Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 18: Coi Như Bạn Cùng Nhà (3)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:35
Editor: Yang Hy
Cố Trí Viễn nhập ngũ không lâu sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở, nên mấy bài toán tiểu học của Cố Thần An bây giờ chẳng làm khó được anh. Có điều Cố Thần An ngày thường học hành rất chăm chỉ nên cũng chẳng cần bố phải giúp gì. Ngược lại là bé Lộ Lộ đang ngồi vẽ vời bên cạnh, con bé cầm bức tranh vừa vẽ xong đưa cho bố rồi lí nhí hỏi: "Bố ơi, đẹp không ạ?"
Thật lòng mà nói, Cố Trí Viễn chẳng nhìn ra mấy cái hình tròn vo trên giấy là cái gì, nhưng nhìn vào đôi mắt đầy mong chờ của nhóc con, anh vẫn gật đầu đại: "Đẹp lắm, Lộ Lộ vẽ giỏi quát."
Được nhận một lời khen trực tiếp từ người khác ngoài mẹ Quý Vi, Lộ Lộ có chút ngại ngùng. Con bé mím mím môi, rồi khẽ giải thích về mấy cái hình tròn trên giấy: "Đây là bố, đây là mẹ, còn đây là con với anh ạ."
"Thế à?" Cố Trí Viễn thầm nghĩ, hóa ra là vẽ cả nhà, đúng là anh "mắt vụng" nên nhìn không ra. Cố Thần An đang làm bài tập bên cạnh nghe thấy thế liền reo lên ngay: "Oa, Lộ Lộ vẽ lại tấm ảnh cả nhà mình chụp hôm nọ đấy à? Em giỏi quá!"
Cố Trí Viễn cứ ngỡ lời khen lấy lòng của mình đã là đỉnh lắm rồi, không ngờ thằng nhóc này còn siêu hơn cả bố. Lần đầu tiên anh thấy thằng bé này có tố chất làm "nịnh thần" đấy.
Được cả bố và mẹ khen, Lộ Lộ cười tít mắt, hào hứng xin thêm giấy trắng từ anh Thần An để tiếp tục "sự nghiệp" sáng tác.
Khi Quý Vi giặt và phơi đồ xong xuôi thì Lộ Lộ đã hoàn thành ba "kiệt tác". Cố Thần An làm xong bài tập cũng gia nhập hội họa sĩ nhí, lúc này cả hai đã chuyển sang dùng b.út màu nước, tay chân dính đầy màu sắc sặc sỡ. Nghe tiếng động, Lộ Lộ vội khoe ngay thành quả với mẹ, giọng đầy vẻ tự hào: "Mẹ ơi, xem này!"
Dù nhìn mãi chẳng hiểu con vẽ cái gì, nhưng Quý Vi nhớ mang máng từng đọc ở đâu đó rằng không được vùi dập sức sáng tạo của trẻ con, nên cô tấm tắc khen: "Oa, Lộ Lộ vẽ đẹp quá ta!"
Được cả nhà khen, Lộ Lộ hỉ hả cất tranh đi. Cố Thần An bên cạnh cũng sốt sắng khoe tác phẩm của mình. So với nét vẽ trừu tượng của em gái, tranh của Cố Thần An dễ hiểu hơn nhiều, hình như là vẽ gia đình bốn người. Quý Vi giơ ngón tay cái lên: "Vẽ đẹp lắm con! Bài tập xong hết chưa? Xong rồi thì chiều nay mẹ dẫn hai anh em ra bờ sông chơi nhé?"
"Dạ xong rồi ạ! Con muốn đi ném đá thia lia!" Cố Thần An là người đầu tiên hưởng ứng.
"Được, chiều nay đi." Quý Vi quan niệm nghỉ ngơi cũng quan trọng như học tập, phải kết hợp cả hai mới tốt, sau này các chuyên gia cũng khuyên nên cho trẻ con hoạt động ngoài trời nhiều hơn mà.
Ba mẹ con bàn bạc rôm rả xong xuôi, lúc quay người lại Quý Vi mới sực nhớ ra mình bỏ quên mất một người. Cô thoáng chút ngượng ngùng nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình thản, hỏi người đàn ông đang đứng đằng kia: "Anh có muốn đi cùng không?"
