Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 38: Chú Ngậm Máu Phun Người (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:39

Editor: Yang Hy

Cả nhà bốn người ngồi trong phòng, mắt to trừng mắt nhỏ, không khí ngượng ngùng đến mức Quý Vi thấy khó thở. Đúng lúc đó, Cố Thần An lên tiếng: "Bố ơi, bà bảo là kết hôn rồi thì phải ngủ chung giường ạ?"

Nhớ lại cảnh bác cả và bác gái ngủ chung một phòng, Cố Thần An bỗng thấy áy náy. Tại mình mà bố mẹ phải ngủ riêng. Cậu siết c.h.ặ.t nắm tay, quyết tâm: "Sau này con sẽ dũng cảm tập ngủ một mình ạ."

Lộ Lộ ngồi bên cạnh nghe vậy thì hoảng hồn, ôm c.h.ặ.t lấy Quý Vi lắc đầu nguầy nguậy: "Không đâu, con không ngủ một mình đâu!"

"Được rồi, mẹ sẽ ngủ với con." Quý Vi vuốt nhẹ mái tóc con gái. Cả Lộ Lộ và Thần An từ bé đều thiếu cảm giác an toàn, nên việc tách giường hay tách phòng cũng phải từ từ, không thể ép uổng được. Cô quay sang nhìn Cố Thần An, dịu dàng bảo: "Thần An à, con đã dũng cảm lắm rồi."

Cố Thần An im lặng. Chỉ mình cậu biết, thật ra cậu chẳng dũng cảm tí nào.

"Để anh bảo anh cả khiêng cái giường xếp dưới nhà lên." Cố Trí Viễn nhìn Quý Vi đầy áy náy.

"Thôi để em đi cho." Quý Vi hiểu ý anh. Giây phút này cô thấy đồng cảm với anh vô cùng. Ai mà chẳng có vài người thân "hãm tài", nghĩ thế cô lại thấy được an ủi phần nào, hóa ra không chỉ mình cô có gia đình cực phẩm.

"Không cần đâu, mẹ anh còn chẳng sợ làm khổ anh cả, anh lo cái gì." Cố Trí Viễn chống nạng đi thẳng ra ngoài.

Bên phòng kia, vợ chồng Cố Trí Liên đang bàn mưu tính kế để ép vợ chồng chú em nhận nuôi Đại Bảo. Lý Diễm Mai hừ mũi: "Cái con Quý Vi này xem ra không phải dạng vừa, nó còn dám bật lại cả mẹ. Theo tôi, cứ để mẹ ở lỳ đây, chúng nó đòi tiền nuôi Đại Bảo thì mẹ ở đây trừ nợ, xem nó còn dám đòi không?" Trần Thúy Nga đâu phải dạng hiền lành, cứ để bà ấy trị con ranh kia cho biết mặt.

"Cô tưởng thằng hai vẫn hiền lành như ngày xưa chắc? Tôi thấy giờ nó hận cả cái nhà này rồi đấy." Sau vụ ly hôn, chuyện cũ của Phương Tình bị lộ, Cố Trí Viễn ghim hận cả nhà.

"Thì lúc cưới nó cũng gật đầu chứ ai ép đâu, trách ai bây giờ?" Lý Diễm Mai chép miệng, lúc đó có ai kề d.a.o vào cổ bắt Cố Trí Viễn cưới đâu.

"Nói thì nói thế, nhưng nó mà làm um lên thì..." Cố Trí Liên bỏ lửng câu nói, nhưng vợ anh ta thừa hiểu. Cố Trí Viễn mà nổi điên lên thì cả nhà ai cũng sợ.

"Chẳng lẽ cứ thế này mà về tay không sao?" Lý Diễm Mai không cam tâm, chuyến đi này tốn bao nhiêu là tiền tàu xe.

"Mai xem ý mẹ thế nào đã." Cố Trí Liên vốn không muốn đi, nhưng vợ và mẹ cứ nằng nặc đòi đi, anh ta đành phải chiều theo.

"Cố Trí Liên, lúc nào anh cũng mai với mốt! Đại Bảo mà cứ ru rú ở quê thì sau này xách dép cho thằng An không xong, anh..." Tiếng gõ cửa cắt ngang tràng càm ràm của Lý Diễm Mai. Cố Trí Liên ra mở cửa, ngạc nhiên khi thấy em trai: "Chú hai, sang đây có việc gì thế?"

