Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 27: Mượn Gió Bẻ Măng (3)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:37

Editor: Yang Hy

Chuyện rượu thịt Cố Trí Viễn đã tính cả rồi, nhưng khoản quà vặt cho trẻ con thì anh quên béng mất. Đang lúc anh ngớ người ra thì Quý Vi lại bảo: "Tí nữa mình cùng liệt kê danh sách những thứ cần mua, anh cứ theo đó mà sắm. À, đống giấy tờ sáng nay tôi nhờ anh sắp xếp xong chưa?"

"Xong rồi." Cố Trí Viễn móc trong túi áo sơ mi ra tờ giấy đưa cho cô.

Lần đầu tiên nhìn thấy chữ viết của Cố Trí Viễn, Quý Vi thầm khen "nét chữ nết người" chẳng sai tí nào. Chữ anh viết nét nào ra nét nấy, sắc sảo và gãy gọn. Cô lướt qua một lượt, khóe môi khẽ cong lên khi thấy dòng chữ "Cấm mua t.h.u.ố.c lá, rượu bia". Lo xa đến mức này cơ à? Nhưng mà cấm sớm thế cũng tốt.

Thấy cô định lôi ra sắp xếp ngay, Cố Trí Viễn ngăn lại: "Ăn cơm trước đã."

Sau vụ Miêu Tiểu Lan xin lỗi, Quý Vi cảm thấy Cố Thần An ngày càng bám dính lấy mình. Cô cũng chẳng biết đó là tốt hay xấu nữa. Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đã đến thứ bảy. Ngày mai là chủ nhật, cô định đưa tụi nhỏ lên thành phố cho bồ câu ăn, và tất nhiên không quên đưa Cố Thần An đi khám tâm lý. Nhưng trước mắt, nhiệm vụ quan trọng nhất là phải tiếp đãi chu đáo các chiến hữu của Cố Trí Viễn cái đã.

Mấy hôm nay Cố Trí Viễn đi làm về xách theo lỉnh kỉnh đủ thứ, nào hoa quả, lạc rang, hạt hướng dương, rồi cả bánh kẹo mua ở trấn. Thời buổi mở cửa, chợ phiên ở quê họp lại nên đồ đạc cũng rẻ hơn nhiều. Quý Vi bày biện tất cả lên bàn làm Cố Thần An và Lộ Lộ tròn mắt ngạc nhiên: "Mẹ ơi, sắp Tết rồi ạ?"

Trong ký ức non nớt của tụi nhỏ, chỉ có Tết mới được ăn nhiều đồ ngon thế này thôi.

"Không phải Tết đâu, hôm nay nhà mình có khách quý. Thần An, Lộ Lộ, hai con là chủ nhà nhí đấy nhé, phải tiếp đãi các bạn nhỏ thật chu đáo nha." Quý Vi cười bảo.

"Chủ nhà nhí ạ?" Khái niệm này mới toanh với Cố Thần An.

"Đúng rồi. Lát nữa bố mẹ tiếp người lớn, còn hai con phụ trách tiếp các bạn nhỏ."

"Thế tụi con phải làm gì ạ?" Cố Thần An hơi lo, sợ mình làm không tốt.

"Thì con cứ làm như lúc chơi với em Lộ Lộ ấy, rủ các bạn xem tivi hoặc ra sân chơi cùng là được." Quý Vi hướng dẫn.

Cố Thần An gật gù ra chiều đã hiểu. Còn Lộ Lộ thì đã đặt hết sự chú ý vào đĩa hoa quả trên bàn rồi, lời mẹ dặn chắc gió thổi bay mất rồi. Quý Vi lắc đầu cười khổ, bốc cho mỗi đứa một nắm lạc: "Này, hai đứa ra kia ngồi ăn đi, nhớ đừng vứt vỏ lung tung đấy nhé."