"Chiều nay anh phải sang chỗ chiến hữu một chuyến, ba mẹ con cứ đi chơi đi." Cố Trí Viễn lắc đầu. Thực lòng anh rất muốn đi cùng, nhưng thấy ba mẹ con đang hào hứng lên kế hoạch, anh không muốn làm "kỳ đà cản mũi", thôi thì chuyện đi chơi để dịp khác cũng được.
"Vâng, thế chiều tôi đưa tụi nhỏ đi là được rồi." Quý Vi nghĩ ngợi một lát rồi giải thích thêm: "Tôi tính ra chỗ dưới chân cầu ấy." Chỗ đó nước nông, chơi cũng an toàn.
"Tụi nhỏ đi với em thì anh yên tâm tuyệt đối." Cố Trí Viễn bày tỏ sự tin tưởng.
"Tôi sẽ trông chừng hai đứa cẩn thận." Nói xong Quý Vi lại thấy hơi hối hận, nghe cứ như đang báo cáo công việc vậy. May mà Cố Trí Viễn chủ động đổi chủ đề: "Trưa nay ăn gì nhỉ? Sáng nay anh với Thần An đi chợ mua được ít đồ tươi."
"Tôi sao cũng được, anh cứ xem thế nào tiện thì làm." Dứt lời, Quý Vi mới nhận ra mình vừa thản nhiên giao lại chuyện bếp núc cho anh. Cô định nói thêm gì đó để chữa cháy thì người ta đã quay lưng đi vào bếp mất rồi.
Thôi kệ, Quý Vi nhún vai, lát nữa mình giành phần rửa bát là được. Giờ tranh thủ lúc rảnh rỗi xem lại cái giáo án cho ngày mai đã.
Muốn chuyển công tác lên thành phố thì tiết dạy dự giờ sắp tới phải thật xuất sắc. Quý Vi vừa soạn giáo án vừa lục lọi ký ức về những tiết dạy mẫu hồi kiếp trước. Cô mải mê suy nghĩ đến nỗi Cố Thần An gọi ra ăn cơm mới giật mình tỉnh lại.
Mâm cơm đã dọn sẵn, ba bố con đang ngồi đợi. Quý Vi vội vàng ngồi xuống cạnh Lộ Lộ. Nhìn mâm cơm có món mặn, món xào và bát canh nóng hổi, trông rất ngon mắt, cô thầm nghĩ cuộc sống hiện tại tốt hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.
Ăn xong, cô chủ động đứng dậy thu dọn bát đĩa nhưng bị Cố Trí Viễn ngăn lại: "Bình thường anh ít khi ở nhà, em vất vả nhiều rồi, cuối tuần cứ để anh làm cho."
"Đúng rồi đó mẹ, để bố làm đi. Bao giờ mình đi bờ sông thế mẹ?" Cố Thần An nhìn mẹ với đôi mắt lấp lánh. Có mẹ thật thích, ngày nghỉ cũng có người đưa đi chơi.
"Giờ còn sớm lắm con, với lại Lộ Lộ sắp phải ngủ trưa rồi. Con cũng ngủ một giấc đi, ba giờ chiều mình xuất phát nhé?" Quý Vi thương lượng.
"Phải đợi đến ba giờ ạ?" Cố Thần An có vẻ nôn nóng.
"Ừ, ba giờ mới đi được. Giờ đi ngủ trưa đã, trẻ con phải ngủ đủ giấc mới lớn được." Quý Vi nhắc nhở.
"Nhưng lúc nãy bố bảo vừa ăn xong không được đi ngủ ngay mà mẹ." Cố Thần An nhìn Quý Vi đầy thắc mắc, kiểu như không biết nên nghe ai bây giờ.
"Bố nói cũng đúng, ăn xong nên nghỉ ngơi tầm nửa tiếng rồi hãy ngủ. Vậy trong nửa tiếng này, hai anh em được phép xem tivi nhé." Quý Vi chỉ tay về phía chiếc tivi.
"Hoan hô!" Nghe thấy được xem tivi, hai đứa nhỏ lại hớn hở chạy ra phòng khách. Quý Vi mỉm cười, cô không viết giáo án tiếp mà ra đứng ở sân cho thoáng, nhân tiện sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu, chứ giờ mà ngồi xuống là buồn ngủ ngay.
