Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 33: Trùm Bao Tải (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:38
Editor: Yang Hy
Ban đầu Cố Trí Viễn tưởng Cố Thần An chỉ kể chuyện trường lớp vu vơ như mọi khi, nào ngờ lại nghe được những lời này. Ánh mắt anh lập tức đanh lại: "Ai nói với con câu đó?"
"Bạn Trương Tiểu Quân ạ. Bạn ấy bảo mẹ có mệnh khắc chồng, nên bố Lộ Lộ mới mất, giờ lại đến lượt bố bị thương." Cố Thần An cảm thấy đây chẳng phải lời hay ý đẹp gì, lúc đó chỉ muốn táng cho thằng kia một trận. Nhưng nhớ lời mẹ dạy phải dùng trí, cậu bèn lén đổi cái ghế lung lay ở cuối lớp vào chỗ Trương Tiểu Quân, làm nó ngã chổng vó một cú đau điếng.
"Sau này con bớt chơi với thằng bé ấy đi, cũng đừng tin mấy lời linh tinh đó." Cố Trí Viễn đoán chắc lại do Miêu Tiểu Lan ở nhà đặt điều, rồi thằng con nghe lỏm được mang đi rêu rao.
"Dạ, lần sau nó mà còn nói bậy nữa là con đ.ấ.m cho nó biết tay." Cố Thần An nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, dạo này cậu chăm chỉ luyện võ lắm đấy.
"Cẩn thận đừng để ai thấy nhé." Cố Trí Viễn nhắc nhở.
Mắt Cố Thần An sáng rực lên: "Thế là bố đồng ý cho con đ.á.n.h nó ạ?"
"Bố không khuyến khích dùng bạo lực, nhưng đôi khi nắm đ.ấ.m mới là chân lý, nhất là với mấy kẻ mồm miệng độc địa." Cố Trí Viễn xoa đầu con, ôn tồn dặn dò: "Nhưng nhớ này, đ.á.n.h thì tránh mấy chỗ dễ nhìn thấy như mặt mũi chân tay ra."
"Con hiểu rồi ạ." Cố Thần An nhớ ngay đến cảnh phim trùm bao tải đ.á.n.h người hôm qua, trong đầu nảy ra một kế hoạch.
"Đây là bí mật giữa hai bố con mình, cấm không được kể với ai đấy." Cố Trí Viễn húng hắng ho khan, anh biết Quý Vi cực kỳ phản đối chuyện đ.á.n.h nhau.
"Tất nhiên rồi ạ. Nào, mình móc ngoéo đi bố." Cố Thần An chìa ngón út ra. Lần đầu tiên hai bố con có bí mật chung, cả hai nhìn nhau cười đầy ẩn ý.
"Được rồi, con vào chơi với em đi."
"Bố có cần con giúp gì không ạ?" Cố Thần An xung phong, ý bảo mình có thể chạy việc vặt.
"Tạm thời chưa cần đâu, con vào với em đi." Nhìn bóng con chạy đi, Cố Trí Viễn bỗng thấy lần bị thương này cũng đáng giá, giúp tình cảm bố con khăng khít hơn hẳn. Nhưng nghĩ đến những lời Thần An vừa kể, nụ cười trên môi anh vụt tắt. Miêu Tiểu Lan ác cảm với Quý Vi là vì anh, vậy thì chuyện này phải do anh giải quyết mới đúng.
Cơm nước xong xuôi, Cố Thần An dắt Lộ Lộ ra sân tập võ. Quý Vi vào bếp đun nước tắm cho hai đứa, rồi chợt nhớ đến Cố Trí Viễn. Anh xuất viện về nhà đã hai ngày, tính cả hôm ở viện là ba ngày chưa tắm rửa gì rồi. Với người ưa sạch sẽ như anh chắc khó chịu lắm.
Cố Trí Viễn ngồi giám sát hai đứa nhỏ tập luyện: "Ra đòn mạnh lên chút nữa!" Thấy Quý Vi đứng bên cạnh, anh quay sang hỏi bâng quơ: "Mấy hôm nay Thần An ở trường thế nào em?"
"Vẫn ngoan lắm anh ạ." Quý Vi đáp.
Thấy cô không có biểu hiện gì lạ, Cố Trí Viễn thở phào. Vậy là mẹ con nhà kia chỉ định chọc ngoáy quan hệ giữa Thần An và Quý Vi thôi. Anh chuyển chủ đề: "Mai chắc vợ chồng anh Lữ sang chơi, trưa mình ra quán ăn nhé?"
