốt muốn nhào tới, lớn tiếng nói: “Mày từ nhỏ đến lớn đều phải nghe lời tao, tao là tiểu thư đài các còn mày chỉ là một con nha hoàn. Nhưng mày không nghe lời, tao sắp đặt cho mày một gã đàn ông mày không lấy, cứ nhất quyết phải lấy người đàn ông này. Nếu không thì mày sẽ vĩnh viễn bị tao đè đầu cưỡi cổ. Không có cách nào ngồi lên đầu tao được.”
Nghe thử cái tâm lý vặn vẹo của người phụ nữ này xem, cô ta sợ là đã điên rồi.
Triệu Vi Lan lạnh lùng nói: “Cô đại khái đã điên rồi, cho nên hiện tại mới có thể nói ra loại lời này.” Nhưng miệng cô nói, tay cũng không nhàn rỗi, duỗi tay tát cho cô ta một cái. Đánh cho Triệu Phi Phi trong lúc nhất thời sững sờ ở đó, sau đó cười lạnh nói: “Hiện tại cô nhìn tôi cần phải ngẩng đầu, mà tôi phải cúi đầu mới có thể nhìn thấy cô.” Thiên Đạo hảo luân hồi.
Nói xong kéo tay Diệp Minh Kiệt, mang theo nụ cười chiến thắng rời đi.
Triệu Phi Phi tỉnh ngộ lại xong lại là một trận làm loạn, cuối cùng bác sĩ phải cưỡng chế tiêm t.h.u.ố.c an thần mới coi như yên tĩnh lại.
Sau lại nghe nói cô ta tuy rằng được đưa ra nước ngoài, nhưng hai cái chân cơ bản là phế bỏ, cho dù là nước ngoài cũng không có cách nào chữa trị.
Vốn dĩ Tổng giám đốc Quách yêu cô ta đến c.h.ế.t đi sống lại, bởi vì con người cô ta ngày càng cuồng loạn, lại luôn nói những lời không thể hiểu được, đã ngày càng xa cách với cô ta, thậm chí đối ngoại tuyên bố mình đã độc thân.
Xem ra Triệu Phi Phi đời này coi như xong rồi.
Bởi vì chuyện này, Triệu Vi Lan năm nay ăn Tết đặc biệt cao hứng, uống nhiều thêm hai ly rượu.
Không có gì vui hơn việc kẻ thù của mình tự gánh hậu quả xấu.
Hôm nay, Diệp Minh Kiệt đều chú ý tới, vợ vui vẻ, uống quá chén, vẫn là anh bế vào phòng.
Anh vỗ vỗ khuôn mặt ửng hồng vì men rượu của vợ: “Nhìn em vui vẻ chưa kìa, hình như là đã xảy ra chuyện gì đặc biệt tốt vậy.”
“Trước kia em cũng không biểu lộ ra là hận Triệu Phi Phi bao nhiêu, nếu không anh đã giúp em báo thù rồi. Nhưng lần nào em cũng nói không sao, hiện tại anh mới phát hiện, em đã kìm nén bản thân nhiều thế nào.”
Triệu Vi Lan ngồi ở trên giường ngơ ngác nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ nói: “Đúng vậy, anh không biết em hận bọn họ đến mức nào đâu.”
“Bọn họ?”
Diệp Minh Kiệt lúc này mới biết, hóa ra không chỉ hận Triệu Phi Phi mà còn có Diệp Ái Quốc...
“Bất quá hiện tại tốt rồi, anh xem hai người bọn họ sống thế nào. Một kẻ ở trong làng không ra được. Một kẻ kiêu ngạo như vậy bị đ.á.n.h rớt xuống bùn, anh cảm thấy hắn còn có thể xoay người sao. Còn có Triệu Phi Phi, đời này cô ta đều không đứng dậy nổi, có gì trả thù tốt hơn thế này sao?”
“Hơn nữa đều không phải do em làm, là bọn họ tự tìm.”
“Kỳ thật em muốn trả thù bao nhiêu anh biết không? Nhưng là vì anh, vì con, em phải nhịn. Em nhịn thật sự vất vả, thật sự vô cùng vất vả.” Triệu Vi Lan ủy khuất muốn khóc.
“Anh biết, em làm rất đúng, tuy rằng chúng ta muốn trả thù hắn nhưng là nên dùng phương pháp chính đáng.”
“Đúng rồi, em mới không giống anh ngốc như vậy đâu.”
Diệp Minh Kiệt trên đầu hiện lên ba dấu chấm hỏi: “Anh ngốc chỗ nào?”
Triệu Vi Lan nói: “Bởi vì anh có thể vì em mà đi đồng quy vu tận với kẻ thù nha.”
Cô hiện tại uống nhiều quá, có chút không phân rõ hiện thực hay mộng cảnh, cho nên liền mơ hồ nói ra.
Nhưng nói xong, cả người liền tỉnh táo, không khỏi ho nhẹ một tiếng rúc đầu vào lòng Diệp Minh Kiệt nói: “Em nói đúng không?”
Diệp Minh Kiệt chần chờ một chút, sau đó vuốt tóc mai của vợ nhỏ giọng nói: “Nếu trên đời này có người làm tổn thương em và con của chúng ta, như vậy anh cho dù là lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ trả thù.”
“Vâng, em biết. Nhưng mà anh cũng quá ngốc, trả thù thì trả thù thôi, không thể đ.á.n.h đổi cả tính mạng mình biết không?”
Diệp Minh Kiệt bị nói đến không hiểu ra sao, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Tiếp tục vuốt tóc cô hồi tưởng lại cuộc đời mình nói: “Con người anh nửa đời trước sống vì người khác, cơ bản đều là vì nước vì dân vì gia đình khác, rất ít khi làm chút chuyện gì cho chính mình, nếu vì em mà làm việc, làm vẫn là sai lầm. Như vậy anh cũng cần phải vì cái sai này gánh vác trách nhiệm.”
Rốt cuộc cũng hiểu, lúc trước vì cái gì anh lại lựa chọn tự sát? Sẽ lựa chọn cùng người kia đồng quy vu tận.
Anh biết việc mình làm là sai, không nên trả thù người khác như vậy, nhưng vẫn cứ nhịn không được, cuối cùng cũng chỉ có thể lựa chọn kết thúc cuộc đời mình bằng phương thức t.h.ả.m thiết như thế.
Triệu Vi Lan đều cảm động đến phát khóc, ôm lấy anh nói: “Anh cái đồ ngốc này.”