Thật ra ăn no xong ai cũng buồn ngủ, nhất là bé Lộ Lộ đang ngồi trước tivi kia. Nửa tiếng trôi qua, con bé ngáp ngắn ngáp dài không biết bao nhiêu lần, tivi cũng chẳng còn hấp dẫn nữa. Thấy mẹ vào, bé đi thẳng tới, lí nhí: "Mẹ ơi, buồn ngủ."
"Được rồi, đi ngủ thôi con." Quý Vi quay sang nhắc Cố Thần An: "Thần An ơi, hết nửa tiếng rồi, đến giờ đi ngủ trưa rồi nhé."
"Dạ, con vào ngay đây." Miệng thì dạ vâng nhưng mắt cậu nhóc vẫn dán c.h.ặ.t vào màn hình. Quý Vi không giục thêm, bế Lộ Lộ lên lầu. Qua một đêm, Lộ Lộ đã quen với phòng mới, giường mới, lại có hơi mẹ quen thuộc bên cạnh nên ngủ thiếp đi rất nhanh. Đợi con ngủ say, Quý Vi mới rón rén trở xuống.
Dưới nhà, Cố Thần An vẫn ngồi đó, xem say sưa đến mức Quý Vi đứng ngay bên cạnh mà không biết. Cảm giác như học sinh làm việc riêng trong giờ bị cô giáo bắt quả tang, cậu nhóc giật mình nhìn mẹ, rụt rè gọi: "Mẹ..."
"Thần An, đến giờ ngủ rồi con, xem tivi nhiều hại mắt lắm đấy." Giọng Quý Vi vẫn nhẹ nhàng. Trẻ con tầm tuổi này ham chơi thiếu tự giác là chuyện bình thường, nên cô không hề tỏ ra khó chịu vì Cố Thần An không giữ lời.
"Mẹ không giận con chứ ạ?" Cố Thần An hỏi dò. Hồi trước nếu cậu không nghe lời người đàn bà kia, bà ta ngoài mặt vẫn cười nhưng tay thì véo cậu đau điếng.
"Tất nhiên là không rồi, con chỉ mải xem quá thôi mà, lần sau chú ý hơn là được." Quý Vi thấy chuyện này chẳng có gì đáng để giận, nhưng vừa nói xong thì thấy cậu nhóc thở phào nhẹ nhõm. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cô nhưng rồi vụt tắt. Cô ôn tồn bảo: "Lên ngủ đi con, ngủ dậy rồi mình đi chơi."
"Thế mẹ có ngủ không ạ?"
"Mẹ cũng chợp mắt một tí." Sáng nay cô dậy sớm nên giờ cũng buồn ngủ.
"Vậy... con ngủ cùng mẹ được không ạ?" Cố Thần An hỏi rất khẽ, ánh mắt ánh lên vẻ lo lắng.
Quý Vi định từ chối nhưng nhìn vẻ mặt rụt rè pha chút mong chờ của con, cô gật đầu: "Được, nhưng chỉ lần này thôi nhé. Mẹ và em Lộ Lộ là con gái, con trai và con gái lớn rồi không được ngủ chung đâu, con hiểu không?"
"Con cảm ơn mẹ!" Cố Thần An lờ tịt vế sau, chạy tót lên lầu lấy gối của mình. Sợ cậu làm ồn đ.á.n.h thức Lộ Lộ, Quý Vi vội vàng đi theo.
Đợi ba mẹ con lên lầu hết, Cố Trí Viễn đang đứng ở cửa mới bước vào nhà. Nhớ lại vẻ rụt rè của Cố Thần An lúc nãy, lần đầu tiên anh cảm thấy hận Phương Tình. Hận cô ta đã chà đạp lên tâm hồn non nớt của một đứa trẻ vô tội. Nhưng rồi hình ảnh Cố Thần An hớn hở chạy lên lầu lại hiện ra, cơn giận trong lòng anh dần lắng xuống. Chuyện cũ qua rồi thì cho qua, tương lai chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn.
Hôm nay Cố Trí Viễn có hẹn với Lữ Song Tài, người chiến hữu đã cho anh mượn xe hôm nọ. Nghe tin anh lấy vợ, anh Lữ bảo dẫn cả nhà sang tụ tập một bữa, nhưng kế hoạch thay đổi nên anh đành đi một mình. Lỗi cũng tại anh không báo trước với Quý Vi nên cô lỡ có kế hoạch khác.
