Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 34: Trùm Bao Tải (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:38
Editor: Yang Hy
Sáng hôm sau, đợi Quý Vi đưa con đi học xong, Cố Trí Viễn chống nạng đi thẳng sang nhà họ Trương.
Bố Trương Tiểu Quân là Trương Kiến Quốc, một tay buôn chuyến hay chạy chợ các xã. Hôm nay anh ta ở nhà nghỉ ngơi. Nghe tiếng đập cửa rầm rầm, anh ta khó chịu ra mặt, còn Miêu Tiểu Lan thì hớn hở: "Chắc người ta biết ông ở nhà nên sang mua đồ đấy."
Nhưng khi nhìn thấy người đứng ngoài cửa, nụ cười trên môi chị ta tắt ngấm, ánh mắt lúng liếng đảo qua đảo lại đầy vẻ chột dạ, rồi cố gân cổ lên: "Cậu sang đây làm gì?"
"Tôi làm gì thì chị Trương biết rõ nhất đấy." Cố Trí Viễn nhìn chị ta bằng ánh mắt sắc lạnh.
"Có việc gì thì nói toẹt ra, đừng có úp úp mở mở." Lần trước sang tìm Quý Vi gây sự bị chồng biết được, chị ta đã ăn c.h.ử.i té tát rồi.
"Ai đấy?" Trương Kiến Quốc trong nhà vọng tiếng ra.
"Tôi, Cố Trí Viễn đây."
Trương Kiến Quốc quá quen mặt Cố Trí Viễn vì hay gặp anh đi thu thuế ở chợ phiên. Anh ta vội bảo vợ mở cửa: "Cậu Cố à, sao cậu lại..." Nhìn thấy cái chân bó bột, anh ta vỗ trán: "Bảo sao mấy hôm nay chỉ thấy mỗi chú Vương, hóa ra cậu bị thương à? Cậu tìm tôi có việc gì không?"
Trương Kiến Quốc luôn muốn tạo quan hệ tốt với Cố Trí Viễn nhưng anh cứ lạnh nhạt mãi. Giờ thấy anh chủ động tìm đến, anh ta mừng như bắt được vàng: "Vào nhà ngồi chơi đã cậu Cố, Tiểu Lan, đi pha trà nhanh lên!"
"Khỏi cần, tôi đến nói một chuyện rồi về ngay." Cố Trí Viễn xua tay.
"Chuyện gì thế cậu?" Thấy mặt anh nghiêm trọng, Trương Kiến Quốc bắt đầu chột dạ.
Lần này Cố Trí Viễn không nhìn anh ta mà quay sang nhìn chằm chằm Miêu Tiểu Lan: "Chị Trương, tôi có mấy ông bạn làm công an bảo rằng tội vu khống, bôi nhọ người khác cũng bị phạt tù đấy. Chuyện tôi từ chối em gái chị là do tôi, không liên quan gì đến Quý Vi. Chị có ấm ức gì thì cứ tìm tôi mà xả, đừng giở mấy trò ném đá giấu tay hèn hạ, lại còn tiêm nhiễm vào đầu trẻ con những thứ độc hại. Lần sau mà tôi còn nghe thấy mấy lời đó nữa thì chúng ta gặp nhau ở tòa."
"Cậu Cố, có hiểu lầm gì không đấy?" Trương Kiến Quốc cố vớt vát.
"Có hiểu lầm hay không thì vợ anh tự biết. Gia đình và con cái là giới hạn của tôi, dù có mất việc tôi cũng sẽ đòi lại công bằng cho họ đến cùng." Nói xong, Cố Trí Viễn quay lưng chống nạng bỏ đi thẳng.
Miêu Tiểu Lan đứng ch.ết trân tại chỗ. Chị ta xúi con trai nói mấy câu đó với Cố Thần An cốt để chọc ngoáy, làm Cố Trí Viễn chán ghét Quý Vi. Ai ngờ anh lại phản ứng gay gắt đến thế, còn đến tận nhà dằn mặt chị ta.
Thấy vợ đờ đẫn, Trương Kiến Quốc điên tiết quát: "Cô lại gây chuyện gì rồi? Tôi đã bảo phải xây dựng mối quan hệ tốt với họ cơ mà? Đồ ngu này, thằng Quân còn học lớp cô Quý mấy năm nữa, cái đầu lợn của cô chứa bã đậu à?"