"Anh cả, phiền anh xuống nhà khiêng giúp em cái giường xếp lên đây." Cố Trí Viễn nói thẳng.

"Chú thím định ngủ riêng à?" Lý Diễm Mai hóng hớt ngay.

"Anh chị chiếm hết phòng của tụi nhỏ rồi, tối nay đành cho Thần An nằm tạm trên đó vậy." Giọng Cố Trí Viễn lạnh tanh.

"Vẽ chuyện." Lý Diễm Mai bĩu môi. Hồi trước Cố Trí Viễn về phép nhà chật, cả nhà bốn người chen chúc trên một cái giường có sao đâu.

Cố Trí Liên lườm vợ một cái rồi quay sang bảo em: "Được rồi, để anh xuống khiêng lên cho. Hay là bảo thằng An sang đây ngủ với bác?"

"Thôi khỏi phiền anh chị." Cố Trí Viễn lắc đầu từ chối.

Cái giường xếp nhanh ch.óng được kê vào phòng. Quý Vi trải lại ga gối, liếc nhìn thân hình cao lớn của Cố Trí Viễn rồi nhìn cái giường bé tí chưa đầy một mét, ái ngại bảo: "Hay là để em nằm đây cho?"

"Thôi, anh nằm được. Mai anh sẽ bảo họ về." Giọng anh đầy vẻ hối lỗi.

"Về tay không chắc họ chịu à?" Quý Vi thừa biết đám người này không dễ đuổi.

"Không chịu cũng phải chịu." Trước đây anh cứ nghĩ mình đi xa, anh chị ở nhà chăm sóc bố mẹ nên mình thiệt thòi chút cũng chẳng sao. Giờ mới biết cái sự hiếu thảo của mình trong mắt họ chỉ là trò hề.

"Anh lo liệu được là tốt rồi." Quý Vi vỗ vỗ xuống giường, nhắc hai đứa nhỏ đi ngủ.

Thêm hai người đàn ông vào phòng, Quý Vi lôi thêm hai cái chăn mỏng ra. Bộ chăn ga gối đệm đồng nghiệp tặng lại được dịp dùng đến. Cô l.ồ.ng ruột chăn vào, trải lên giường xếp. Cố Trí Viễn thấy thế liền bảo: "Đắp tạm cái gì cũng được, không cần lấy đồ mới đâu em."

"Còn mỗi bộ này thôi, anh cứ dùng đi." Bộ kia để dành cho Cố Thần An, một bộ ở ký túc xá trường, chẳng lẽ lại đưa chăn của mẹ con cô cho anh đắp?

"Màu đỏ đẹp quá." Lộ Lộ chỉ vào cái vỏ chăn mới, trẻ con vốn thích màu sặc sỡ.

"Lần sau mẹ thay cho con nhé. Giờ ngủ đi, mai có muốn đi thành phố không nào?" Câu thần chú này linh nghiệm tức thì, hai đứa nhỏ im bặt, nhắm tịt mắt giả vờ ngủ. Quý Vi buồn cười, cũng nhắm mắt theo. Mãi đến khi nghe tiếng thở đều đều của hai con, cô mới mở mắt ra.

Đây là lần đầu tiên hai người ở chung một phòng sau khi kết hôn. Ánh đèn vàng ấm áp tỏa xuống căn phòng nhỏ. Nhớ đến kế hoạch ngày mai, Quý Vi khẽ nói: "Mai em định đưa tụi nhỏ qua Cung thiếu nhi xem thử, chọn cho hai đứa một lớp năng khiếu mà chúng thích."

"Ừ, mai vất vả cho em rồi." Ở cơ quan Cố Trí Viễn cũng hay nghe đồng nghiệp kể chuyện con cái đi học múa, học đàn. Thời buổi này nhà nào cũng chỉ có một con nên đầu tư giáo d.ụ.c ghê lắm.

"Đã bảo đừng khách sáo mà. Mẹ anh với anh chị lên đây chỉ vì chuyện con cái của anh cả thôi hả anh?"

