Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 455: Mảnh Đất 500 Đồng

Cập nhật lúc: 22/01/2026 18:02

Một mảnh đất lớn như vậy, mới có 500 đồng.

Đương nhiên, đây đã là tăng giá rồi. Nếu là ngay từ đầu đi mua, chỉ cần giao mấy chục đồng, đây là do người tới làm buôn bán nhiều nên mới tăng giá.

Triệu Vi Lan mua đất xong liền bắt đầu vẽ bản vẽ, sau đó Diệp Minh Kiệt tìm người, tìm vật liệu giúp cô xây nhà.

Không thể để vợ quá rảnh rỗi, trước kia cảm thấy cô không đi làm ở nhà cũng tốt. Nhưng thời gian dài phát hiện ra, ở nhà rảnh rỗi cô dễ suy nghĩ lung tung, chi bằng có chút việc để làm. Có việc làm mà không mệt là tốt nhất, ví dụ như vẽ bản đồ, đi đi lại lại ngó xem nhà xây thế nào.

Chẳng qua tiền xây nhà có hơi nhiều, cũng may các cô cũng coi như có chút tiền tiết kiệm, vẫn đủ dùng.

Đủ thì đủ, nhưng Triệu Vi Lan cảm thấy xây xong cái nhà này chắc cũng chẳng còn dư lại bao nhiêu tiền. Lúc này xây nhà tuy rẻ, lại có người Diệp Minh Kiệt tìm tới giúp đỡ, nhưng rốt cuộc gạch ngói, ván gỗ, còn có xi măng cát sỏi đều là tiền cả.

Triệu Vi Lan vì có việc để làm nên người cũng trở nên vui vẻ hơn.

Không còn áp lực như trước, con người cũng trở nên tích cực.

Thế nên, bản vẽ rất nhanh liền được vẽ xong.

Chẳng qua không phải dân chuyên nghiệp, kết cấu bên trong còn phải để Diệp Minh Kiệt tìm nhân viên chuyên nghiệp trong công ty vẽ lại một lần nữa. Hiện tại cũng chưa có mô hình 3D gì, nhưng cô vẽ vẫn là không tồi.

Những người đó liếc mắt một cái liền nhìn ra ý tưởng của cô, cho nên rất nhanh liền vẽ xong bản vẽ, tìm một đội xây dựng tay nghề khá một chút liền bắt đầu khởi công.

Mỗi ngày cô đều sẽ qua bên kia bốn năm lần, có khi tự đi bộ, có khi dắt theo con đi.

Nhưng vì là bà bầu bụng to, cho nên bị nghiêm cấm không được đến quá gần công trường, càng không thể đi vào bên trong. Nếu muốn đi, cũng là người ta Diệp Minh Kiệt đi.

Đội công trình này người tới có hơi nhiều, làm việc đều rất nhanh nhẹn. Đặc biệt là người phụ nữ phụ trách nấu cơm và chuyển gạch cũng rất tháo vát, tính cách cũng vô cùng sảng khoái.

Triệu Vi Lan mỗi lần tới đều nhìn thấy chị ấy bận rộn tối mắt tối mũi, chờ giúp công nhân chuyển gạch xong liền tự mình bắc nồi nấu cơm. Quả thực là không coi mình là phụ nữ nữa, cơ hồ biến thành siêu nhân rồi.

Có chút không đành lòng, cô liền bắt chuyện với người phụ nữ này vài câu.

“Chị gái, chị làm việc này tháo vát thật đấy, người ở đâu thế?”

“Ở phía Tây tới, nhà nghèo, hai đứa con cần nuôi, tôi nếu không làm chút việc thì bọn nó đến học cũng không được đi.”

“Vậy à, chồng chị đâu?”

“Hắn a, ở nhà trông con, giữ cha mẹ cùng mảnh đất, chờ tôi trở về sống tốt đâu.”

Triệu Vi Lan trong lòng đã dán nhãn "lười biếng" cho gã đàn ông kia. Trên đời này làm gì có gã đàn ông nào không biết xấu hổ như vậy, vợ ở bên ngoài làm công, còn hắn lại ở nhà giữ mảnh đất đó?

Nhưng thời gian dài, cô liền nghe người ta nói, kỳ thật công việc này vốn là cho chồng chị ta. Nhưng gã đàn ông tới làm chưa đến một tháng liền không làm nổi nữa, chê quá mệt. Còn hút t.h.u.ố.c, mượn tiền đốc công đi mua t.h.u.ố.c lá.

Cuối cùng lúc về còn nợ đốc công hai mươi đồng, vì thế liền đem vợ mình tới giúp làm việc kiếm tiền trả nợ t.h.u.ố.c lá.

Triệu Vi Lan vừa nghe sắc mặt liền khó coi, không nghĩ tới thời buổi này còn có loại đàn ông như vậy tồn tại.

Không riêng gì cô, ngay cả những người khác trong doanh địa nghe được tin đồn này cũng tràn đầy đồng cảm với người phụ nữ này.

Vốn dĩ chuyện này ai cũng không quản được, rốt cuộc đó là chuyện vợ chồng nhà người ta, một người nguyện đ.á.n.h, một người nguyện chịu.

