Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 28: Bệnh Viện (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:37

Editor: Yang Hy

Người đối diện dường như không ngờ cô lại xuất hiện ở đây, anh vội vàng vớ lấy chiếc áo sơ mi vừa cởi ra bên cạnh, luống cuống mặc vào. Hành động của anh làm Quý Vi cảm thấy mình như kẻ biến thái xông nhầm chỗ, cô hắng giọng giải thích: "Vừa nãy em không thấy anh ngoài sân, tưởng anh say quá trốn vào đâu ngủ rồi, em hơi lo nên mới..."

"Anh không say thật mà." Cố Trí Viễn lần này bất lực thật sự, hóa ra cô chẳng tin anh chút nào.

"Vâng, giờ tôi biết rồi. Vừa nãy anh tắm nước lạnh đấy à? Tuy là tháng sáu rồi nhưng nước vẫn lạnh lắm, để tôi đi nấu cho anh bát nước gừng đường đỏ nhé." Quý Vi nói xong liền chạy ngay xuống bếp như ma đuổi.

Nhìn bóng lưng bỏ chạy của cô, tâm trạng Cố Trí Viễn bỗng dưng vui vẻ lạ thường. Hóa ra vẻ bình tĩnh ban nãy chỉ là giả vờ thôi. Mùi cồn bám trên áo sơ mi làm anh nhíu mày, anh cởi phăng chiếc áo ra, cứ thế để trần thân trên đi lên lầu thay đồ. Nhưng bóng lưng của cô lúc nãy lại nhắc nhở anh, giờ trong nhà không chỉ có anh và Thần An nữa, chuyện như thế này lần sau không được tái diễn. Nghĩ đến đây, Cố Trí Viễn day day trán, tuy tối nay không say nhưng hơi men cũng làm anh mất cảnh giác, quên béng mất hai mẹ con cô đang ở nhà, anh thế này thì không phải phép chút nào.

Quý Vi chỉ cảm thấy tiếng tim đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, cô thầm mắng bản thân: Quý Vi ơi là Quý Vi, mày kém quá kém rồi, mới nhìn thấy người ta cởi trần thôi mà đã căng thẳng thế này, còn ra gì không? Nhưng mà công nhận dáng người Cố Trí Viễn đẹp thật, ít nhất là đẹp hơn mấy tấm ảnh mạng cô hay xem ở kiếp sau.

Dù đầu óc đang rối bời nhưng tay chân Quý Vi vẫn thoăn thoắt, gừng băm nhỏ, đợi nước sôi thì thả vào cùng đường đỏ, đun sôi tầm ba năm phút là được. Nhìn nồi nước gừng sôi sùng sục, lòng Quý Vi cũng dần bình tĩnh lại, cô múc nước ra bát.

Cố Trí Viễn thay đồ xong xuôi mới xuống lầu. Lúc này anh đã dùng khăn khô lau bớt nước trên tóc, tuy vẫn còn ẩm nhưng ít nhất không còn nhỏ nước tong tong nữa. Anh thay một chiếc sơ mi sạch, kiểu dáng y hệt cái lúc nãy. Quý Vi đặt bát nước trước mặt anh: "Tranh thủ uống lúc còn nóng đi anh."

"Mẹ ơi, cái gì thế ạ? Sao mỗi bố có thôi vậy mẹ?" Cố Thần An chỉ vào bát nước trước mặt bố.

"Canh giải rượu đấy, hai bố con con cũng uống rượu à?" Quý Vi cố tình hỏi lại.

"Con ngửi thấy mùi giống nước gừng đường đỏ mà?" Cố Thần An hít hít mũi, cậu không chịu đâu, rõ ràng mẹ thiên vị bố, lén cho bố ăn mảnh, cậu cũng muốn uống.

"Cố Thần An, mẹ thấy con ngứa đòn rồi đấy. Lộ Lộ, lại đây nhanh lên, mẹ đưa đi tắm rồi đi ngủ nào." Quý Vi vẫy tay gọi Lộ Lộ.

"Thôi được rồi, con không uống là được mà. Nhưng lần sau mẹ không được thiên vị thế đâu nhé." Cố Thần An nói ra suy nghĩ trong lòng.

"Được rồi, biết rồi. Con cũng chuẩn bị đi tắm rồi ngủ sớm đi, mai có muốn đi cho bồ câu ăn nữa không?" Quý Vi nhắc nhở.