"Sáng mai tôi có hai tiết thôi, về nấu ở nhà được mà. Chân anh thế kia đi lại bất tiện lắm." Quý Vi muốn anh ở nhà tĩnh dưỡng.
"Thế thì mua đồ ăn sẵn ở quán mang về, em đi làm về còn lao vào bếp núc thì cực quá." Anh gợi ý.
"Cũng được. À, tôi đang đun nước tắm cho tụi nhỏ, anh có muốn tắm không?" Quý Vi cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể.
"Để lát anh tắm cùng Thần An." Hai hôm nay đều là con trai dùng khăn ấm lau người giúp anh, cũng nhờ thế mà hai bố con thân thiết hơn.
"Thần An làm được không anh?" Quý Vi hỏi xong mới thấy hớ. Cố Thần An không làm được chẳng lẽ cô làm? Nghĩ đến cảnh đó mặt cô đỏ bừng lên, trong đầu hiện ra đủ thứ hình ảnh nhạy cảm. Cô vội nắm c.h.ặ.t t.a.y để lấy lại bình tĩnh.
"Được mà, hai hôm nay thằng bé làm tốt lắm." Cố Trí Viễn gật đầu.
"Là tôi sơ suất quá." Quý Vi áy náy. Mấy hôm nay anh cư xử như người bình thường làm cô quên béng mất anh đang là thương binh.
"Sao lại là lỗi của em được?" Anh lắc đầu, sợ cô nghĩ ngợi nên lảng sang chuyện khác: "À, tiết dự giờ hôm nọ của em thế nào rồi?"
"Lãnh đạo có vẻ hài lòng anh ạ." Nhớ lại ánh mắt tán thưởng của mấy vị đó, cô thấy khá yên tâm.
"Chuyện em muốn chuyển lên thành phố là phải dựa vào mấy cái này à?" Cố Trí Viễn mù tịt về quy trình xét duyệt của nghành giáo d.ụ.c.
"Vâng, phải được xếp loại giáo viên xuất sắc mới có cơ hội, tiết dự giờ chỉ là một phần thôi."
Lần đầu tiên hai người nghiêm túc bàn chuyện công việc. Một lúc sau, Cố Trí Viễn hỏi: "Em nghĩ sao về chuyện nghỉ việc không lương để làm kinh doanh?"
"Sao tự dưng anh hỏi thế?" Quý Vi ngạc nhiên nhìn anh. Chẳng lẽ anh định...
"Hôm nọ nghe mấy ông anh nói chuyện, anh cũng thấy hơi lung lay." Anh thú thật. Công việc hiện tại tuy ổn định nhưng phải đi suốt, lương lậu chỉ đủ ăn đủ tiêu, chẳng dư dả được bao nhiêu.
"Biết nói sao nhỉ, cái gì cũng có hai mặt. Nếu chấp nhận được rủi ro thua lỗ thì cứ thử xem sao. Mà cơ quan anh có chế độ cho nghỉ không lương giữ biên chế à?" Quý Vi tò mò.
"Cái này anh cũng chưa rõ lắm." Anh lắc đầu.
"Nếu kinh doanh thì anh định làm gì?" Quý Vi hỏi. Thập niên 90 được ví là thời đại hoàng kim, "nhà nhà làm giàu, người người kinh doanh", chỉ cần nắm bắt đúng thời cơ thì kiếm tiền dễ như trở bàn tay.
"Anh chưa có kế hoạch cụ thể, tính toán kỹ rồi mới dám nói." Tính anh làm gì cũng phải chắc chắn.
Thật ra Quý Vi cũng từng nghĩ đến chuyện buôn bán, nhưng mới sống lại chưa lâu, vốn liếng chẳng có nên đành gác lại. Không ngờ Cố Trí Viễn cũng có ý định này. Thấy anh im lặng, cô kể về dự định sắp tới: "Còn hai tháng nữa là nghỉ hè, tôi tính mở lớp dạy thêm."
"Anh giúp được gì không?"
"Chưa vội đâu, đợi chân anh khỏi hẳn đã." Quý Vi nhìn cái chân bó bột của anh. Người ta bảo bị thương động đến gân cốt phải nằm trăm ngày, đợi anh khỏi chắc cũng hết hè rồi.
"Được." Anh cười đáp, nhưng trong đầu vẫn nung nấu ý định tìm việc gì đó giúp cô rồi.