Nhưng không nghĩ tới, ngôi nhà mới xây được một nửa thì người phụ nữ tên Đóa Hoa kia thế nhưng mất tích mấy ngày. Triệu Vi Lan đương nhiên muốn hỏi thăm một chút, mới biết được chị ấy cảm thấy trong nhà có chuyện gì đó đã xảy ra, cho nên trở về xem sao. Bởi vì từ lúc gửi tiền lương hơn nửa năm về, chồng chị ấy liền không có động tĩnh gì, chuyện này có chút không hợp lẽ thường.

Rốt cuộc người phụ nữ này đích xác rất được việc, tuy là phụ nữ nhưng ở công trường bọn họ cũng làm được nhiều hơn đàn ông, cho nên cũng cảm thấy là một công nhân không tồi, không hy vọng chị ấy rời đi.

“Hóa ra là như thế.” Triệu Vi Lan cảm thấy chị ấy trở về cũng tốt, về sau đừng ra ngoài làm công nữa, mệt lắm.

Nào ngờ, có một ngày trời đột nhiên đổ mưa to, cô thế nhưng ở một góc khuất công trường nhặt được Đóa Hoa đang bị mưa xối ướt sũng, người vẫn không nhúc nhích.

Cô lạnh đến mức toàn thân run rẩy, nhưng cả người giống như bị rút cạn sức lực, ánh mắt trống rỗng.

“Chị Đóa Hoa, sao chị lại ở đây?”

“Tôi tới làm việc, hôm nay sao mọi người không ở đây?”

Chị ấy nói chuyện giọng cũng có chút ngắt quãng.

Triệu Vi Lan vội vàng kéo chị ấy nói: “Đừng ở chỗ này dầm mưa nữa, đi về nhà tôi trú mưa trước đã. Hôm nay trời mưa, bọn họ đều nghỉ rồi.”

Đóa Hoa cũng không nói lời nào, liền cùng Triệu Vi Lan về nhà cô. Chị ấy cả người đều ngơ ngẩn, thẳng đến khi nhìn thấy hai bé gái nhà Triệu Vi Lan, đột nhiên liền che mặt khóc òa lên.

“Chị làm sao vậy, mau tới uống chút nước ấm.” Triệu Vi Lan cũng là người nhiệt tình, cảm thấy Đóa Hoa nhất định là đã xảy ra chuyện gì, bằng không sẽ không biến thành cái dạng này.

“Em gái à, em nói trên đời này sao có loại đàn ông như vậy. Tôi gửi tiền lương hơn nửa năm về cho hai đứa con gái đi học, nhưng hắn vẫn luôn không hồi âm cho tôi. Tôi tưởng đã xảy ra chuyện gì, trở về nhìn lên mới phát hiện hắn thế nhưng cưới vợ mới, bụng ả kia đều đã to rồi.”

“Gì cơ? Sao có thể chứ. Đây không phải vi phạm chế độ một vợ một chồng sao, chị có thể kiện hắn a.” Thật là quá thất đức.

Đóa Hoa nhỏ giọng và đè nén nói: “Chúng tôi kết hôn sớm, cũng chưa đăng ký. Ở quê đều kết hôn như vậy, ai biết hắn có thể làm ra chuyện này chứ. Tôi thật sự không còn chỗ nào để đi, chỉ có thể trở lại làm việc nuôi thân.” Nói còn chưa dứt lời, chị ấy đã ho khan lên, tựa hồ muốn đem cả phổi ho ra ngoài.

Triệu Vi Lan cảm thấy không đúng, duỗi tay bắt mạch một chút, sau đó chấn động nói: “Chị bị người ta đ.á.n.h sao, thế này là bị nội thương rồi.”

“Hắn đ.á.n.h đuổi tôi đi, nói tôi là đồ vô dụng không đẻ được con trai.”

Đóa Hoa khóc có chút thương tâm, vừa khóc vừa ho khan.

Triệu Vi Lan cảm thấy như vậy không được, liền nói: “Chị ngồi đây chờ, tôi đi lấy chút t.h.u.ố.c cho chị.”

“Không cần đâu em gái, tôi không thể lại phiền toái em.” Chị ấy giãy giụa muốn đi, nhưng Triệu Vi Lan lại giữ c.h.ặ.t chị ấy nói: “Không được, chị như vậy nếu lại đi ra ngoài bị nhiễm lạnh khẳng định chịu không nổi. Chị cứ chờ ở đây, lát nữa tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho chị.”

Cô nói xong đi ra ngoài vừa lúc đụng phải đồng chí Khang, anh đang che dù định đi xem chuyện ở cổng bên kia.

“Anh Khang, anh có thể giúp em đi bệnh viện mua chút t.h.u.ố.c không?”

Triệu Vi Lan sợ Đóa Hoa rời đi, cũng chỉ có thể nhờ đồng chí Khang giúp đỡ.

Đồng chí Khang gật đầu nói: “Muốn mua t.h.u.ố.c gì?”

Triệu Vi Lan kể sơ qua sự tình, sau đó nói: “Nhất định phải là t.h.u.ố.c trị nội thương, còn có t.h.u.ố.c trị ngoại thương, em cảm thấy trên người chị ấy khẳng định có thương tích.”

“Tôi biết rồi.” Đồng chí Khang gật đầu một cái rồi dùng tay đẩy xe lăn đi.

Mà Triệu Vi Lan xoay người vào nhà, đi tìm vài bộ quần áo khô cho Đóa Hoa thay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.