Đã sang tháng sáu, trời bắt đầu nóng, nhà chưa có tủ lạnh nên thịt thà Cố Trí Viễn mới mua sáng nay, còn rau củ thì đã mua từ hôm qua. Quý Vi vào bếp nhặt rau. Chắc chắn lát nữa anh phải ngồi tiếp khách, không thể cứ ru rú trong bếp được, nên cô tranh thủ sơ chế trước để đỡ đần cho anh.

Hai đứa nhỏ ngồi ăn lạc ngoài sân, vừa ăn vừa thủ thỉ to nhỏ. Nhìn góc nghiêng của Lộ Lộ, Quý Vi nhận ra má con bé đã phúng phính hơn trước. Phát hiện này khiến cô vừa mừng vừa tủi, cô cúi mặt cố nén những giọt nước mắt chực trào, tự nhủ lòng rằng mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi.

Lúc Cố Trí Viễn về thì gia đình Lữ Song Tài vẫn chưa tới. Anh xử lý xong chỗ sườn mới mua, bắc lên bếp hầm rồi lại ra sân làm cá. Quý Vi đang canh lửa trong bếp, thấy anh vào liền hỏi: "Họ ở có xa đây không anh?"

"Họ sống ở trên huyện, thi thoảng mới về trấn thôi. Chắc giờ này đón con xong đang trên đường xuống đấy."

"Thế cũng không xa lắm." Quý Vi nghĩ bụng, chắc tầm hai năm nữa họ cũng chuyển hẳn lên thành phố thôi.

"Sườn anh hầm thanh đạm, còn cá anh tính làm món gì cay cay một chút. Em với Lộ Lộ có ăn được cay không?" Anh biết khẩu vị hai nhà kia đều thích đậm đà.

"Anh cứ chiều theo khẩu vị khách khứa đi, Lộ Lộ tôi lo được." Quý Vi bảo.

Qua quan sát mấy ngày nay, Cố Trí Viễn biết Quý Vi ăn cay được, chỉ có Lộ Lộ còn bé quá sợ không chịu nổi nên anh mới đắn đo. Cá vừa ướp xong thì ngoài ngõ đã vang lên tiếng cười nói oang oang: "Chú Viễn ơi, bọn anh tới rồi đây!"

"Để tôi ra chào mọi người một tiếng, lát trong bếp cứ để tôi lo." Quý Vi ra hiệu cho Cố Trí Viễn cứ yên tâm tiếp khách.

Cố Trí Viễn ngập ngừng một chút rồi gật đầu: "Thế thì vất vả cho em quá."

"Khách sáo gì chứ, người một nhà cả mà." Quý Vi nhắc khéo.

Giọng nói hào sảng của Lữ Song Tài vang vọng khắp sân. Hai đứa trẻ đang ngồi làm bài tập là phản ứng nhanh nhất. Lộ Lộ nhát cáy nấp ngay sau lưng anh trai, nhìn chằm chằm vào đám người lạ. Thật ra Cố Thần An cũng chẳng thân quen biết gì, nhưng vẫn lễ phép đứng dậy chào: "Cháu chào bác Lữ, chào bác Vương ạ!"

"Chà, Thần An lớn tướng rồi nhỉ, cao hơn lần trước bác gặp đấy." Lữ Song Tài xoa đầu cậu bé, rồi nhìn sang cô bé đang lấp ló phía sau, đoán chắc là con gái riêng của vợ mới Cố Trí Viễn. Trông hai đứa có vẻ hòa thuận đấy.

Thấy bác nhìn em gái, Cố Thần An chủ động giới thiệu: "Bác Lữ ơi, đây là em gái cháu, em ấy tên là Lộ Lộ ạ."

"À ra là Lộ Lộ, ngoan quá. Đây, bác có quà cho hai đứa này." Quà của bác Lữ là một chiếc ô tô đồ chơi và một con b.úp bê vải, nhìn là biết bác chọn rất có tâm rồi.

"Chúng cháu cảm ơn bác ạ. Lộ Lộ, chào bác Lữ đi em." Cố Thần An nhắc em.

