Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 29: Bệnh Viện (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:37
Editor: Yang Hy
Cho bồ câu ăn xong, hai đứa nhỏ đều mãn nguyện. Công viên còn nhiều trò chơi khác, lúc nãy Quý Vi đã giao kèo trước là hôm nay chỉ cho bồ câu ăn, lần sau mới được chơi trò khác, tụi nhỏ đều vui vẻ đồng ý. Lúc này hai đứa lại chụm đầu to nhỏ gì đó, chưa đợi Quý Vi hỏi thì Cố Thần An đã chạy lại: "Mẹ ơi, đợi tụi con một lát nhé."
Đợi tụi nhỏ chạy xa, Quý Vi mới phát hiện hai đứa chạy ra chỗ ông bán kẹo mạch nha gần đó. Loại kẹo dùng hai cái que tre khuấy vào nhau, trẻ con hay gọi là kẹo kéo. Hai đứa quay lại rất nhanh, ngoài phần của mình, chúng còn mua cho cả cô và Cố Trí Viễn. Nhìn cây kẹo chúng đưa, Quý Vi cười nhận lấy: "Ôi, cảm ơn hai con nhé."
Trái ngược với sự vui vẻ của cô, Cố Trí Viễn lại hơi khó xử. Lâu lắm rồi anh không ăn mấy thứ này, anh nghĩ mình là người lớn mà ăn cái này thì buồn cười lắm. Nhưng nhìn vẻ mặt mong chờ của Lộ Lộ, lời từ chối không sao nói ra được. Thế là cây kẹo mạch nha trở thành gánh nặng ngọt ngào trên tay anh. Anh c.ắ.n một miếng, ăn sạch phần kẹo bên trên.
"Mẹ ơi, giờ mình đi đâu ạ?" Miệng vẫn ngậm kẹo, Cố Thần An nói chuyện không rõ tiếng.
"Giờ mình cần đến bệnh viện một chuyến." Quý Vi ôn tồn đáp.
"Mẹ bị ốm ạ? Mẹ thấy không khỏe ở đâu?" Cố Thần An lo lắng. Lộ Lộ bên cạnh đang nghịch kẹo cũng ngẩng phắt lên: "Mẹ ốm sao?"
"Không phải đâu, đến bệnh viện ngoài khám bệnh còn để kiểm tra sức khỏe nữa mà." Quý Vi không nói thẳng là đưa Cố Thần An đi khám bệnh.
"Thế ạ?" Hai đứa nhỏ vẫn chưa hiểu "kiểm tra sức khỏe" là gì.
Từ công viên đến bệnh viện khá xa, lần này họ chọn đi xe buýt. Thành phố vào ngày chủ nhật rất đông đúc, xe buýt hết sạch chỗ ngồi, họ đành phải đứng. Quý Vi phải dắt Lộ Lộ nên tìm một chỗ có điểm tựa, để Lộ Lộ ôm chân mình.
Chỉ qua một trạm dừng, người lên xe càng đông. Quý Vi cảm thấy chỗ đứng của mình bị chèn ép hẹp lại. Thấy có người sắp chen tới, bỗng nhiên trước mặt cô xuất hiện một bóng người, mùi hương quen thuộc xộc vào mũi. Cô ngẩng lên, chạm ngay vào ánh mắt đen láy của Cố Trí Viễn. Anh hỏi nhỏ: "Hai mẹ con không sao chứ?"
"Không sao ạ." Quý Vi lắc đầu. Gần quá, vì xe đông nên hai người đứng sát sạt nhau. Nhất là mỗi khi tài xế phanh gấp, người phía sau xô tới, nếu không nhờ Cố Trí Viễn dùng tay chống đỡ thì hai người đã va vào nhau rồi. Quý Vi cúi đầu nhìn đỉnh đầu Lộ Lộ, hơi thở của Cố Trí Viễn như phả ngay trên đỉnh đầu cô. Lần đầu tiên Quý Vi cảm thấy thời gian trôi qua chậm đến thế. Mãi mới đến nơi, khi Cố Trí Viễn buông tay lùi lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Đây là bệnh viện tốt nhất thành phố. Quý Vi giữ hai đứa trẻ, Cố Trí Viễn đến quầy lễ tân hỏi về khoa tâm lý. May là ở đây có tư vấn tâm lý, dù điều kiện và môi trường trông khá bình thường. Có lẽ thời này ít người coi trọng vấn đề tâm lý nên cả khoa rất yên tĩnh. Ban đầu Cố Trí Viễn định vào cùng Cố Thần An, nhưng bác sĩ yêu cầu anh ra ngoài, chỉ để mình cậu nhóc ở trong.