"Cũng không hẳn. Chắc họ muốn kiểm tra xem địa chỉ cơ quan với chỗ ở của anh có đúng không thôi. Từ hồi phục viên đến giờ anh chưa về quê lần nào mà." Quan trọng hơn là ba tháng nay anh cắt luôn khoản tiền gửi về nhà.

"Thế chuyện trả nhà anh nói lúc nãy là dọa họ thôi à?" Quý Vi thắc mắc. Nếu chỉ là nói dối thì lần sau họ lên sẽ bị lộ tẩy ngay.

"Không đâu, sáng nay chú Tần chủ nhà có ghé qua, bảo là ông bà sắp chuyển xuống Nam Thành ở với con trai nên định bán căn nhà này. Trưa nay lu bu quá anh quên chưa kể với em."

"Họ định bán á?" Mắt Quý Vi sáng lên.

"Ừ, em có ý định gì không?" Thấy vẻ hào hứng của cô, anh hỏi.

"Hay là mình mua đứt luôn đi anh." Sau này thành phố mở rộng, mảnh đất này sẽ có giá lắm đây.

"Em muốn mua chỗ này á?" Cố Trí Viễn ngạc nhiên, tưởng cô thích lên phố ở cơ mà.

"Mua ở đây với mua nhà trên phố đâu có mâu thuẫn gì anh." Quý Vi giải thích. Nhà chung cư trên phố sao so được với nhà mặt đất độc lập, sân vườn rộng rãi thế này.

"Nhưng tiền mình chắc chỉ đủ mua một chỗ thôi." Cố Trí Viễn khéo léo nhắc nhở về tình hình tài chính.

"Chú Tần có báo giá không anh?"

"Anh chưa hỏi, lúc đó anh cũng chưa tính đến chuyện mua. Nếu em quyết định rồi thì mai anh hỏi xem sao."

"Vâng, mai anh hỏi đi." Còn chuyện mua nhà trên phố thì Quý Vi chẳng lo, sau này mua trả góp cũng được mà.

"Được." Cố Trí Viễn gật đầu. Cuốn sổ tiết kiệm anh đưa cô vốn là để dành mua nhà, nhưng chắc phải vay thêm Lữ Song Tài mới đủ. Lúc này anh lại nghĩ đến lời gợi ý làm ăn của anh Lữ. Quý Vi có nhiều dự định lớn lao thế, nếu chỉ dựa vào đồng lương còm cõi của anh thì sao đủ sức làm hậu phương cho cô được.

Quyết định mua nhà tuy bất ngờ nhưng Quý Vi không muốn bỏ lỡ cơ hội. Nghĩ đến tiền nong, cô lại thở dài, phải đẩy nhanh tiến độ kiếm tiền thôi. Mai lên phố tiện thể mua tờ vé số thử vận may xem sao.

Cả hai đều theo đuổi những suy nghĩ riêng, nhịp thở nhanh hơn bình thường. Căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng thở của bốn người. Ánh đèn làm Quý Vi khó ngủ, cô nhỏm dậy: "Em tắt đèn nhé, anh có sợ tối không?"

"Anh sao cũng được." Giọng anh vẫn bình thản như mọi khi.

"Đêm anh cần gì cứ gọi em nhé, đừng tự ý đi lại, ngã cái là khổ đấy."

"Ừ." Hồi ở bộ đội hành quân đêm suốt, anh quen rồi.

Đèn tắt, căn phòng chìm vào bóng tối. Trong đêm đen, mọi giác quan như trở nên nhạy bén hơn. Tiếng thở của người kia nghe rõ mồn một khiến Quý Vi thấy bồn chồn, cô trằn trọc trở mình.

Cái giường xếp cũ kỹ cứ cựa mình là kêu kẽo kẹt, nên Cố Trí Viễn nằm im thin thít. Mãi đến khi thấy giường bên cạnh cứ lục xục, anh mới lên tiếng: "Mai em phải dậy sớm đưa con đi, hay là anh sang phòng bên cạnh ngủ nhé?"

"Không phải tại anh đâu, tại em nghĩ đến chuyện mua nhà nên hưng phấn quá mất ngủ thôi." Quý Vi nói nửa đùa nửa thật.

"Thế à?" Anh có vẻ không tin lắm.