"Tôi có nói gì đâu, tôi chỉ bảo thằng Quân nhắc nhở họ thôi mà, ai ngờ họ hiểu lầm..." Miêu Tiểu Lan cố cãi chày cãi cối.
"Tôi không hiểu sao mẹ tôi lại rước cái loại ngu xuẩn như cô về làm dâu không biết!" Trương Kiến Quốc tức nổ đom đóm mắt. Người ta thì tìm cách lấy lòng không được, con đàn bà này chỉ một câu nói đã đắc tội với cả nhà người ta. Anh ta lại quay sang oán trách bà mẹ già ở quê.
…
Ở trường, Cố Thần An cũng chẳng ngồi yên. Cậu nhóc dành cả buổi để quan sát địa hình, tính toán thời điểm thích hợp để "tẩn" Trương Tiểu Quân một trận ra trò. May sao hôm nay đến phiên tổ cậu trực nhật, mà Trương Tiểu Quân lại cùng tổ. Đúng là trời giúp!
Quý Vi dạo này bận rộn sưu tầm tài liệu thi học sinh giỏi nên không để ý đến những toan tính của con trai.
Cả ngày hôm đó Cố Thần An cứ nhấp nha nhấp nhổm vì hưng phấn. Cuối cùng, thời khắc quan trọng nhất cũng đến vào giờ tan học. Nhóm trực nhật có sáu người, cậu cứ chằm chằm theo dõi từng cử động của Trương Tiểu Quân. Cuối cùng cũng đợi được lúc nó đi đổ rác một mình. Nhân cơ hội lúc Trương Tiểu Quân đang cúi người xuống, Cố Thần An lao tới, một tay đè c.h.ặ.t thắt lưng không cho nó ngóc đầu dậy, tay kia trùm cái túi nilon đã chuẩn bị sẵn lên đầu nó. Sau đó, cậu tung cước đá liên tiếp vào m.ô.n.g thằng nhóc. Vốn định tát cho mấy cái nhưng nhớ lời bố dặn phải đ.á.n.h vào chỗ kín, cậu đành nhịn. Xong việc, Cố Thần An co giò chạy bay chạy biến. Cậu cảm thấy tim mình đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, chưa bao giờ cậu chạy nhanh như thế, kể cả lúc thi chạy ở trường. Nhưng nghĩ đến tiếng kêu ư ử của Trương Tiểu Quân lúc nãy, cậu thấy hả hê vô cùng.
Trương Tiểu Quân bị "trùm bao tải" đ.á.n.h úp bất ngờ, ôm cái m.ô.n.g đau điếng chạy về lớp. Trong đầu nó đã khoanh vùng được "nghi phạm số 1". Vừa vào lớp, thấy Cố Thần An đang giả vờ lau cửa sổ, nó lao đến túm áo: "Cố Thần An! Vừa nãy là cậu đúng không?"
"Buông tôi ra!" Cố Thần An giờ đã khỏe hơn nhờ luyện võ, cậu hất tay Trương Tiểu Quân ra dễ dàng. Trong lòng thầm vui sướng, lời mẹ nói không sai tí nào, tập võ đúng là có tác dụng.
"Trương Tiểu Quân, cậu làm cái gì đấy? Lại muốn đ.á.n.h nhau à?" Bốn bạn còn lại trong lớp xúm lại hỏi.
"Là nó đ.á.n.h tôi trước! Nó rình lúc tôi đi đổ rác đ.á.n.h lén tôi đó!" Trương Tiểu Quân gào lên giải thích.
"Tôi đi vệ sinh xong vào lau cửa sổ suốt, cậu đừng có đổ oan cho tôi." Cố Thần An cãi bay cãi biến. Lần đầu nói dối nên cậu nhóc hơi chột dạ, nói xong vội quay mặt đi chỗ khác.
"Đúng đấy, Thần An ở trong lớp suốt mà. Cậu bảo cậu ấy đ.á.n.h lén cậu, có ai nhìn thấy không? Hay cậu lại kiếm cớ gây sự?" Trương Tiểu Quân bình thường ở trường hay ngứa tay ngứa chân chọc phá bạn bè, nên chẳng ai nghi ngờ lời Cố Thần An nói cả.
Cố Thần An cúi gằm mặt nhìn mũi giày. Lúc ra tay cậu đã ngó nghiêng kỹ rồi, không có ai cả. Nghĩ thế cậu yên tâm hơn, ngẩng đầu lên hỏi ngược lại: "Có phải cậu vẫn cay cú vụ lần trước không? Rõ ràng là mẹ cậu đến nhà tôi ăn vạ trước còn gì."