Lộ Lộ ngoan ngoãn chào. Kiều Tiểu Tuyết và Chu Mỹ Vân cũng cười đáp lại, rồi giục con cái mình ra chơi cùng hai bạn mới. Trẻ con dễ làm quen, loáng cái đã chơi đùa ríu rít.

Lúc này, vợ chồng Quý Vi cũng từ bếp bước ra. Quý Vi đứng cạnh Cố Trí Viễn, mỉm cười chào khách. Lữ Song Tài bước tới cười hỏi: "Đây chắc là thím nhà rồi nhỉ?"

"Đây là nhà tôi, Quý Vi. Anh Lữ, anh Vương, các chị vào nhà ngồi chơi." Cố Trí Viễn giới thiệu.

Quý Vi cũng chào hỏi theo cách xưng hô của Cố Trí Viễn, rồi ghé tai anh nói nhỏ: "Anh cứ ở đây tiếp chuyện các anh ấy đi, bếp núc có tôi lo là được rồi. Hay là anh không tin tưởng tay nghề của tôi?" Câu cuối cô nói giọng trêu đùa.

"Đâu có, thế thì cực cho em quá." Cố Trí Viễn không chần chừ nữa, mời khách vào nhà chính dùng hoa quả, bánh kẹo.

Kiều Tiểu Tuyết và Chu Mỹ Vân hàn huyên vài câu xã giao rồi cũng chủ động đề nghị xuống bếp phụ giúp.

Nghe tiếng bước chân sau lưng, Quý Vi ngạc nhiên quay lại: "Ơ, tôi bảo tôi lo được mà." Thấy hai người phụ nữ đi vào, cô ái ngại: "Ấy, sao các chị lại vào đây ạ?"

"Mấy ổng toàn bàn chuyện trên trời dưới biển, tụi chị nghe không vô. Quý Vi này, món này là cá nấu dưa hay gì đấy?" Chu Mỹ Vân chỉ vào chậu cá đang ướp.

"Dạ cá sốt cay ạ. Anh Viễn bảo mọi người ăn được cay nên làm một nồi to cho đã. Còn tụi nhỏ thì có sườn hầm rồi ạ." Cá nhiều xương dăm, trẻ con ăn không tiện nên cô không chia phần cá cho tụi nhỏ.

"Chú Viễn nhà em tâm lý thật đấy, chả bù cho ông chồng nhà chị, cả đời chả biết cái bếp nó méo tròn ra sao." Kiều Tiểu Tuyết bĩu môi chê chồng.

"Mỗi người một việc mà chị." Chủ đề này hơi nhạy cảm nên Quý Vi lái sang chuyện con cái. Hai bà mẹ kia biết cô là giáo viên nên cũng hào hứng bàn luận chuyện học hành của con.

Qua câu chuyện, Quý Vi nắm sơ sơ tình hình hai nhà. Lữ Song Tài tự mua xe tải chạy hàng, vợ ở nhà nội trợ. Vợ chồng Vương Hải Phong thì đang làm công nhân nhà máy trên huyện, dạo này nhà máy làm ăn bết bát nên đang tính chuyện nghỉ việc ra làm ăn riêng.

"Vẫn là vợ chồng em ổn định nhất, chả phải lo nghĩ gì." Chu Mỹ Vân nói với vẻ ghen tị.

"Dạ nhìn thế thôi chứ bên em cũng thi cử, đ.á.n.h giá suốt chị ạ. Còn nhà em thì đi suốt ngày, việc nhà cửa con cái mình em lo hết, người ngoài nhìn vào thì thấy sướng, chứ ở trong chăn mới biết chăn có rận chị ạ." Quý Vi thở dài. Đúng là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Ba người phụ nữ nhìn nhau cười xòa.

Có thêm người phụ giúp nên bữa cơm nhanh ch.óng hoàn tất. Khi món cá sốt cay vừa bắc ra khỏi bếp, Quý Vi gọi với ra ngoài: "Thần An, dắt em dọn bàn đi con, sắp ăn cơm rồi."

