Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 25: Mượn Gió Bẻ Măng (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:36
Editor: Yang Hy
Quý Vi chắc chắn mình không quen người phụ nữ trước mặt, lại càng không ưa cái kiểu đập cửa thô bạo của chị ta. Cô cố nén sự khó chịu, hỏi lại lần nữa: "Xin hỏi chị tìm ai?"
"Cô giáo Quý, cô không nhận ra tôi à?" Người phụ nữ đứng ở cửa vừa nói vừa soi mói Quý Vi từ đầu đến chân, ánh mắt xét nét đó khiến Quý Vi cực kỳ khó chịu.
"Mẹ ơi, đấy là mẹ bạn Trương Tiểu Quân ạ." Cố Thần An từ trong nhà chạy ra, chỉ tay về phía người phụ nữ.
"Gớm, đổi giọng nhanh thế cơ à, gọi mẹ nghe ngọt xớt nhỉ." Miêu Tiểu Lan bĩu môi dè bỉu.
"Mẹ em Trương Tiểu Quân, chị đến đây có việc gì không?" Nhớ lại lời kể của Trương Tiểu Quân hôm qua, Quý Vi vốn đã chẳng ưa gì nhà họ Trương, giờ nghe cái giọng điệu mỉa mai này càng thấy ghét hơn.
"Tôi đến tìm cô đương nhiên là có việc rồi." Miêu Tiểu Lan thầm lườm nguýt một cái. Cái tên Cố Trí Viễn này đúng là mù dở, thà rước một người đàn bà đèo bòng con riêng về chứ nhất định không chịu lấy em gái chị ta. Người đàn bà này ngoài cái mặt đẹp ra thì có điểm nào hơn em gái chị ta chứ?
"Vậy chị có việc gì thì nói nhanh cho, chúng tôi đang bận." Quý Vi khéo léo đuổi khách.
"Cô giáo Quý này, dù cô là mẹ kế của thằng Thần An thật, nhưng cũng đừng thiên vị quá đáng thế chứ. Nó đ.á.n.h nhau với thằng Quân nhà tôi, làm thằng bé bị bầm tím cả đùi lẫn bụng, thế mà chẳng thấy cô phạt nó gì cả?"
Đúng vậy, Miêu Tiểu Lan hôm nay đến là để kiếm chuyện. Nhớ hồi hai bố con Cố Trí Viễn mới chuyển đến, chị ta giúp đỡ không ít, thậm chí còn không nề hà mai mối em gái ruột cho anh, ai ngờ anh thẳng thừng từ chối. Miêu Tiểu Lan nuốt không trôi cục tức ấy, cấm tiệt con cái trong nhà chơi với cái “cục nợ" Cố Thần An. Mấy hôm trước nghe tin Cố Trí Viễn tái hôn, còn phát kẹo hỷ cho cả xóm trừ nhà chị ta ra, chị ta biết ngay họ Cố cố tình dằn mặt mình. Đang lúc chưa tìm được cớ để gây sự thì mấy vết bầm trên người Trương Tiểu Quân đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh".
"Phụ huynh em Tiểu Quân này, nếu chị đến vì chuyện đó thì mai mời chị lên trường giải quyết. Chuyện đó tôi đã xử lý xong xuôi rồi, hai đứa trẻ cũng đã xin lỗi nhau. Còn về vết bầm trên người em Tiểu Quân, tôi hoàn toàn không biết vì hôm qua cháu không nói gì cả. Ngược lại, vết thương trên mặt Thần An thì ai cũng thấy rõ."
Quý Vi vừa dứt lời, Cố Thần An lập tức chìa mặt và mu bàn tay đầy vết cào xước do Trương Tiểu Quân gây ra về phía Miêu Tiểu Lan.
"Kể cả thế thì cô cũng không được làm qua loa cho xong chuyện. Ít nhất cũng phải báo cho phụ huynh chúng tôi biết một tiếng chứ, nhỡ con tôi bị thương bên trong thì sao?" Miêu Tiểu Lan thấy mặt Cố Thần An xước xát thì thầm hả hê: Được đấy, con mình không thua thiệt là tốt rồi.
"Vâng, lần sau nếu có chuyện tương tự tôi sẽ báo cho chị ngay." Quý Vi giờ thì chắc chắn bà chị này đang mượn gió bẻ măng rồi.
"Thế cô giáo tính giải quyết vụ này thế nào đây? Không thể cứ thế mà cho qua được." Miêu Tiểu Lan khó chịu ra mặt trước thái độ bình thản của Quý Vi.
"Vậy theo chị thì nên giải quyết thế nào cho thỏa đáng?" Quý Vi vẫn giữ thái độ bình tĩnh.
"Thằng Quân bị bầm tím thế kia, chắc chắn phải đi bệnh viện kiểm tra xem có bị làm sao bên trong không. Vết thương là do con cô gây ra, tiền khám tất nhiên nhà cô phải chịu rồi." Miêu Tiểu Lan ra điều kiện.
"Được thôi. Tiện thể chúng tôi cũng đang lo mấy vết cào trên mặt và tay Thần An, không biết có để lại sẹo không. Vậy hai nhà cùng đưa các cháu đi khám luôn thể, chị thấy khi nào thì tiện?" Quý Vi đá quả bóng trách nhiệm ngược lại.
