Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 525: Không Ngừng Nghỉ

Cập nhật lúc: 23/01/2026 15:23

"Phòng tốt như vậy cũng là do con dâu dụng tâm, nhìn xem những đồ dùng này tùy tay là có thể lấy được, quả thực so với khách sạn mới xây trên phố còn tốt hơn."

"Phải phải phải, con dâu bà là tốt nhất."

Diệp Thắng Quân đã nằm xuống, sau đó nói: "Ngày mai, đi theo đến xưởng d.ư.ợ.c xem sao, bà chẳng phải muốn đầu tư thêm tiền sao."

"Ông biết à." Tô Tiểu Cần lúc này mới ngồi xuống, sau đó nói: "Nghe tôi không sai đâu, về sau khẳng định có thể lấy rất nhiều tiền chia hoa hồng."

"Tôi trước kia đi lính, mấy cái này tôi cũng không hiểu, bà tự mình làm chủ đi."

"Vậy được."

Tô Tiểu Cần kỳ thật cũng không hiểu, nhưng cảm thấy con dâu mình nói gì nhất định là đúng cái đó.

Diệp Thắng Quân vẫn luôn mặc kệ chuyện trong nhà, nghe được chồng nói như vậy liền không có gì băn khoăn. Trước đó còn tưởng rằng ông ấy sẽ không đồng ý, nhưng con trai cùng con dâu sống tốt thì bọn họ cũng sẽ sống tốt a.

Cứ như vậy, ngày hôm sau bà cùng con dâu đi nhà máy xem một chút.

Lúc này nhà máy đều đã nghỉ, chỉ có hai bác bảo vệ trông cửa cùng một bác gái phụ trách dọn dẹp vệ sinh bên trong. Đi vào xong, nhìn thấy một loạt dây chuyền sản xuất, Tô Tiểu Cần càng thêm tin tưởng ý tưởng của mình.

Vốn dĩ cho rằng con dâu mình mới vừa tập tành buôn bán, sẽ không có biểu hiện quá mức tinh tế. Nhưng không ngờ, nơi này cùng nhà máy bình thường không có gì khác biệt.

Hết thảy đều rất chính quy, ngay cả vào cửa yêu cầu thay quần áo, mặc đồ bảo hộ, điểm này bà ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

Chờ tham quan xong, các bà liền về nhà.

Tô Tiểu Cần nói muốn đem hết tiền trong tay đầu tư cho cô, để cô sang năm lại lắp thêm dây chuyền sản xuất mới.

"Không được, ba mẹ còn cần chừa chút tiền cho em gái chứ." Tuy rằng cô xác thật cần tiền, nhưng cũng không cần thiết phải lấy hết tiền dưỡng già của các cụ.

Tô Tiểu Cần lắc đầu nói: "Mẹ đã để riêng ra cho em gái con rồi, còn mua nhà cho nó nữa, hiện giờ ba con còn có chút tiền trợ cấp. Chúng ta cũng không thiếu tiền tiêu, đầu tư vào chỗ con, các con làm ăn lớn mới tốt."

Giống nhau người già rất ít có ai khai sáng như vậy, cho dù là đứa con mình nuôi dưỡng hơn hai mươi năm cũng không thể lấy ra nhiều tiền như vậy cho bọn họ làm ăn.

Huống chi Diệp Minh Kiệt còn không phải bọn họ nuôi lớn, hơn nữa anh cũng là đều trưởng thành kết hôn mới trở về nhà.

Cho nên, Triệu Vi Lan cảm thấy mẹ chồng này đối với bọn họ là thật sự tốt.

Cô tuy rằng mọi cách không đồng ý, nhưng Tô Tiểu Cần đã quyết định. Tiếp theo, còn nói chỉ cần các cô cần dùng tiền cứ nói, đến lúc đó người trong nhà nhất định gom góp giúp.

Rốt cuộc, chuyện mua nhà trước đó chính là giúp trong nhà kiếm được rất nhiều tiền đâu.

Triệu Vi Lan liên tục gật đầu, đây mới là gia đình chân chính của Diệp Minh Kiệt a. Mọi người tính tình đều có chút giống anh, sẽ không giống như nhà Diệp Lão Héo, tràn đầy toan tính.

Mắt thấy sắp đến Tết, hai mẹ con bọn họ tay nắm tay đi ra ngoài mua đồ dùng Tết.

Đồ đạc mua thật sự quá nhiều, trong nhà nhân khẩu đông a, trẻ con thích chơi, người lớn phải dùng.

Thượng vàng hạ cám, mua một đống lại một đống.

Cũng may có xe, cứ từng chuyến chở về.

Đang mua sắm khí thế ngất trời, liền nhìn thấy một người ăn mày lăn tới, đúng vậy, là lăn.

Một người đàn ông đá người kia tới nói: "Đồ ăn mày hôi hám, đừng ở chỗ này làm chậm trễ việc buôn bán của tao, đều cho mày cơm rồi sao còn không đi, mặt dày mày dạn đòi tiền, mày tưởng tiền của tao là gió to thổi tới à."

Người ăn mày bị đá thở hổn hển, nửa ngày mới bò dậy. Chân cô ta bị què, còn có bệnh ngoài da, cả người bốc mùi hôi thối.