Thấy anh trai đi ra, Lộ Lộ lo lắng: "Anh hai bị sao thế mẹ?"
"Anh không sao đâu con, bác sĩ đang kiểm tra bài cho anh thôi." Quý Vi nhẹ nhàng an ủi. Cô nhớ lại kiếp trước Lộ Lộ cũng từng gặp vấn đề tâm lý, đó cũng là lần đầu tiên cô nhận ra những điều mình cho là tốt cho con hóa ra chỉ là sự áp đặt đơn phương.
"Kiểm tra bài ạ?" Nhóc con dường như không hiểu bác sĩ thì liên quan gì đến thi cử.
"Đúng rồi, mình cứ ngồi đây đợi anh ra là được." Quý Vi nói rồi dụ Lộ Lộ đọc thơ cổ đã học để gi.ết thời gian. Một lúc sau, Cố Trí Viễn bảo: "Hay em đưa Lộ Lộ ra ngoài đi dạo đi, anh ngồi đây đợi là được rồi, chưa biết bao lâu mới xong."
"Không sao, chúng ta cùng đợi, để con ra là thấy chúng ta ngay." Quý Vi lắc đầu. Lộ Lộ trong lòng cô cũng kiên quyết: "Con muốn đợi anh Hai ở đây."
Chờ đợi gần một tiếng đồng hồ, Cố Thần An mới ra. Cố Trí Viễn lại vào phòng bác sĩ. Quý Vi kín đáo quan sát Cố Thần An, hốc mắt thằng bé hơi đỏ, không biết lúc nãy ở trong có khóc không. Cô đang định nói gì đó để đ.á.n.h lạc hướng thì Lộ Lộ đã nhanh nhảu: "Anh hai, anh kiểm tra bài thế nào ạ?"
Cố Thần An ngẩn người, rồi nhanh ch.óng hiểu ý Lộ Lộ, cười đáp: "Anh thi xong rồi."
"Thế em có phải thi không ạ?" Lộ Lộ sốt sắng hỏi. Quý Vi phì cười, hóa ra mục đích của con bé là đây.
"Bác sĩ bảo Lộ Lộ là bé ngoan, không cần thi đâu em." Cố Thần An xoa đầu em. Lúc nãy bác sĩ nói nhiều điều cậu không hiểu hết, nhưng cậu hiểu một điều, bác sĩ bảo vì bố mẹ rất thương cậu nên mới đưa cậu đến đây, và bác sĩ ở trỏng rất hiền.
Thấy Lộ Lộ vui vẻ, nụ cười trên môi Quý Vi cũng rạng rỡ hơn. Cô cúi nhìn đồng hồ, đã quá mười hai giờ trưa: "Các con đói chưa, đợi bố ra mình đi ăn cơm nhé."
"Con hơi đói rồi ạ." Lộ Lộ xoa cái bụng lép kẹp.
"Cố thêm tí nữa, sắp được ăn rồi." Vừa dứt lời thì cửa phòng bật mở, sắc mặt Cố Trí Viễn không tốt lắm nhưng thấy ba mẹ con thì anh nhanh ch.óng điều chỉnh lại biểu cảm.
"Đi ăn thôi!" Rõ ràng lúc này không phải lúc để hỏi chuyện.
"Ừm, đi ăn thôi. Hai đứa muốn ăn gì nào?" Cố Trí Viễn nhìn hai con.
"Ăn KFC tiếp được không ạ?" Mắt Cố Thần An sáng lên.