"Muốn muốn muốn! Bố ơi bố uống nhanh lên, uống xong còn pha nước nóng cho con tắm nữa." Cố Thần An giục.

Cố Trí Viễn không nói gì, ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào bát nước gừng trước mặt. Đây là sự quan tâm của cô sao? Hay cô sợ anh bị cảm, mai không đưa Thần An đi phố cho bồ câu ăn được thì tụi nhỏ sẽ thất vọng? Cố Trí Viễn không ngờ có lúc mình lại đi so đo xem rốt cuộc cô quan tâm mình hay là sợ lũ trẻ thất vọng.

"Bố ơi, bố nghĩ gì thế? Con gọi bố mấy tiếng rồi đấy ạ." Cố Thần An nhìn bố đầy trách móc, bố chẳng nghe thấy tiếng cậu hay sao?

"Hả?" Một lúc sau Cố Trí Viễn mới tìm lại được giọng nói của mình, hơi nóng từ bát nước gừng trước mặt cũng đã tan đi ít nhiều.

"Con bảo là con muốn đi tắm, bố đun nước giúp con chưa?" Cố Thần An lặp lại hành động vừa nãy.

"Chưa vội, lát nữa bố đi." Cố Trí Viễn từ tốn bưng bát nước gừng lên, nhấp từng ngụm nhỏ. Lần đầu tiên anh cảm thấy nước gừng lại ngon đến thế.

Trên lầu, Quý Vi bế Lộ Lộ đã tắm rửa sạch sẽ lên giường, thay quần áo cho bé. Cô hôn lên trán Lộ Lộ, dịu dàng thương lượng: "Lộ Lộ, con ngoan nằm đây nhé, mẹ đi tắm ù cái rồi lên ngay."

Cơn buồn ngủ ập đến khiến Lộ Lộ gật đầu mơ màng: "Đợi mẹ."

"Ngoan lắm." Quý Vi đắp chăn cho con rồi cầm quần áo xuống lầu. Để tránh tình huống ngượng ngùng như lúc nãy tái diễn, cô cố tình gây ra tiếng động khi đi tắm.

"Mẹ ơi, sao mẹ vẫn chưa ngủ ạ?" Cố Thần An thắc mắc.

"Mẹ tắm xong rồi ngủ." Tối nay loay hoay trong bếp lâu quá, cả người ám đầy mùi dầu mỡ, cô phải gội đầu cho sạch sẽ.

"À, thế mẹ tắm trước đi, mẹ xong rồi con tắm ạ." Cố Thần An nói rồi quay lại xem tivi. Người vừa uống hết bát nước gừng cố tình hỏi: "Không phải đi xem nước nóng à, sao lại ra đây rồi?"

"Đợi mẹ tắm xong con mới tắm. À đúng rồi bố ơi, anh Tùng bảo con sắp có thêm em trai là ý gì thế bố?" Cố Thần An chợt nhớ ra lời của Lữ Tùng.

Cố Trí Viễn giật mình thon thót. Chuyện con cái anh và Quý Vi đều ngầm hiểu với nhau, không ngờ anh Lữ lại lo xa hộ họ. Dưới ánh mắt tò mò của Cố Thần An, anh lắc đầu: "Chắc anh ấy nói linh tinh đấy, nhà mình có con với Lộ Lộ là đủ rồi."

"Thật ra có em trai cũng tốt mà bố." Cố Thần An nghiêm túc suy nghĩ, em gái thì cần được bảo vệ, còn em trai thì có thể chơi cùng cậu.

"Cái này hơi khó, con đổi cái khác đi." Cố Trí Viễn dập tắt ngay suy nghĩ viển vông của con.

"Dạ, dù sao con cũng có em gái rồi." Trong lớp nhiều bạn còn chẳng có em gái, nghĩ thế Cố Thần An lại thấy vui vui.

Cảm xúc trẻ con đến nhanh đi cũng nhanh, nhưng Cố Trí Viễn lại vì câu hỏi này mà trầm ngâm suy nghĩ. Anh đắn đo xem có cần nói chuyện thẳng thắn với Quý Vi về vấn đề này không. Đêm đó Cố Trí Viễn mất ngủ, sáng hôm sau bị Cố Thần An hớn hở đ.á.n.h thức: "Bố ơi, bố dậy nhanh lên, đến giờ ra bến xe rồi."

