Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 19: Có Phải Từng Bị Tổn Thương Không? (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:35
Editor: Yang Hy
Quý Vi nhớ mang máng mình từng đọc một bài kiến thức phổ thông, nói rằng gặp trường hợp như thế này không được đột ngột gọi dậy. Làm vậy tuy ngắt quãng được cơn ác mộng nhưng lại khiến những cảm xúc tiêu cực đó bị kẹt lại thực tại, thậm chí có thể trở thành bóng ma tâm lý theo đứa trẻ suốt đời. Cách tốt nhất là an ủi, giúp đối phương bình tâm để vượt qua nỗi sợ, để cơn ác mộng kết thúc một cách êm thấm ngay trong giấc ngủ.
Nghĩ vậy, Quý Vi không gọi Cố Thần An dậy ngay mà nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cậu bé, rồi nắm lấy tay cậu để truyền sức mạnh. Tay kia cô vỗ nhẹ dọc sống lưng giống như lúc dỗ Lộ Lộ, khẽ lên tiếng dịu dàng: "Thần An đừng sợ, mẹ ở đây rồi."
Ai ngờ chữ "mẹ" vừa thốt ra, cậu bé trên giường bỗng run lên bần bật, nước mắt tuôn ra càng dữ dội. Lúc này, mọi suy đoán của Quý Vi đều được xác thực. Cô tiếp tục dỗ dành nhưng đổi cách xưng hô: "Đừng sợ, cô Quý ở đây, cô Quý sẽ bảo vệ con."
Khi nghe thấy hai chữ "cô Quý", nhóc con trên giường lập tức không còn chống cự bàn tay đang nắm lấy tay mình nữa. Cô tiếp tục vỗ về lưng cậu bé, mắt không quên để ý bé Lộ Lộ bên cạnh, sợ Lộ Lộ thức giấc lại làm Cố Thần An giật mình tỉnh theo.
Quý Vi cứ thế kiên nhẫn vỗ về, không biết qua bao lâu, Cố Thần An cuối nhìn cũng ngừng khóc, khóe môi thậm chí còn khẽ cong lên. Quý Vi thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn đồng hồ đã là hai rưỡi chiều, đến giờ dậy rồi. Nhưng thấy tâm trạng cậu bé vừa mới ổn định, cô quyết định để hai đứa ngủ thêm mười phút nữa mới gọi.
Lúc Quý Vi ngồi dậy chải đầu, Lộ Lộ đang ngủ say bắt đầu lăn lộn, chân tay khua khoắng lung tung khiến Cố Thần An nằm cạnh bị "ăn" mấy cú đ.ấ.m đá mà tỉnh giấc. Cậu bé dụi mắt, tóm lấy cái chân nhỏ đang đá tới, chính là "thủ phạm" phá hỏng giấc mơ đẹp của mình. Cậu đang định cấu nhẹ một cái cho bõ ghét thì nghe tiếng Lộ Lộ: "Anh ơi, anh túm chân em làm gì?"
Cơn buồn ngủ còn sót lại của Thần An bay sạch, cậu vội buông chân em ra rồi rối rít xin lỗi: "Anh xin lỗi nhé Lộ Lộ, anh ngủ mơ màng quá."
"Không sao ạ. Anh ơi, sau này anh cũng ngủ chung với mẹ và em thế này à?" Giọng Lộ Lộ đầy vẻ hào hứng.
"Em có thích ngủ với anh không?" Cố Thần An đảo mắt, trong đầu nảy ra ý định mới.
"Thích ạ!" Lộ Lộ gật đầu.
"Không được đâu Lộ Lộ, con quên những gì mẹ dạy rồi à?" Quý Vi vốn không định ngắt lời hai đứa nhỏ, nhưng đụng đến vấn đề nguyên tắc thì cô phải lên tiếng ngay.
Lộ Lộ ngước khuôn mặt nhỏ lên nhìn Quý Vi, một lúc sau mới lí nhí: "Lộ Lộ là con gái, không được ngủ chung với con trai, anh trai cũng không được." Nói xong, cái mặt nhỏ của con bé nhăn tít lại nhìn Cố Thần An, vẻ mặt như muốn bảo: Tiếc quá, chúng mình không được ngủ cùng nhau rồi.
