Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 524: Tới Ăn Tết
Cập nhật lúc: 23/01/2026 15:23
Lại qua vài ngày, Diệp Thắng Quân bọn họ tới nơi.
Bọn họ lái xe tới, trong nhà thế nhưng đã tự mua xe con, sau đó còn thuê một tài xế.
Điều này không phải do hai người bọn họ có bao nhiêu tiền, mà là ông bà nội Diệp vốn có tiền trợ cấp, hơn nữa bọn họ hai người cũng góp thêm chút tiền.
Đương nhiên, tài xế này cũng không phải trả lương hàng tháng, mà là mỗi lần cần nhờ vả mới gọi tới.
Tới nơi xong, tài xế liền ngồi xe lửa trở về.
Diệp Thắng Quân chân tuy rằng có chút tật xấu, nhưng hiện tại cũng có thể lái xe. Chẳng qua lái thời gian ngắn thôi, nếu thời gian dài giữ một tư thế liền có chút không chịu nổi.
Nhưng khoảng cách ngắn thì có thể lái.
Triệu Vi Lan bọn họ đón cha mẹ chồng cùng em gái chồng vào nhà, không thể không nói, hiện tại ba cô gái nhỏ đứng cùng nhau có chút giống như ba chị em. Lớn lên thật đúng là giống nhau.
Chính là, nhỏ nhất là cô em chồng.
Các con gái còn phải gọi cô bé là cô cô.
Các bé dẫn cô út đi chơi, sau đó còn mua đồ ăn ngon cho cô út, lúc gọi "cô cô" mọi người đều vẫn rất giật mình.
Trong nhà, Triệu Vi Lan đang cùng mẹ chồng gói sủi cảo.
Hôm nay cô làm nhân thịt dê, sáng sớm mới mua, trộn thêm chút rau cần, ngửi đặc biệt thơm.
Hai người vừa nặn bánh vừa nói chuyện, Diệp Thắng Quân đi tìm người nói chuyện phiếm, cánh phụ nữ tắc phụ trách nấu cơm.
Không bao lâu các cô liền gói được rất nhiều sủi cảo, sau đó nhìn thời gian không sai biệt lắm, bảo các con gái đi gọi cánh đàn ông về ăn cơm.
Diệp Minh Kiệt vốn ăn ở đơn vị, nhưng hôm nay là bữa cơm đầu tiên cha mẹ tới, anh vẫn phải trở về.
Cả nhà tụ tập bên nhau, thằng con trai nhà bọn họ chạy nhảy lung tung, đúng là lúc nghịch ngợm, luôn tìm cách gây chuyện.
Triệu Vi Lan có chút cạn lời, ngày thường nấu cơm đều phải cẩn thận một chút, đến bây giờ không để nó bị thương chính mình thật là quá lợi hại.
"Nói đến thì, hồi nhỏ Minh Kiệt cũng nghịch ngợm như vậy. Nó không hay nói chuyện, nhưng đặc biệt nghịch."
"Thật vậy chăng, anh ấy hồi nhỏ còn làm những gì a?"
Cô thật sự rất muốn biết một chút về chồng mình hồi nhỏ.
Mẹ chồng cô nói: "Mẹ chỉ nhớ rõ dáng vẻ hồi nhỏ của nó, lớn lên một chút mẹ cũng không biết."
Sau đó nhìn con trai Triệu Vi Lan nói: "Bọn nó thật sự rất giống nhau a, ngày thường mẹ nấu cơm nó cũng chạy qua chạy lại. Có một lần còn đ.â.m đổ cả mâm cơm, bị mẹ đ.á.n.h cho một trận."
"Vậy nguy hiểm quá, có bị thương không ạ?"
Cô kinh ngạc hỏi.
Trên mặt Tô Tiểu Cần lộ ra biểu tình vô cùng buồn bực, sau đó lắc đầu nói: "Nó thì không bị thương, nhưng thật vất vả mới có được đồ ăn rơi xuống đất, nó thế nhưng dùng tay bốc ăn."
Nói xong, còn dùng tay che mặt mình.
Triệu Vi Lan nghe xong liền cười ha ha, không ngờ chồng mình hồi nhỏ thế nhưng là một tên tham ăn. Rõ ràng lớn lên rồi vẫn luôn đối với chuyện ăn uống không có hứng thú gì a.
Tô Tiểu Cần cũng có chút kỳ quái: "Nó hồi nhỏ rất thích ăn a, lớn lên liền không như vậy nữa. Nói đến thì, cha nó cũng giống hệt."
Triệu Vi Lan nói: "Đây là vì sao đâu?"
"Có thể là bởi vì chiến tranh đi."
Không biết vì sao, Triệu Vi Lan hiểu ý tứ của câu nói này.
Có đôi khi quân đội có thể thay đổi một con người, khả năng chính là bởi vì loại biến hóa hậu thiên này, trực tiếp thay đổi thiên tính của họ.
Đây là chuyện tốt, nhưng cũng không biết vì sao có chút làm người ta buồn bực.
Hai người luộc sủi cảo, bởi vì con trai thật sự quá ầm ĩ, cho nên Triệu Vi Lan không thể không đút trước cho nó hai cái sủi cảo.