"Thật mà. Mua được nhà rồi mình thích sửa sang thế nào thì sửa, không lo cảnh đi ở nhờ nữa. Có nhà mới có tổ ấm thực sự được anh ạ." Nói đến đây giọng cô chùng xuống, đầy cảm xúc. Kiếp trước cô bỏ lỡ đợt sốt đất năm 95, cứ chần chừ đợi giá giảm, ai ngờ nó cứ tăng vùn vụt, cuối cùng cả đời chẳng mua nổi căn nhà t.ử tế.

Bốn từ "tổ ấm thực sự" như chạm vào góc khuất sâu kín nhất trong lòng Cố Trí Viễn. Với anh, dường như chẳng nơi nào thật sự là nhà. Là con thứ trong gia đình, từ nhỏ anh đã không được yêu thương. Đến khi lấy vợ sinh con, căn phòng được phân ở quê cũng chẳng thể gọi là tổ ấm. Sau này Phương Tình mang Thần An đi thuê nhà, căn nhà trọ đó với anh cũng hoàn toàn xa lạ. Dường như anh chưa từng có một mái nhà đúng nghĩa thuộc về mình. Nhưng giờ đây, trái tim vốn đã nguội lạnh bỗng chốc đập rộn ràng trở lại chỉ vì một câu nói của Quý Vi. Anh bắt đầu nhen nhóm hy vọng về một ngôi nhà thực sự thuộc về mình.

Thấy anh im lặng, Quý Vi nghiêng đầu nhìn sang. Trong bóng tối chẳng thấy rõ gì, chỉ cảm nhận được sự hiện diện của anh qua nhịp thở dồn dập hơn bình thường: "Cố Trí Viễn, anh có ý kiến gì về chuyện mua lại căn nhà này không?"

"Không có, anh thấy em nói rất đúng. Mua xong, mình có thể sửa sang lại cho đàng hoàng." Căn nhà hiện tại anh gần như giữ nguyên hiện trạng, vì nghĩ sớm muộn gì cũng phải trả, cần gì tốn công vô ích. Nhưng giờ thì khác, anh muốn tráng xi măng toàn bộ sân cho Lộ Lộ và Thần An dễ chơi đùa, rồi tận dụng mảnh vườn sau nhà để trồng rau nữa.

"Em cũng thấy thế. Cái bàn ăn ở tầng một mình chuyển chỗ khác đi, rồi thuê thợ mộc đóng thêm mấy cái ghế mới. À, còn phải làm lại bàn học cho tụi nhỏ, lắp lại đường ống nước bên ngoài, xây thêm cái bệ giặt đồ nữa..." Quý Vi càng nói càng hăng, lúc này cô mới nhận ra có quá nhiều thứ cần phải thay đổi.

Thấy anh cứ im re, Quý Vi bỗng thấy ngượng: "Anh có thấy em nói nhiều quá không? Hay anh thấy mấy thứ đó không cần thiết phải sửa?"

"Đâu có, anh thấy những thay đổi em nói nghe rất ấm cúng, cảm giác rất gia đình." Giọng Cố Trí Viễn dịu dàng đến mức chính anh cũng không nhận ra.

"Thế còn anh, anh có muốn sửa gì không?" Quý Vi hỏi.

"Chắc đổi cái tivi trong phòng khách đi em." Cố Trí Viễn khẽ đáp.

"Được, lúc nào rảnh mình cùng liệt kê ra rồi sửa dần dần. Còn phòng của Thần An và Lộ Lộ, cứ để tụi nhỏ tự trang trí, biết đâu lại thích quá mà đòi ngủ riêng sớm ấy chứ." Quý Vi nói xong thì ngáp một cái, cơn buồn ngủ ập đến. Cảm giác bị xâm phạm lãnh thổ lúc nãy đã tan biến, hơi thở của anh giờ đây dường như đã hòa làm một với không gian của cô, không còn chút xa lạ nào nữa.

Đồng hồ sinh học của Quý Vi rất chuẩn, cơn buồn ngủ kéo đến rất nhanh, trước khi chìm vào giấc ngủ cô còn kịp lầm bầm: "Em ngủ trước đây."

Tốc độ đi vào giấc ngủ của cô làm Cố Trí Viễn ngạc nhiên. Tiếng thở đều đều, êm ái vang lên bên tai, anh bất giác mỉm cười. Lần đầu tiên anh cảm thấy tiếng thở của ai đó lại dễ nghe đến thế.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.