Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 456: Toàn Thân Đầy Thương Tích

Cập nhật lúc: 22/01/2026 18:02

Thuốc còn chưa lấy về, cho nên Triệu Vi Lan liền giúp chị ấy thay quần áo. Nào ngờ vừa cởi quần áo ra mới biết gã đàn ông đuổi người kia quá đáng đến mức nào, chỉ thiếu chút nữa là đ.á.n.h c.h.ế.t người, đ.á.n.h gãy chân.

Toàn thân cơ hồ không có một chỗ nào lành lặn, không những thế, có chỗ còn rỉ m.á.u, như là bị d.a.o c.h.é.m.

“Bọn họ đâu phải đuổi chị đi, đây là muốn g.i.ế.c chị thì có.”

Triệu Vi Lan kinh hô, sau đó nói: “Không được, chị ngồi đây, tôi phải tìm đồ sát trùng cho chị. Không, phải tìm đồ lau rửa trước đã, bằng không vết thương dễ bị nhiễm trùng.”

“Đúng rồi, em đừng lo chồng em về, anh ấy thường phải đến nửa đêm mới về cơ.” Đây không phải chuyện gì đáng để thổn thức, nhưng Triệu Vi Lan cảm thấy may mắn là anh ấy sẽ không về sớm như vậy, nếu không Đóa Hoa khẳng định sẽ mang thương tích đi làm việc, đến lúc đó tình huống có thể tưởng tượng được. Nằm viện, đều là nhẹ.

Nếu nghiêm trọng hơn, có khi hộc m.á.u ngay tại chỗ, một bệnh không dậy nổi.

Nhưng các cô lại không biết, tất cả những điều này đều bị đồng chí Khang ở bên ngoài nghe được.

Đừng nhìn anh không có hai chân, nhưng lên lầu hoàn toàn không cần chân a, chỉ cần vịn vào lan can liền dùng đôi tay bò lên được. Nếu không, ngày thường mấy tầng lầu cũng không ngăn được anh, không cần người giúp đỡ vẫn tự lên được.

Chính là lên lầu xong chưa kịp gõ cửa, liền nghe được hai người phụ nữ đối thoại.

Trên đời này có những gã đàn ông chính là không biết quý trọng, có một người vợ biết lo cho gia đình, dung mạo cũng không tệ như vậy, hắn cười trộm còn không kịp, sao lại có thể đối xử với cô ấy như thế chứ?

Chính là do mấy gã đàn ông này được chiều quá sinh hư.

Bản thân mình tàn tật, đều không có người phụ nữ nào chịu ở bên cạnh cả đời.

Kỳ thật nhìn người khác kết hôn, có con cái anh cũng hâm mộ. Khả năng đi ra làm việc, đối với anh mà nói đã là tốn rất lớn tinh lực, thật sự không dám xa cầu cái khác.

Thứ mà anh cho rằng là gian nan nhất, người khác lại không biết quý trọng, không khỏi thập phần tức giận.

Nào ngờ đúng lúc này, liền thấy một bóng người lao ra, sau đó có người nói: “Mau bắt lấy chị ấy.”

Đồng chí Khang lập tức duỗi tay ra chặn chân Đóa Hoa lại, cô liền ngã nhào vào lòng anh. Sợ làm người ta bị thương, đồng chí Khang cũng không né tránh, dùng sức ôm c.h.ặ.t cô.

“Anh buông tôi ra, tôi không đè anh bị thương chứ.” Đóa Hoa biết đồng chí Khang là ai, cũng biết anh là người tàn tật, cho nên cảm thấy mình khả năng đã làm tổn thương anh...

“Cô mới là người bị thương, có sao không.” Đồng chí Khang cũng không dám dùng sức, nhưng cũng không muốn buông cô ra, cứ như vậy hai người ngồi giằng co trong mưa.

Triệu Vi Lan chạy ra cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói: “Chị Đóa Hoa chị cũng không thể đi, chị hiện tại bị thương lợi hại, tôi đã nhờ đồng chí Khang đi mua t.h.u.ố.c cho chị rồi, chị mau vào nhà nghỉ ngơi uống t.h.u.ố.c đi.”

Đóa Hoa có chút nóng nảy, nói: “Cô buông tôi ra, tôi không đi nữa là được chứ gì.”

Đồng chí Khang đành phải buông Đóa Hoa ra nói: “Vậy cô vào nhà trước đi.”

Đóa Hoa không còn cách nào chỉ có thể vào phòng, chờ đi vào xong đã bị Triệu Vi Lan ấn ngồi xuống ghế nói: “Vô luận có chuyện gì, chị nhất định phải quý trọng bản thân biết không.”

Đóa Hoa chỉ có thể gật gật đầu, cô vẫn cứ tuyệt vọng.

Lúc này đồng chí Khang đã đặt t.h.u.ố.c lên bàn, sau đó mở bao bì bên ngoài ra, nói: “Cái này là t.h.u.ố.c tôi lấy về.”

Triệu Vi Lan nhận lấy t.h.u.ố.c, sau đó liền bắt đầu phối t.h.u.ố.c cho Đóa Hoa.

Phối t.h.u.ố.c xong, liền rót nước ấm bảo cô uống t.h.u.ố.c, sau đó tìm một chỗ cho cô nghỉ ngơi.