Nếu không, nó có thể quậy đến lúc mọi người ăn cơm xong.
Chính là ăn no rồi, nó liền sẽ không quậy nữa. Chỉ biết tìm một góc chơi đồ chơi.
Ăn xong sủi cảo, cả nhà liền không đi làm nữa, sau đó bọn họ ngồi trong phòng vừa uống trà vừa nói chuyện.
Xa cách gần nửa năm, có rất nhiều lời muốn nói.
Triệu Vi Lan không biết vì sao liền hỏi về Diệp Ái Quốc, bởi vì hiện tại hắn xác thật là một kẻ địch rất phiền toái, nếu càng ngày càng lớn mạnh, cô cũng sẽ rất khó xử lý.
Không ngờ nhắc tới chuyện này Tô Tiểu Cần thế nhưng nhíu mày, sau đó nói: "Con nói cái tên Diệp Ái Quốc kia liền giống như người điên, luôn khiêu khích nhà chúng ta. Trước đó, nói cái gì muốn thu mua nhà của chúng ta, thu mua cái đại viện kia, muốn xây cái nhà xưởng gì đó."
"Cái gì?" Triệu Vi Lan đã hiểu, gã đàn ông này thật là muốn đối phó cô, càng muốn đối phó Diệp gia.
Thật là một gã đàn ông vô sỉ, hận cô thì thôi đi, vì sao muốn hận Diệp gia đâu?
Diệp Minh Kiệt cũng nghe thấy, đứng lên nói: "Gã đàn ông kia có phải hay không đã quên thân phận của mình, nên làm cho hắn hiểu cái gì nên làm cái gì không nên làm."
"Vậy mọi người trong đại viện không sao chứ ạ?" Triệu Vi Lan tương đối lo lắng, bởi vì chuyện của mình mà gây phiền toái cho mọi người.
Tô Tiểu Cần lập tức lắc đầu cười nói: "Hắn quá coi thường đại viện của chúng ta rồi, đi thu mua nhà ngày hôm sau liền bị cấp trên gửi thông báo, bảo bọn họ không được tìm nơi này gây phiền toái nữa. Bởi vì, muốn quy hoạch phát triển thì quốc gia sẽ thông báo."
Ý tứ này Triệu Vi Lan hiểu, chính là cái đại viện kia không phải thứ Diệp Ái Quốc có thể động vào.
Cho nên, hắn lần này thật là phát điên rồi.
Hiện tại bị vả mặt, nhất định sẽ tức c.h.ế.t đi được.
"Về sau, hắn chỉ sợ còn sẽ tìm cách làm chuyện xấu, em có thể gọi điện thoại cho Tạ Trọng Vân."
"Không cần."
Diệp Minh Kiệt nói: "Đừng gọi cậu ta, anh có thể tự mình nghĩ cách."
Anh không muốn vợ mình tiếp xúc với gã đàn ông kia, đừng nhìn anh ngày thường không cho vợ gọi điện thoại, chính là cho tới bây giờ cậu ta còn chưa kết hôn. Nói là bởi vì công việc bận rộn, nhưng này cũng nói lên, cậu ta không chừng còn đang nhớ thương vợ mình.
Triệu Vi Lan có chút bất đắc dĩ, trừng mắt nhìn anh một cái, nói: "Đã biết, vậy anh nghĩ cách đi."
Nói thế nào nhỉ, làm loại chuyện này phải tìm quan hệ.
Diệp Minh Kiệt chính là ghét nhất tìm quan hệ a, anh có thể mở miệng đem chuyện này ôm vào người, chẳng lẽ có tính toán gì?
Chuyện này Triệu Vi Lan chỉ có thể chờ buổi tối hỏi lại.
Xem xong TV mọi người nghỉ ngơi, Triệu Vi Lan liền nằm trên giường hỏi Diệp Minh Kiệt.
Diệp Minh Kiệt vốn dĩ không muốn nói với cô, nhưng bị ép không còn cách nào mới nói: "Anh có một đồng chí cũ, đang làm việc ở Cục Công Thương. Anh cũng không cầu cậu ấy làm cái gì, chỉ là muốn tra xem công ty của Diệp Ái Quốc có hành vi gì sai trái không."
"Được a, vậy tra kỹ vào." Công ty nào mà không có chút nội tình a, đặc biệt là Diệp Ái Quốc bọn họ kiếm tiền nhanh như vậy, không có chút bí mật nhỏ là không có khả năng.
Cho dù tra không ra, cũng làm Diệp Ái Quốc biết mình rốt cuộc chọc tới ai.
Các cô ở bên này nói chuyện này, lại không biết phòng khác Tô Tiểu Cần dỗ con gái ngủ xong đặt sang cái giường nhỏ bên cạnh.
"Không ngờ, con dâu thật là chuẩn bị rất đầy đủ, thế nhưng còn chuẩn bị giường nhỏ, lúc này liền không cần ôm con bé ngủ."
Diệp Thắng Quân nói: "Căn phòng này không tồi." Đây đã là lời khen ngợi.