Ngoài gia đình Cố Trí Viễn, Lữ Song Tài còn mời thêm cả Vương Hải Phong, một chiến hữu khác. Hai ông bạn đang ngồi bàn tán về Quý Vi: "Không biết vợ mới của chú Viễn thế nào nhỉ, cô vợ trước đẹp thì có đẹp nhưng tính tình kiêu kỳ quá."
"Nghe bảo là cô giáo của Thần An, thằng bé quấn cô ấy lắm. Qua một lần đò rồi chắc chú Viễn chọn người cũng kỹ hơn. Lát nữa ông đừng có nhắc đến người cũ đấy nhé." Vương Hải Phong nhắc nhở.
"Biết rồi, tôi có phải thằng ngốc đâu." Lữ Song Tài lườm bạn, ông đây cũng biết giữ mồm giữ miệng chứ bộ.
"Tôi sợ ông lỡ mồm thôi. Mà vụ không làm cỗ không biết là ý của ai, nếu là ý chú Viễn thì không sợ nhà gái phật lòng à?" Vương Hải Phong tò mò.
"Tái hôn mấy ai làm rình rang đâu, cùng lắm là mời anh em thân thiết bữa cơm thôi." Lữ Song Tài thấy chuyện này bình thường.
"Thôi đi, hai ông đàn ông mà ngồi lê đôi mách chuyện nhà người ta không biết ngượng à? Chú Viễn đã bảo không muốn tái hôn, giờ cưới vợ chắc chắn là vì con rồi, miễn cô ấy tốt với thằng bé là được, các ông khéo lo bò trắng răng." Kiều Tiểu Tuyết, vợ Lữ Song Tài, lườm hai ông chồng một cái cháy mặt.
"Bà thì biết cái gì, chú Viễn tốt tính thế mà vớ phải người không ra gì, tụi tôi sợ chú ấy lại khổ thôi." Lữ Song Tài cãi lại.
"Chuyện đó thì anh khỏi lo, chị dâu nói đúng đấy, chú Cố là người có chính kiến, chắc không cần chúng ta lo hộ đâu." Chu Mỹ Vân, vợ Vương Hải Phong, cũng lên tiếng bênh vực.
"Có chính kiến thì đã chẳng cưới cô vợ trước." Trong mắt Lữ Song Tài, Cố Trí Viễn quá hiền lành nên mới bị Phương Tình lừa.
"Vụ đó tôi có biết chút ít, là do gia đình ép uổng, trước khi cưới gặp nhau có ba lần thì biết thế nào được lòng người." Vương Hải Phong giải thích.
"Gia đình chú ấy cũng tệ thật, mai mối cho đám như thế..." Lữ Song Tài đang định bất bình thay bạn thì có tiếng gõ cửa. Anh ta vội ra mở, thấy Cố Trí Viễn xách túi hoa quả đứng một mình.
"Ơ, thím nhà với tụi nhỏ đâu, sao chú đi có một mình thế?" Thấy anh lẻ bóng, Lữ Song Tài nhíu mày, trong đầu nảy ra đủ thứ kịch bản.
"Tại tôi cả, lúc đầu không báo trước, đến lúc nói thì ba mẹ con đã lên kế hoạch đi chơi rồi. Hay là thứ bảy tuần sau mọi người sang nhà tôi tụ tập?" Cố Trí Viễn tranh thủ mời luôn.
"Thế để chủ nhật đi, ăn uống xong còn ngồi lai rai được lâu." Vương Hải Phong gợi ý.
"Chủ nhật tôi với vợ hứa đưa Thần An lên thành phố cho bồ câu ăn rồi." Cố Trí Viễn áy náy.
"Không sao, ưu tiên trẻ con trước, thứ bảy cũng được." Lữ Song Tài thấy vậy thì yên tâm hẳn, xem ra anh bạn và con trai sống khá hòa hợp với vợ mới.
"Quyết thế nhé, các anh nhớ đưa cả chị nhà và các cháu sang chơi, tiện thể làm quen với Quý Vi và tụi nhỏ luôn."
"Được! Rượu mừng đăng ký tụi này chưa được uống, lần này quyết không tha đâu nhé." Vương Hải Phong vỗ vai bạn cười lớn.
Thấy chồng mình cứ lo bò trắng răng, Kiều Tiểu Tuyết và Chu Mỹ Vân thì thầm to nhỏ: "Hai ổng cứ hay lo xa, tôi thấy chú Cố dạo này tươi tỉnh hẳn ra đấy chứ."