"Dạ!" Cố Thần An vừa dạ một tiếng thì Cố Trí Viễn đã nhanh tay hơn. Cái bàn ăn nhỏ thường ngày không đủ chỗ, anh lôi cái bàn tròn to trong kho ra, rồi sai con trai: "Nay ăn bàn này. Con vào lấy mấy chai nước ngọt bố mua lúc sáng ra đây."

Lâu lắm rồi ba anh em mới tụ tập đông đủ, hôm nay chắc chắn phải làm vài ly. Đàn ông uống rượu, còn phụ nữ và trẻ em uống nước ngọt.

Nồi cá to đùng bốc khói nghi ngút được đặt lên bàn, mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp sân. Lữ Song Tài cười khà khà: "Tay nghề thím nhà được đấy chứ nhỉ!"

"Cũng ngon đấy anh." Cố Trí Viễn cười phụ hoạ, thật ra đây cũng là lần đầu anh được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của Quý Vi, nhìn màu sắc và ngửi mùi hương thì có vẻ rất ổn.

"Trông cay thế kia chắc là ngon lắm." Cố Thần An lần đầu thấy mẹ nấu món chính thế này, cứ dán mắt vào chậu cá thèm thuồng.

Các món ăn lần lượt được bưng lên. Quý Vi mời: "Mọi người cứ ăn trước đi ạ, để em xào thêm đĩa rau xanh nữa." Nãy cô mới phát hiện ra rổ rau rửa từ đầu bị bỏ quên.

"Thôi em, ăn đã, tí nữa hẵng xào, không ăn hết lại phí." Kiều Tiểu Tuyết và Chu Mỹ Vân kéo tay cô ngồi xuống.

"Vâng, thế ăn trước đã ạ." Hôm nay toàn món đạm, lát nữa chắc chắn phải bổ sung thêm rau xanh cho đỡ ngấy.

Ba người đàn ông bắt đầu rót rượu. Quý Vi mở nắp chai nước ngọt bằng cạnh bàn, đưa cho từng đứa trẻ rồi mới đến lượt mình. Cô không quên dặn hai đứa con: "Không được chỉ uống nước ngọt với ăn vã thức ăn đâu đấy, phải ăn cả cơm nữa nghe chưa?"

"Con biết rồi ạ, con đi xới cơm ngay đây." Cố Thần An làm tròn vai chủ nhà nhí, quay sang hỏi các bạn: "Anh ơi, chị ơi, anh chị muốn ăn cơm luôn hay tí nữa mới ăn ạ?"

"Tí nữa em ơi." Con trai anh Lữ 10 tuổi và con gái anh Vương 9 tuổi đều đồng thanh đáp.

"Dạ, vậy mẹ, dì Kiều, dì Chu có ăn cơm luôn không ạ?"

"Thần An hiểu chuyện quá, con cứ xới cho hai anh em trước đi." Kiều Tiểu Tuyết tấm tắc khen. Lần này gặp lại thấy thằng bé dạn dĩ hơn hẳn, công lao của Quý Vi đúng là không nhỏ.

Ba ông chồng vừa nhậu vừa ôn nghèo kể khổ chuyện quân ngũ, rồi bàn chuyện thời thế. Lữ Song Tài thấy Vương Hải Phong cứ chần chừ mãi bèn cạn ly rượu rồi khuyên: "Hải Phong, nghe tôi đi, muốn làm thì làm sớm. Giờ đâu chỉ nhà máy ông khó khăn, đợi đến lúc ai cũng đổ xô ra làm thì ông có mà húp cháo."

Cố Trí Viễn ngồi nghe, tay siết c.h.ặ.t chén rượu. Thực tâm anh cũng muốn đổi nghề, nhưng anh biết giờ chưa phải lúc. Lời của anh Lữ khiến lòng anh d.a.o động không ít.