Nhưng không ngờ Đóa Hoa không đồng ý, nhà bọn họ phòng ít, một cái cho hai con gái ở, một cái là vợ chồng bọn họ ở, căn bản không có chỗ khác cho cô ngủ.

Lúc này đồng chí Khang nói: “Tôi có thể dọn đến ký túc xá ở, để vị đại tỷ này ở chỗ tôi là được.”

“Thế, cũng được.” Triệu Vi Lan nhìn ra Đóa Hoa là người có lễ phép, sẽ không mặt dày ăn vạ ở nhà người khác không đi.

Như vậy cũng tốt, đơn vị của đồng chí Khang vì anh bất tiện nên sắp xếp riêng tầng một, điều kiện vẫn khá tốt. Nhưng sức khỏe anh rất tốt, trừ việc không có hai chân ra thì mọi thứ đều không có vấn đề.

Cho nên, anh ở ký túc xá vài ngày là không có chuyện gì.

Nếu bảo Đóa Hoa ở nhà các cô, khẳng định cô ấy sẽ không đồng ý.

Cứ như vậy, Đóa Hoa sau khi uống t.h.u.ố.c đã bị đồng chí Khang đưa đi.

Triệu Vi Lan tiễn cô ra cửa nói: “Thuốc này là tôi bỏ tiền ra mua, chị ngàn vạn lần phải uống hết rồi hãy đi làm, như vậy mới có sức kiếm tiền trả lại tiền t.h.u.ố.c cho tôi.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn em gái.” Đóa Hoa gật gật đầu cũng không trách Triệu Vi Lan nói chuyện không dễ nghe, nếu cô ấy không đòi tiền thì cô cũng sẽ nghĩ cách kiếm tiền trả lại.

Nói thẳng ra như vậy, mọi người còn đỡ gượng gạo.

Đồng chí Khang xuống lầu là dùng đôi tay chống đi, Đóa Hoa vốn dĩ trong lòng không thoải mái, nhưng nhìn thấy một người đàn ông to lớn phải vất vả như vậy cũng rất t.h.ả.m, liền muốn đỡ anh.

Nhưng lại không có cách nào đỡ, chỉ có thể đi xuống trước đem xe lăn đẩy lại đây cho anh.

Đồng chí Khang nói cảm ơn, đưa cô về phòng mình. Là một người luôn ngồi xe lăn, nhà anh thu dọn cũng coi như sạch sẽ, đặc biệt là trên mặt đất cơ bản chẳng có gì. Giường cũng chỉ là một chiếc giường sắt mét rưỡi, còn trải ván gỗ có chút cứng.

Đây là lần đầu tiên anh có phụ nữ vào phòng, cho nên đồng chí Khang vẫn có chút khẩn trương.

Vội vàng đi trải chăn mới lên, nói: “Tôi là đàn ông ở một mình nên phòng ốc có chút bừa bộn, cô đừng để ý. Còn nữa, có khả năng ga trải giường lâu không phơi có chút mùi, để tôi đổi cái mới cho cô.”

“Không cần đâu, tôi thế nào cũng được. Lại nói, tôi một thân thương tích thế này, còn sợ làm bẩn chăn của anh.”

“Không sợ, cái này không có quan hệ gì.”

Đồng chí Khang thu dọn đồ đạc xong liền nói: “Cô nghỉ ngơi sớm một chút, tôi đi đun nước, làm chút gì cho cô ăn.”

“Đồng chí Khang, không cần vội như vậy.” Cô đều có chút ngại ngùng, những việc này không phải đều là phụ nữ làm sao, để một người đàn ông làm cô có chút ngượng.

Nhưng nếu tự mình đi làm cũng càng không tiện, rốt cuộc nơi này là nhà người khác.

Mắt thấy đồng chí Khang bận rộn đi tới đi lui, trong lòng lạnh băng của cô thế nhưng dâng lên một chút ấm áp. Nhà mẹ đẻ không có người, từ nhỏ cô đã ăn cơm trăm nhà, nhìn sắc mặt người khác mà lớn lên.

Lấy chồng xong liền cảm thấy mình có gia đình, một lòng vì người trong nhà mà phụng hiến. Nhưng không ngờ bọn họ căn bản không coi cô là người một nhà. Ngay cả hai đứa con gái kia, đối với cô đều không thân thiết. Lúc cô về nhà, hai đứa con gái đều không nhận ra cô, thậm chí nói cô là kẻ ăn xin.

Nhưng ở trên người người đàn ông tàn tật xa lạ này, cô lại cảm giác được cái loại cảm giác "về nhà mẹ đẻ".

Sau khi đun nước xong, cả căn phòng đều ấm áp lên, sau đó đồng chí Khang sợ cô không tự nhiên, giới thiệu qua trong nhà một chút liền đẩy xe lăn đi ra ngoài đến ký túc xá chen chúc.

Người vừa đi, cô không khỏi ngồi ở trên giường hơi mỉm cười, uống nước ấm xong vốn tưởng rằng mình sẽ khó chịu không thoải mái, nhưng có lẽ vì không khí quá tốt, cô thế nhưng nằm trên giường trực tiếp ngủ thiếp đi.

Ngủ một mạch đến sáng hôm sau, cô cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, toàn thân nóng hầm hập, nếu đoán không sai hẳn là phát sốt rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.