"Biết rồi, con xuống trước đi." Cố Trí Viễn day day thái dương đang đau nhức, mãi một lúc sau mới bò dậy nổi.

Vì Cố Trí Viễn dậy muộn nên cả nhà bốn người đành ra ngoài ăn sáng. Hai đứa nhỏ vẫn nhớ hương vị KFC lần trước, nằng nặc đòi lên thành phố ăn sáng, bố mẹ đành chiều theo. Trên đường ra bến xe, Cố Trí Viễn ngáp ngắn ngáp dài, Quý Vi ngạc nhiên hỏi: "Tối qua anh ngủ không ngon à?"

"Ừ, một chút." Cố Trí Viễn gật đầu.

"Thế lát lên xe tranh thủ chợp mắt tí đi anh." Quý Vi nói xong cũng ngáp theo một cái. Nếu không phải vì kế hoạch lên phố thì giờ này cô cũng đang ngủ nướng rồi.

Xe khách lắc lư mãi cũng vào đến thành phố. Có kinh nghiệm lần trước, lần này họ không cần bắt xe ôm mà đi bộ thẳng đến KFC. Cố Trí Viễn không hứng thú với đồ ăn trong đó nên chọn hàng bánh bao bên cạnh, còn Quý Vi đi cùng hai đứa nhỏ. Lúc này cô mới phát hiện trong tay Thần An và Lộ Lộ đều đang nắm c.h.ặ.t hai đồng tiền, cô ngạc nhiên: "Hai đứa chưa tiêu hết tiền à?"

Chế độ tiền tiêu vặt bắt đầu từ thứ tư, nay là chủ nhật, tính ra mỗi đứa tiêu hết một nửa. Giờ định mang hai đồng này lên phố tiêu sao?

"Tụi con muốn lên phố mua đồ ạ." Cố Thần An nắm c.h.ặ.t hai đồng tiền trong tay.

"Được thôi, lát thấy gì thích thì cứ mua. Đi nào, sang bên cạnh xem bố ăn xong chưa." Quý Vi dắt tay hai đứa.

Khi họ từ KFC bước ra thì Cố Trí Viễn cũng vừa đi ra từ hàng bánh bao. Bốn người hội họp rồi đi thẳng về phía công viên. Công viên không mất vé vào cửa, nhưng muốn cho bồ câu ăn thì phải mua thức ăn ở quầy quy định. Suốt dọc đường hai đứa nhỏ hớn hở ra mặt, Quý Vi thấy thế cũng mỉm cười theo.

Vừa vào công viên, Cố Thần An đã thấy đàn bồ câu đằng xa, cậu kích động lay tay Lộ Lộ: "Lộ Lộ, em nhìn kìa, nhiều bồ câu chưa."

Bồ câu trong công viên là chim nuôi nên chỉ bay quanh quẩn trong phạm vi nhỏ. Chỗ tụ tập đông bồ câu nhất chính là khu vực cho ăn, hai đứa nhỏ gần như chạy vụt tới đó.

Bồ câu được người cho ăn quen nên rất dạn, Cố Thần An thấy có người đặt thức ăn trong lòng bàn tay, xòe ra là bồ câu sà xuống mổ, cậu nhìn mà thèm, cũng muốn thử. Lộ Lộ tuy thích nhưng thấy chim bay lại gần thì sợ, hai tay túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Quý Vi.

Cố Trí Viễn đưa gói thức ăn đã mua cho hai đứa. Cố Thần An bạo dạn học theo người ta dụ bồ câu đến ăn trên tay. Lộ Lộ nhát gan, chỉ dám rải xuống đất, thi thoảng có con tham ăn bay lại gần, cô bé sợ quá lùi lại liên tục. Quý Vi cười an ủi: "Đừng sợ, chúng chỉ muốn ăn thức ăn trong tay con thôi."

Có Quý Vi bên cạnh, Lộ Lộ dần bạo hơn, rắc từng chút thức ăn xuống chân mình. Chẳng mấy chốc bồ câu sà tới, lần này Lộ Lộ không lùi nữa, thậm chí còn đưa tay sờ thử lông chim. Lũ bồ câu đã quen hơi người, mặc kệ bàn tay nhỏ xíu sờ soạng, cứ mải mê mổ hạt. Lộ Lộ thấy thế thì cười tít mắt.