"Đúng rồi, Lộ Lộ giỏi lắm." Hồi trước bà Chu Tú Trân trông giúp con bé, bà còn phải trông cả Quý Thông nên cứ để hai đứa ngủ chung. Lúc nhỏ Quý Vi thấy không sao, nhưng từ đầu năm nay cô đã nhắc bà rằng Lộ Lộ lớn rồi, nên cho chúng ngủ riêng. Ai ngờ bà Chu không những không hiểu mà còn bảo cô quan trọng hóa vấn đề. Lúc đó cô còn phải nhờ vả bà trông con nên đành ngậm ngùi, tự mình tìm cách dạy dỗ Lộ Lộ từ từ. Nghĩ lại, Quý Vi thở phào, may mà mọi khó khăn đều đã qua.
Cố Thần An thì chưa được ai dạy cho chuyện này. Cố Trí Viễn mới về được hơn ba tháng, cũng chưa kịp dạy con những quy tắc đó. Cậu bé chỉ biết ở trường phải giữ khoảng cách với các bạn nữ, không ngờ ngay cả em gái trong nhà cũng phải vậy sao? Đôi mắt cậu đầy vẻ thắc mắc.
Quý Vi xoa đầu cậu nhóc: "Thần An này, nam nữ bảy tuổi là không ngồi cùng chiếu rồi. Con đã lớn, ngoài các bạn ở lớp thì ngay cả mẹ và em gái con cũng không nên ngủ chung, con hiểu không?"
"Thế ạ?" Cố Thần An nhìn cô, vẻ mặt vẫn nửa hiểu nửa không.
Thời kỳ này mọi người vẫn chưa chú trọng giáo d.ụ.c giới tính, Quý Vi nghĩ bụng ngoài việc giảng giải thì chắc chỉ còn cách dạy bảo mưa dầm thấm lâu thôi. Cô nhắc lại lần nữa: "Con dắt em xuống nhà rửa mặt đi, mẹ cần thay quần áo. Con trai không được ở đây khi con gái thay đồ, nhớ chưa?"
"Dạ con nhớ rồi." Cố Thần An gật đầu chắc nịch, dắt tay Lộ Lộ xuống giường xỏ dép đi xuống nhà.
Sau khi hai đứa đi khỏi, Quý Vi không thay đồ ngay mà đứng ở cửa quan sát, đợi chúng xuống hẳn tầng một mới bắt đầu thay. Lúc cô xuống nhà, đập vào mắt là cảnh Cố Thần An đang ra dáng anh lớn giúp Lộ Lộ rửa mặt, nhưng chắc vì chưa biết cách điều chỉnh lực tay nên khiến Lộ Lộ cứ né tránh. Quý Vi nhìn mà không nhịn được cười.
Rửa mặt xong, Cố Thần An cũng chẳng còn bận tâm đến mấy chuyện lúc nãy nữa, đầu óc giờ chỉ toàn là chuyện ra bờ sông chơi. Nghe tiếng bước chân của Quý Vi, cậu bé vội chạy lại: "Mẹ ơi, mình đi được chưa ạ?"
"Hai anh em chuẩn bị xong hết chưa?" Quý Vi vừa nói vừa quan sát cậu bé một lượt. Tốt rồi, có vẻ nỗi đau trong giấc mơ không bị mang ra ngoài đời thực. Nhưng về chuyện những lời nói mớ lúc nãy, cô quyết định sẽ tìm dịp nói chuyện kỹ với Cố Trí Viễn.
"Xong hết rồi ạ!" Cố Thần An gật đầu lia lịa.
"Xong rồi thì đi thôi. Lộ Lộ lại đây con." Quý Vi cầm theo cái mũ cói nhỏ của Lộ Lộ và chiếc mũ vành rộng họa tiết hoa nhí của cô, cái loại mũ mà khi không đội có thể xếp lại thành một cái quạt ấy. Trời mới biết lúc tìm thấy cái mũ này cô đã chê nó sến sẩm đến mức nào.
"Sao phải đội mũ ạ?" Cố Thần An thắc mắc.
"Vì không muốn bị cháy nắng. À, con có mũ không?" Quý Vi hỏi.
"Con không cần đâu, con là đàn ông con trai không sợ nắng." Cố Thần An lắc đầu ra vẻ nam nhi.
"Thế đợi mẹ đi lấy bình nước." Thời này đi học hay đi chơi đều phải tự mang nước theo, trẻ con thường có bình nước riêng. Quý Vi nhanh ch.óng xách hai chiếc bình ra.