"Chuẩn luôn. Tôi có nghe loáng thoáng về cô vợ mới này, chồng trước mất vì làm việc nghĩa, một mình nuôi con hai năm nay rồi mới đi bước nữa, chắc chắn là người đàng hoàng." Chu Mỹ Vân cũng là người Vũ An nên biết chút ít về Quý Vi.
"Phụ nữ một mình nuôi con vất vả lắm, thím ấy lại còn trẻ thế, nghị lực thật. Thời buổi này phụ nữ vốn đã thiệt thòi rồi, thím ấy làm được thế là giỏi lắm đấy." Kiều Tiểu Tuyết tấm tắc khen.
Cố Trí Viễn cũng không ngờ hai ông bạn lại lo lắng cho mình đến thế, anh cười khổ giải thích: "Các anh yên tâm đi, Quý Vi là người tốt thực sự, không phải lo đâu."
"Chú đừng trách bọn anh nhiều chuyện, chẳng qua sợ chú lại đi vào vết xe đổ thôi." Lữ Song Tài nói xong liếc Vương Hải Phong một cái, ý bảo: Đã dặn đừng nhắc chuyện cũ rồi mà ông cứ bô bô cái mồm.
"Tôi hiểu mà, tôi tự biết chừng mực." Cố Trí Viễn vốn kín tiếng chuyện đời tư, nhưng anh hiểu lòng tốt của đồng đội. Hồi anh mới phục viên về, hai người họ đã giúp đỡ anh rất nhiều nên anh không hề thấy khó chịu.
…
Cố Thần An ôm gối đứng đợi ở cửa phòng, thấy Quý Vi mở cửa là nhìn ngay vào Lộ Lộ đang ngủ say trên giường. Cậu bé lưỡng lự một chút rồi đặt gối ở mép ngoài cùng: "Mẹ nằm giữa đi ạ."
"Con nằm ngoài à?" Quý Vi hỏi.
"Con nằm giữa được không mẹ? Con muốn nằm cạnh cả em lẫn mẹ cơ." Cố Thần An thỏ thẻ.
Nghĩ bụng chỉ có lần này nên Quý Vi gật đầu. Cố Thần An nhanh ch.óng xếp gối nằm xuống, khẽ chạm vào bàn tay nhỏ xíu của Lộ Lộ, miệng lẩm bẩm: "Mẹ ơi, phòng mẹ thơm thế."
"Phòng nào chẳng giống nhau hả con?" Quý Vi lấy cái khăn phủ lên n.g.ự.c con.
"Con không lạnh đâu." Cố Thần An định gạt ra.
"Phải che n.g.ự.c với bụng cho ấm." Quý Vi nghiêm giọng.
"Dạ, con nghe lời mẹ." Cố Thần An thầm nghĩ: Hóa ra được mẹ quan tâm từng li từng tí là cảm giác thế này.
"Ngủ đi con." Thấy mắt cậu bé vẫn thao láo, Quý Vi giục rồi nhắm mắt lại, cô buồn ngủ rũ mắt rồi.
"Dạ." Cố Thần An cũng nhắm mắt nhưng chẳng buồn ngủ tẹo nào. Một lúc sau, cậu hé mắt nhìn sang trái thấy Lộ Lộ, nhìn sang phải thấy mẹ đã ngủ say. Cậu rón rén nhích người về phía bên phải, quay mặt vào người mẹ. Cậu hít hà mùi hương trên người mẹ, thầm nghĩ: Thật tuyệt, đây chính là mùi của mẹ. Rồi cậu nhắm mắt, dần chìm vào giấc ngủ.
Quý Vi đang ngủ ngon thì bị đ.á.n.h thức bởi tiếng khóc thút thít và tiếng nói mớ của Cố Thần An. Cậu bé nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy dài trên má, miệng liên tục lẩm bẩm: "Con không dám nữa đâu, con chừa rồi, đừng đ.á.n.h con..."
"Bố ơi cứu con, bố ơi..." Quý Vi ghé sát tai mới nghe rõ tiếng kêu cứu yếu ớt. Nhìn khuôn mặt đau đớn của con, cô phân vân không biết có nên đ.á.n.h thức cậu bé dậy hay không.