"Lộ Lộ, em thử thế này xem, chúng ngoan lắm, không mổ em đâu." Cố Thần An bên cạnh dạy em cách xòe tay ra.

Lúc này có thợ chụp ảnh đeo máy ảnh đi tới mời chào: "Anh chị có muốn chụp tấm ảnh làm kỷ niệm không?"

Nghe thấy chụp ảnh, cả Cố Thần An và Lộ Lộ đều nhớ đến mấy tấm ảnh ghép phông nền giả ở nhà, mắt hai đứa sáng rực lên vẻ mong chờ. Cả hai nhìn chằm chằm vào Quý Vi. Quý Vi vốn không chịu nổi ánh mắt này, trước sự hồi hộp của hai con, cô gật đầu: "Được rồi, mình chụp đi."

Ảnh lấy ngay ở khu du lịch nên giá đắt gấp hai ba lần bình thường. Quý Vi tuy hơi xót tiền nhưng tuổi thơ là vô giá, thế là mỗi đứa có thêm một tấm ảnh để đời. Đặc biệt là Lộ Lộ, bị chộp đúng khoảnh khắc con chim bay đậu lên tay làm bé sợ phát khóc.

"Con thấy chưa, nó có mổ con đâu. Nếu sợ quá thì cứ rải xuống đất như lúc nãy là được mà." Quý Vi an ủi.

Lộ Lộ nước mắt lưng tròng, muốn chơi nhưng chim đậu lên tay lại sợ. Thế là cô bé cứ vừa ngập ngừng vừa rụt rè cho ăn hết chỗ thức ăn trên tay.

Quý Vi buồn cười, đúng là "vừa nhát vừa ham". Cố Trí Viễn ngồi xuống bên cạnh, dỗ dành: "Lộ Lộ muốn cho ăn nữa không? Đừng sợ, bố mẹ ở đây bảo vệ con mà."

Lộ Lộ ngước lên nhìn anh, giọng đầy ngạc nhiên: "Thật ạ?"

"Tất nhiên rồi." Cố Trí Viễn nói xong dắt tay con bé đi mua thêm thức ăn.

Quý Vi bất lực, đã bảo chỉ cho trải nghiệm cho biết thôi, nếu cứ chiều theo ý tụi nhỏ thế này chắc ở đây cả ngày mất. Hai bố con quay lại với hai gói thức ăn, Lộ Lộ chia cho anh Thần An một gói rồi lại tiếp tục thử sức. Lần này có Cố Trí Viễn bên cạnh, gan cô bé to hơn hẳn. Đến khi con chim lơ lửng mổ thức ăn trên tay, Lộ Lộ hét lên gọi mẹ vì sướng quá làm con chim bay mất tiêu. Mặt con bé xị xuống ngay lập tức, Cố Trí Viễn nói nhỏ gì đó, Lộ Lộ lại vui vẻ trở lại.

Quý Vi không qua đó mà đứng nhìn Cố Trí Viễn chăm sóc hai đứa nhỏ. Anh kiên nhẫn hơn cô tưởng nhiều, dù là với Thần An hay Lộ Lộ. Lần này thức ăn hết cái vèo, Lộ Lộ không mè nheo mua thêm nữa mà chạy lon ton lại chỗ mẹ, ngước lên đầy tự hào: "Mẹ ơi, vừa nãy mẹ thấy không ạ?"

"Mẹ thấy rồi, Lộ Lộ ngày càng dũng cảm nha." Quý Vi véo nhẹ má con.

"Tại bố bảo bố sẽ đứng bên cạnh bảo vệ con nên con không sợ nữa đấy." Lộ Lộ nói xong liếc nhanh sang Cố Trí Viễn rồi mím môi cười.

"Thế cũng là dũng cảm rồi. Con ra xem anh hai cho ăn xong chưa?" Quý Vi biết con bé đang ngượng.

"Dạ." Lộ Lộ chạy ngay đi tìm anh Thần An như một cơn gió. Quý Vi quay sang người bên cạnh, khẽ hỏi: "Giờ đi bệnh viện luôn hả anh?"

"Ừ, đi hỏi xem sao." So với việc chơi đùa, rõ ràng sức khỏe tâm lý của Cố Thần An quan trọng hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.