"Tôi sợ mất cả chì lẫn chài thôi ông ạ. Giờ tuy ít việc nhưng tháng nào cũng có lương cứng, nhỡ nghỉ rồi mà làm ăn thua lỗ thì lấy gì nuôi vợ con?" Rủi ro tự chịu là điều khiến Vương Hải Phong chùn bước.

"Ông cứ muốn ăn chắc mặc bền thế thì làm gì có cửa giàu, có khi lại mất trắng cả hai đấy." Lữ Song Tài khích tướng.

"Thì tôi vẫn đang rối đây này. Chú Viễn, chú thấy sao?" Vương Hải Phong quay sang hỏi ý kiến chủ nhà.

"Anh Lữ nói có lý, nhưng nỗi lo của anh Vương cũng là thường tình. Đằng sau mình còn cả gia đình, quyết định này đúng là khó khăn thật." Câu trả lời "ba phải" khéo léo của Cố Trí Viễn khiến Quý Vi đang ngồi bàn bên cạnh phải mỉm cười. Không ngờ anh chồng mình cũng biết cách "giữ kẽ", không làm mất lòng ai giỏi đến vậy.

Lũ trẻ ăn xong là nhấp nhổm muốn xuống mâm. Không cần người lớn nhắc, Cố Thần An đã ra dáng anh cả, dẫn các bạn vào nhà trong xem tivi. Kiều Tiểu Tuyết và Chu Mỹ Vân nhìn theo, xuýt xoa: "Quý Vi, một mình em chăm hai đứa chắc vất vả lắm nhỉ?"

"Cũng đỡ chị ạ, Thần An ngoan lắm, biết trông em giúp mẹ nên em cũng nhàn." Quý Vi chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi con trai.

Chuyện phụ nữ buôn dưa lê thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chủ đề muôn thuở. Chẳng hiểu sao các bà chị lại lái sang chuyện sinh đẻ. Thấy hai cặp mắt quan tâm nhìn mình, Quý Vi cười lắc đầu: "Vợ chồng em không tính sinh thêm đâu ạ, nuôi dạy tốt Thần An và Lộ Lộ là đủ rồi."

"Là ý của hai vợ chồng hay là ý của chú Viễn thế?" Kiều Tiểu Tuyết biết Cố Trí Viễn luôn cảm thấy mắc nợ con trai nên hỏi nhỏ.

Hiểu ý chị, Quý Vi cười dịu dàng: "Là ý chung của cả hai chúng em chị ạ." Dù chưa chính thức bàn bạc nhưng cô tin trong chuyện này anh và cô có cùng quan điểm.

"Quý Vi à, đừng trách chị nhiều chuyện. Chị nghĩ hoàn cảnh hai đứa thế này thì nên có một đứa con chung, như thế gia đình mới gắn kết bền c.h.ặ.t được." Kiều Tiểu Tuyết thật lòng khuyên nhủ vì thấy Quý Vi là người tốt.

"Em hiểu chị lo cho em, nhưng chuyện này em với anh Viễn đã thống nhất rồi ạ." Quý Vi vẫn giữ thái độ nhã nhặn. Từ lúc quyết định lấy Cố Trí Viễn, cô đã lường trước sẽ có ngày phải nghe những lời khuyên thế này.

Kiều Tiểu Tuyết định nói thêm thì bị Chu Mỹ Vân giật áo ra hiệu thôi. Chuyện riêng nhà người ta, mình góp ý thế là đủ rồi.

"Xin lỗi em, chị lỡ mồm quá." Kiều Tiểu Tuyết chữa ngượng.

"Em biết chị thương em mà, em cảm ơn chị còn không hết ấy chứ." Quý Vi nâng chai nước ngọt lên, ba chị em cụng ly rồi chuyển sang chủ đề khác vui vẻ hơn.

Bữa tiệc kéo dài đến tận bảy rưỡi tối mới tàn. Tiễn khách ra về xong, không khí trong sân nồng nặc mùi rượu. Quý Vi nhìn gương mặt đỏ bừng của chồng, hỏi: "Cố Trí Viễn, anh không say đấy chứ?"