Tô Tiểu Cần nhíu mày nói: "Đồng chí, cậu một đại nam nhân không cần làm như vậy chứ, đá người ta hỏng rồi cũng không thể làm cậu kiếm nhiều tiền hơn đâu."

Nói xong, liền từ túi áo lấy ra tiền đưa trước mặt người ăn mày kia.

Nào ngờ người ăn mày không nhận, mà là nhìn thấy Triệu Vi Lan đứng sau lưng bà, lập tức kêu khóc lên: "Thím út, cháu rốt cuộc tìm được thím rồi, thím mau cứu cháu với." Nói xong, cô ta liền nhào về phía Triệu Vi Lan.

Triệu Vi Lan lùi lại một bước, dùng tay che miệng mũi, ngay khoảnh khắc vừa rồi cô đã biết người này là ai.

Diệp Tiểu Cúc, em gái của Diệp Ái Quốc.

"Đừng nhận vơ người thân, tôi cũng không biết cô là ai." Triệu Vi Lan nhíu mày nói.

"Cháu là Diệp Tiểu Cúc a, Diệp Tiểu Cúc, trước kia thím đều gọi cháu là Đại Muội mà."

Triệu Vi Lan "à" một tiếng, sau đó nói: "Vẫn là không nhớ ra, mẹ, chúng ta đi thôi."

Chính là không ngờ cái cô Diệp Tiểu Cúc kia thế nhưng lê cái chân què đi theo phía sau, còn nói: "Thím út, thím cùng chú út hiện tại có tiền cũng không thể không nhận bà con nghèo này a. Cháu từ nơi rất xa tới đây nương nhờ mọi người, mọi người đừng mặc kệ cháu."

Triệu Vi Lan đột nhiên đứng lại, chán ghét nói với cô ta: "Thứ nhất, nhà chúng tôi cùng nhà các người không có bất luận quan hệ huyết thống gì. Bất quá cũng chỉ là người cùng làng, không nói tới chuyện có nhận hay không nhận thân thích. Thứ hai, nghe nói cô không phải bỏ trốn cùng một đại gia sao, làm sao lại biến thành bộ dạng này tôi không quan tâm. Còn nữa, sao cô không về nhà nương nhờ mẹ cô, hay đi thành phố A nương nhờ anh trai cô?"

"Cho nên, cô căn bản không phải tới nương nhờ chúng tôi, cô đây là đi ăn xin tới tận chỗ chúng tôi phải không?"

Triệu Vi Lan không để mẹ mình tới gần, mà bảo bà tránh xa ra, còn phải dùng tay che miệng mũi.

Bộ dáng ghét bỏ kia làm người chung quanh có chút không hiểu, còn có kẻ đứng nói chuyện không đau eo nói: "Người phụ nữ này thật không đúng, cho dù là người cùng làng, cũng không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu a."

Triệu Vi Lan trừng mắt nhìn người nọ một cái, nói: "Nói như vậy các người thích lo chuyện bao đồng? Cô ta ở chỗ này ăn xin bao nhiêu ngày nay các người cũng coi như quen mặt sao không ai lo? Dù sao, nhà tôi sẽ không chiêu đãi loại người này. Đặc biệt là, một thân bệnh hoa liễu."

Lời này nói ra, mọi người hoảng sợ, sôi nổi lùi lại phía sau.

Bệnh hoa liễu là bệnh gì, bọn họ đều rất rõ ràng.

Chính là Diệp Tiểu Cúc không rõ, hỏi: "Thím nói, thím nói ý gì?"

Xem ra, cô ta còn không biết mình mắc bệnh gì.

Nhưng Triệu Vi Lan nhìn dáng người cùng biểu hiện bệnh ngoài da của cô ta, đã phân tích ra được 80% là bệnh xã hội. Hơn nữa bệnh đã phát tác, chỉ sợ cũng sống không được bao lâu.

Hiện tại cũng không sợ nói cho cô ta biết, nói: "Cô bị bệnh hoa liễu, chính là do quan hệ bừa bãi với đàn ông mà lây bệnh. Lúc đầu sẽ có chút ngứa, sau đó nổi mụn..." Cô nói ra hết thảy triệu chứng, Diệp Tiểu Cúc kinh ngạc lùi lại một bước.

Triệu Vi Lan quả nhiên nói đúng, cô ta xác thật là có tình trạng như vậy không sai.

"Cháu, cháu chính là bị loại bệnh đó sao, vậy thím có thể chữa không?"

Triệu Vi Lan lắc đầu, nói: "Tôi chữa không được cho cô, tự sinh tự diệt đi."

Cô trực tiếp quay đầu bỏ đi.

Chính là Diệp Tiểu Cúc kia lại căn bản sẽ không buông tha cô, giống như bắt được cọng rơm cứu mạng gắt gao nhìn chằm chằm không bỏ.

Xem ra, muốn cắt đuôi cô ta có chút khó khăn.

Triệu Vi Lan bảo mẹ chồng đi sang một bên đứng, đừng nói chuyện với Diệp Tiểu Cúc. Sau đó lấy ra một ít tiền, nói: "Chỗ tiền này cho cô, nhưng cô ở chỗ này là không sống nổi đâu, tin rằng người ở đây sẽ không ai cho cô cái ăn cái uống nữa."

Mắc cái bệnh này còn muốn lởn vởn ở chợ, không bị người ta thiêu c.h.ế.t là may rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.