Mấy bạn khác nghe vậy liền tò mò hỏi: "Vụ đ.á.n.h nhau hôm nọ hả? Tưởng cô giáo giải quyết xong rồi mà?"
"Xong rồi, hai đứa xin lỗi nhau rồi, thế mà mẹ cậu ấy còn đến nhà tôi định đòi tiền đấy." Cố Thần An nhắc lại chuyện cũ đầy bức xúc.
"Không phải như cậu ta nói đâu." Trương Tiểu Quân vội vàng bào chữa.
"Đồ mặt dày, thôi kệ cậu ta đi, dây vào lại bị nhà cậu ta ăn vạ đấy." Một bạn bĩu môi khinh bỉ. Quý Vi làm chủ nhiệm từ năm lớp 1, luôn công bằng nên được học sinh yêu quý, giờ nghe chuyện nhà Trương Tiểu Quân thế này ai cũng ghét.
Trương Tiểu Quân tức anh ách mà không làm gì được, muốn giải thích thì chẳng ai thèm nghe. Đúng lúc đó Quý Vi từ văn phòng đi sang: "Vẫn chưa dọn xong à các em?"
"Xong ngay đây ạ cô ơi!" Cả đám vội vàng giải tán làm việc tiếp, bỏ mặc Trương Tiểu Quân đứng trơ ra đó với cái thùng rác.
Quý Vi thấy lạ liền hỏi: "Sao thế bạn Trương Tiểu Quân?"
"Thưa cô, Cố Thần An đ.á.n.h em." Trương Tiểu Quân vừa nói vừa òa khóc, lần này là tủi thân thật sự.
"Thưa cô bạn ấy nói dối đấy ạ! Bạn Cố Thần An ở trong lớp suốt, bạn Trương Tiểu Quân đi đổ rác bị ai đ.á.n.h không biết lại về đổ vạ cho bạn Cố Thần An ạ." Các bạn khác nhao nhao lên bênh vực trước khi Cố Thần An kịp mở miệng.
Quý Vi liếc nhìn Cố Thần An, bắt gặp ánh mắt lấm lét thoáng qua của cậu nhóc. Cô quay sang hỏi Trương Tiểu Quân: "Nghĩa là em không nhìn rõ ai đ.á.n.h mình sao?"
"Tuy em không nhìn rõ, nhưng em biết chắc chắn là nó." Trương Tiểu Quân vẫn nhớ như in vẻ mặt muốn đ.ấ.m mình của Cố Thần An hôm qua.
"Tại sao em khẳng định là bạn ấy? Có ai nhìn thấy không?" Quý Vi day day thái dương.
"Không có ai ạ, nhưng em biết là nó." Trương Tiểu Quân quả quyết, nhưng không dám nói lý do thật sự. Mấy lời c.h.ử.i bới hôm qua nó chỉ dám nói với Cố Thần An chứ sao dám nói trước mặt cô giáo.
"Trương Tiểu Quân à, cô cũng muốn đứng về phía em, nhưng những lý do em đưa ra đến giờ vẫn chưa đủ thuyết phục." Thời này trường học chưa có camera, Quý Vi cũng không thể vạch trần con trai ngay lúc này.
"Thế chắc em nhầm ạ." Trương Tiểu Quân nghĩ lại, nhỡ đâu Cố Thần An mách cô chuyện mình c.h.ử.i bậy thì toi, mẹ dặn chỉ được nói cho Cố Thần An nghe thôi mà. Nghĩ vậy nên nó đành ngậm bồ hòn làm ngọt, xách thùng rác xuống cuối lớp.
"Đấy, biết ngay là nói điêu mà." Cả lớp lại được thể bênh vực Cố Thần An. Cậu vừa mừng vừa lo, lén nhìn trộm Quý Vi.
Trương Tiểu Quân muốn cãi nhưng không có bằng chứng, động cơ nghi ngờ lại càng không dám nói ra, đành nuốt cục tức này xuống bụng. Cố Thần An tuy thắng thế nhưng trong lòng thấp thỏm, mẹ thông minh thế chắc chắn là đoán ra rồi. Suốt đường về cậu cứ nơm nớp lo sợ, ngay cả Lộ Lộ gọi cũng không nghe thấy.