Ra đến bờ sông cũng đã gần ba rưỡi. Cố Thần An nhìn dòng nước còn chưa lút đầu gối mình thì tiu nghỉu: "Mẹ ơi, nước nông quá, không chơi ném đá trên nước được rồi."
"Nhưng nước sâu thì nguy hiểm lắm. Hay con dắt em đi bắt cua với cá nhỏ đi?" Nước sông thời này vẫn còn khá sạch, tôm cá cua cá hay ẩn nấp dưới mấy kẽ đá.
"Dạ thôi cũng được ạ." Thấy đằng kia có mấy bạn nhỏ đang bắt cua, Cố Thần An hào hứng dắt Lộ Lộ gia nhập ngay. Quý Vi để ý thấy các bạn khác còn mang theo chậu hoặc xô nhỏ, cô chợt thấy hối hận vì mình không mang theo cái gì đựng. Đúng là chưa đầy năm phút sau, hai đứa đã rối rít gọi: "Mẹ ơi! Mẹ ơi! Lại đây nhanh lên!"
"Gì thế con?" Quý Vi chạy lại hỏi.
"Nhìn này, con bắt được cá rồi nhưng không có chỗ để." Vẻ mặt Cố Thần An đầy khổ sở.
Quý Vi nghĩ một lát rồi nảy ra sáng kiến. Cô dùng đá vây quanh một vùng nước cạn sát bờ thành một cái "ao" mini: "Đây, bắt được con nào thì thả vào đây, mẹ trông cho."
"Tuyệt! Mẹ thông minh quá!" Cố Thần An nhìn cô đầy sùng bái. Bé Lộ Lộ thì đang đ.á.n.h vật với cái mũ trên đầu, cuối cùng con bé dứt khoát tháo ra đưa cho mẹ: "Mẹ cầm đi, con không đội đâu."
"Thôi được rồi, không đội thì thôi." Quý Vi không ép con.
Trò bắt cá có vẻ mang lại cảm giác thành tựu cực lớn. Cố Thần An từ chỗ "chơi tạm" giờ đã hào hứng hết mình. Bé Lộ Lộ dù chẳng bắt được con cá hay c.o.n c.ua nào nhưng cũng cười toe toét. Thấy gần năm giờ chiều, Quý Vi giục hai đứa chuẩn bị về nhà. Cuối tháng năm nhiệt độ bắt đầu hạ nhanh khi về chiều, cô sợ chúng nghịch nước lâu sẽ bị cảm.
Dù có hơi miễn cưỡng nhưng hai anh em vẫn ngoan ngoãn lên bờ đi giày tất vào. Cuối cùng, Cố Thần An chỉ vào số "chiến lợi phẩm" trong ao đá: "Mẹ ơi, con mang đống này về nhà được không?"
"Để lần sau đi con, lần này mình không mang đồ đựng, mang về chúng cũng chẳng sống được đâu vì cá nhỏ quá. Hay là mình thả chúng ra để chúng đi tìm mẹ nhé." Quý Vi nhìn mấy con cá bé tí tẹo như hạt gạo trong hố nước.
Cố Thần An vốn còn đang phân vân, nghe thấy câu cuối cùng là đổi ý ngay. Cậu bé cúi xuống bê viên đá chặn ở miệng ao ra, dòng nước lập tức cuốn mấy con cá nhỏ bơi về phía lòng sông sâu hơn.
"Cá nhỏ đi tìm mẹ nó rồi hả mẹ?" Lộ Lộ tò mò hỏi.
"Đúng rồi, cá đi tìm mẹ rồi, giờ mình cũng về nhà thôi." Quý Vi nhắc nhở.
"Lần sau mình lại ra đây nữa nhé mẹ?" Cố Thần An hỏi.
"Tất nhiên rồi, nhưng giờ về nhà hai đứa phải uống bát nước gừng để giải cảm đã." Tính ra hai đứa đã nghịch dưới nước hơn một tiếng đồng hồ, uống chút nước gừng đường đỏ là cách tốt nhất để phòng bệnh.
"Vị nó ngọt ngọt mà cay cay đúng không mẹ?" Lộ Lộ nhớ lại hương vị nước gừng từng uống.
"Đúng rồi con." Quý Vi nói xong bỗng chợt nhớ đến Cố Trí Viễn, không biết tối nay anh có về ăn cơm không nhỉ?