"Ơ hay, cô giáo mà cũng định ăn vạ à? Mấy vết xước cỏn con thế làm sao mà để lại sẹo được?" Miêu Tiểu Lan giãy nảy.
"Mẹ em Tiểu Quân, giờ tôi đang nói chuyện với tư cách phụ huynh của Thần An. Chị xót con chị thì tôi cũng xót con tôi. Cả hai nhà cùng đưa con đi khám cho yên tâm, chị thấy sao?" Quý Vi mỉm cười nhìn thẳng vào mặt đối phương.
"Cô giáo Quý, cô làm thế không sợ mang tiếng thiên vị à? Nếu tôi đem chuyện này kể cho phụ huynh cả lớp biết, họ sẽ nghĩ gì về cô đây?" Miêu Tiểu Lan bắt đầu giở giọng đe dọa.
"Họ nghĩ gì tôi không thẹn với lòng là được. Hôm đó cả lớp đều chứng kiến hai đứa nhỏ đ.á.n.h nhau, ai đúng ai sai tụi nhỏ biết hết. Nếu chị cảm thấy tôi đối xử bất công với con chị, chị hoàn toàn có quyền xin chuyển lớp cho cháu." Quý Vi chẳng ngán, loại người này càng nhún nhường họ càng được đà lấn tới.
"Bố ơi! Bố về rồi! Bố ra đây nhanh lên, mẹ bạn Trương Tiểu Quân định ăn vạ nhà mình kìa!" Cố Thần An đứng sau lưng Quý Vi bỗng hét toáng lên rồi chạy vụt ra cổng.
"Cái thằng ranh con này ăn nói hàm hồ gì thế hả? Ai ăn vạ?" Miêu Tiểu Lan chột dạ quát lại, giọng rõ là yếu thế hơn hẳn.
"Có chuyện gì thế?" Giọng Cố Trí Viễn lạnh băng vang lên. Miêu Tiểu Lan rùng mình nhớ lại ánh mắt đáng sợ của anh hồi trước, bàn tay đang chống nạng bất giác siết c.h.ặ.t lại: "Thôi được rồi, nể tình hàng xóm láng giềng lần này tôi bỏ qua. Nhưng lần sau mà còn bắt nạt con tôi thì đừng trách tôi không nể mặt đấy."
Thấy Miêu Tiểu Lan định chuồn, Quý Vi bước lên chắn đường: "Khoan đã."
"Còn chuyện gì nữa?" Miêu Tiểu Lan sợ Cố Trí Viễn đứng lù lù bên cạnh nên gắt gỏng.
"Chị đã mất công đến tận đây rồi thì chúng ta nên làm cho ra lẽ. Như chị nói đấy, đều là hàng xóm với nhau cả, chẳng lẽ lại để mọi người hiểu lầm là Thần An nhà tôi bắt nạt con chị thật sao?" Giọng Quý Vi nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết.
"Thế cô muốn gì?" Miêu Tiểu Lan bắt đầu thấy bất an.
"Tiện thể bà con lối xóm đang có mặt đông đủ ở đây, chúng ta cứ nói rõ đầu đuôi sự việc ra. Thần An nhà tôi không làm thì không ai được phép đổ oan cho thằng bé." Giọng Quý Vi đanh lại, rồi cô quay sang Cố Thần An dịu dàng bảo: "Thần An, con sang gọi bạn Tiểu Quân qua đây. Chuyện hôm qua thế nào chỉ có hai đứa là rõ nhất thôi."
Lúc này Miêu Tiểu Lan mới giật mình nhìn ra ngoài, không biết từ lúc nào hàng xóm đã xúm lại xem đông nghịt. Chị ta hằn học: "Cô giáo Quý, cô làm thế này không phải là bé xé ra to quá rồi sao?"
"Chị Miêu, tôi đã nói rồi, lúc này tôi không phải là giáo viên, tôi chỉ là mẹ của Thần An thôi. Nếu đúng là Thần An bắt nạt bạn, chúng tôi sẵn sàng xin lỗi."
Lời lẽ thấu tình đạt lý của Quý Vi cộng với việc Cố Trí Viễn bình thường sống rất được lòng bà con lối xóm nên mọi người bắt đầu nghiêng về phía họ.
Miêu Tiểu Lan định cãi cố thì Cố Trí Viễn lên tiếng: "Vợ tôi nói đúng đấy. Lúc này chúng tôi cũng như chị, đều là những bậc cha mẹ lo lắng cho con cái. Chúng tôi hiểu vì sao chị tìm đến tận cửa, và cũng mong chị hiểu cho tâm trạng muốn bảo vệ con của chúng tôi."
"Phải đấy, vợ chồng chú Cố nói phải. Không thể vì cô Quý là giáo viên mà bắt cô ấy không được xót con mình chứ."
"Chuẩn luôn. Mà nhìn cái tướng thằng Thần An bé tin hin thế kia, làm sao mà đ.á.n.h lại thằng Quân to xác được?" Có người thắc mắc.