"Không được, để lần sau đi con." Quý Vi từ chối thẳng thừng.
"Dạ, thế mình ăn cơm đi ạ, con muốn ăn thịt kho tàu." Cố Thần An bỗng dưng thèm món này. Lúc nãy nói chuyện với bác sĩ, cậu chợt nhớ lại hồi trước người đàn bà kia làm thịt kho tàu nhưng mang hết cho người đàn ông đó, chẳng để lại cho cậu miếng nào, nên giờ cậu thèm kinh khủng.
"Được, thế trưa nay mình ăn thịt kho tàu." Món chính buổi trưa được quyết định ngay và luôn.
Theo kinh nghiệm của Quý Vi, quán xá quanh bệnh viện thường dở tệ nên họ không ăn ở đó mà quay lại quán ăn lần trước. Ngoài thịt kho tàu, họ gọi thêm một món rau và một món canh. Trong lúc chờ món, Cố Thần An tò mò hỏi: "Mẹ ơi, lát ăn xong mình về luôn ạ?"
"Ý con là muốn chơi thêm tí nữa à?" Quý Vi chưa rõ ý con.
"Được không ạ?" Cố Thần An không phủ nhận.
"Tất nhiên là được, nhưng mai phải đi học nên muộn nhất là ba giờ mình phải về."
"Được ạ." Cố Thần An nhẩm tính, dù ba giờ về thì ít nhất cũng còn chơi được hơn hai tiếng nữa.
Vì có Cố Thần An ở đó nên Quý Vi không tiện hỏi chẩn đoán của bác sĩ. Nhớ lại vẻ mặt Cố Trí Viễn lúc ra khỏi phòng khám, cô không khỏi lo lắng. Nhưng nghĩ lại, ít nhất chưa đến mức phải kê đơn t.h.u.ố.c thì chắc cũng ổn nhỉ?
Trước khi về, Cố Trí Viễn đột nhiên bảo đi mua đồ, lúc quay lại trên tay anh xách theo một chiếc bánh kem. Quý Vi ngạc nhiên: "Hôm nay sinh nhật ai sao anh?"
"Hôm nay sinh nhật Lộ Lộ mà em quên à?" Cố Trí Viễn nhìn Lộ Lộ rồi hạ thấp giọng nói với cô.
"Sinh nhật Lộ Lộ á?" Quý Vi nhìn anh với ánh mắt khó hiểu.
Ánh mắt đó làm Cố Trí Viễn hoang mang: "Anh xem trong sổ hộ khẩu thấy ghi ngày này mà."
"Hồi làm giấy khai sinh người ta ghi nhầm ngày đấy, sinh nhật Lộ Lộ mười ngày nữa cơ. Nhưng mà cảm ơn anh đã có lòng nhé." Hồi Lộ Lộ làm giấy khai sinh cô đang ở cữ, Tạ Phi bận đột xuất nên nhờ ông nội đi làm, kết quả ông nhớ nhầm ngày.
"Là anh sơ suất quá, đáng lẽ anh nên hỏi em trước." Bánh kem này anh đã gọi điện đặt trước rồi.
"Tôi cảm ơn anh còn không hết ấy chứ. Với lại, ai quy định cứ phải sinh nhật mới được ăn bánh kem đâu."
"Oa, bánh sinh nhật! Của nhà mình ạ?" Lộ Lộ nhìn chằm chằm cái bánh trên tay Cố Trí Viễn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vui sướng.
"Đúng rồi, là của nhà mình đấy. Để mừng Lộ Lộ đi học mẫu giáo và mừng anh Thần An hôm nay rất dũng cảm nè." Quý Vi giải thích cho hai đứa.
"Oa, tuyệt vời quá!" Cố Thần An không ngờ mình cũng có phần.
Có cái bánh kem làm mồi nhử, hai đứa nhỏ nôn nóng muốn về nhà ngay. Nhân lúc chúng mải bàn tán, Quý Vi mới tranh thủ hỏi nhỏ Cố Trí Viễn về tình hình của Cố Thần An.