"Yên tâm, anh không say đâu." Anh lắc đầu. Anh thuộc tạng người uống vào là đỏ mặt thôi chứ t.ửu lượng cũng khá lắm.

"Thế anh ra kia ngồi hóng gió cho tỉnh rượu đi, để em dọn dẹp cho." Quý Vi chỉ tay ra ghế đá.

"Em vào chơi với con đi, để anh dọn." Anh tranh việc.

"Thôi để em, anh ngồi đó cho bay bớt mùi rượu đi đã, không vào nhà ám mùi lũ trẻ lại khó chịu."

"Anh không say thật mà." Cố Trí Viễn bất lực, sao vợ chẳng tin mình thế nhỉ?

"Người say có bao giờ nhận mình say đâu." Quý Vi lầm bầm, rồi nói to: "Biết anh không say rồi, nhưng bình thường anh làm mãi rồi, hôm nay để em làm cho."

Thấy vợ kiên quyết, Cố Trí Viễn đành chịu thua, định bụng ngồi một lát rồi đi tắm cho sạch mùi rượu.

Quý Vi bê bát đĩa vào bếp, định bụng lát nữa ra quét sân sau. Bát đĩa hôm nay nhiều dầu mỡ nên phải rửa bằng nước nóng. Hì hục rửa xong đống bát đĩa cũng mất cả nửa tiếng đồng hồ. Lúc cô quay ra định quét sân thì thấy sân đã được quét tước sạch sẽ tinh tươm. Tốt lắm, chồng mình đúng là người có mắt quan sát. Nhưng mà... người đâu rồi?

"Thần An, con có thấy bố đâu không?" Quý Vi ngó vào nhà trong hỏi.

"Ơ, bố mẹ ở ngoài sân suốt mà?" Cố Thần An ngơ ngác.

"Bố không vào đây à? Cũng không lên lầu sao?" Quý Vi nhìn lên cầu thang.

"Con không thấy bố lên lầu ạ." Cố Thần An lắc đầu.

"Để mẹ ra ngoài tìm xem." Quý Vi nhíu mày. Chẳng biết sức uống của Cố Trí Viễn thế nào. Cô kiểm tra chốt cổng, vẫn khóa trong, nghĩa là người vẫn ở trong nhà. Thế thì yên tâm rồi, có say xỉn làm trò mèo gì thì cũng chỉ trong nhà thôi, không sợ mất mặt với hàng xóm.

Đèn sân tối quá, nhiều góc khuất không nhìn rõ. Quý Vi vừa tìm vừa nghĩ bụng mai phải bảo anh thay cái bóng đèn sáng hơn mới được. Tìm một vòng không thấy, cô bắt đầu gọi: "Cố Trí Viễn! Anh đâu rồi? Nghe thấy thì trả lời tôi một tiếng!"

Vẫn im phăng phắc. Quý Vi định lên lầu xem thử, biết đâu anh lên lúc tụi nhỏ không để ý. Trước khi lên, cô ghé qua bàn ăn uống ngụm nước. Lúc này cô mới thấy ánh đèn và tiếng nước chảy trong nhà tắm. Cô giật mình: Trời lạnh thế này mà tắm nước lạnh á? Dù đã sang tháng sáu nhưng sáng sớm và tối muộn trời vẫn se lạnh, nước giếng khoan thì lạnh buốt. Xem ra anh say thật rồi.

Quý Vi định chạy lại nhắc anh tắm nhanh kẻo cảm lạnh. Chưa kịp bước tới thì cửa nhà tắm bật mở. Người đàn ông bước ra, trên người chỉ mặc độc một chiếc quần đùi. Mái tóc ướt sũng nhỏ nước tong tong, những giọt nước men theo cần cổ, chảy xuống bờ vai rắn chắc, rồi trượt dài xuống vòm n.g.ự.c vạm vỡ... Ánh mắt Quý Vi vô thức trượt dài theo dòng nước ấy, cho đến khi cô cảm thấy cổ họng mình bỗng dưng khô khốc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.