Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 37: Ai Ngủ Ở Đây? (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:39

Editor: Yang Hy

Trong phòng khách, hai đứa nhỏ đang làm bài tập cũng mất đi sự tập trung thường ngày. Lộ Lộ nghển cổ nhìn ra ngoài hỏi anh: "Anh ơi, họ là ai thế ạ?"

"Bà nội, bác cả và bác gái đó em." Cố Thần An uể oải trả lời. Mặc dù cậu ít khi về huyện Vân, nhưng cậu chẳng thích họ chút nào.

"Dạ." Lộ Lộ gật gù, cầm b.út màu đỏ vẽ một ông mặt trời.

Cố Thần An nắm c.h.ặ.t b.út trong tay nhưng mãi không viết xuống được chữ nào. Cậu không biết tại sao họ lại đến, nhưng cậu biết họ đến bây giờ chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành.

Mãi đến khi nghe tiếng Quý Vi gọi ăn cơm, cậu mới buông b.út chì xuống. Lộ Lộ thì cuống quýt kéo áo cậu: "Anh ơi, ăn cơm thôi."

"Ừ, đi thôi, ăn cơm." Cố Thần An siết c.h.ặ.t nắm tay, tự nhủ trong lòng rằng bây giờ có bố có mẹ ở đây, cậu không cần phải sợ họ nữa.

Nhờ lời cảnh cáo của Cố Trí Viễn, bữa cơm diễn ra khá yên ắng. Ăn xong Lý Diễm Mai chủ động nhận việc rửa bát, Quý Vi cũng chẳng khách sáo với chị ta, lấy cớ lên lầu dọn phòng rồi dắt Lộ Lộ lên tầng hai.

Tối nay ngủ thế nào đúng là bài toán khó với Quý Vi. Cô không muốn tạo cơ hội cho nhà họ Cố soi mói nên tối nay không thể sắp xếp như mọi khi được. Đang lúc khó xử thì Cố Trí Viễn sai Cố Thần An lên truyền đạt giải pháp.

"Mẹ ơi, bố bảo chân bố không tiện lên lầu, bố ngủ dưới tầng một, bố bảo tối nay con ngủ chung phòng với mẹ và em." Cố Thần An nói xong ngại ngùng nhìn Quý Vi.

"Thế bà nội con và mọi người thì sao?" Quý Vi hỏi.

"Bà nội ngủ phòng bố, bác cả ngủ phòng cũ của con. Bố bảo mẹ không cần dọn đâu, đều sạch cả rồi, đợi họ về rồi giặt lại sau." Cố Thần An chuyển lời của bố.

"Được, mẹ biết rồi." Ánh mắt Quý Vi rơi vào chiếc giường xếp bên cạnh. Đã có cách giải quyết của Cố Trí Viễn thì cô đỡ phải lăn tăn, cứ mang cái giường xếp xuống cho anh nằm là xong.

Giải quyết xong việc này, tâm trạng Quý Vi cũng thoải mái hơn, cô giục hai đứa nhỏ đừng quên tập võ. Vừa xuống lầu, cô đã thấy Lý Diễm Mai vẫy tay: "Thím Vi lại đây, anh chị có chuyện muốn làm phiền chú thím một chút."

Quý Vi ngồi xuống cạnh Cố Trí Viễn rồi mới từ tốn mở miệng: "Chị dâu có việc gì cứ bàn bạc trực tiếp với anh Viễn là được mà."

"Thì nghĩ hai đứa đã đăng ký kết hôn rồi, chuyện lớn cũng phải để thím biết chứ." Lý Diễm Mai cười ôn hòa.

"Chị dâu có chuyện gì thì nói thẳng ra đi." Cố Trí Viễn ghét sự tự tung tự tác của chị ta.

"Là thế này, anh chị định đi làm thuê. Chú thím cũng biết đấy, ở quê vừa không kiếm ra tiền, chất lượng dạy học lại bình thường. Anh chị nghĩ thím vừa khéo là giáo viên, nên định gửi thằng Đại Bảo ở chỗ chú thím, tiện thể có anh có em cho thằng An nó vui." Thấy hai người không phản ứng, Lý Diễm Mai đệm thêm: "Tất nhiên anh chị không để chú thím làm không công đâu, mỗi tháng sẽ gửi phí sinh hoạt cho chú thím."

"Người một nhà cả, Đại Bảo là cháu ruột nó chứ ai, cần gì phí sinh hoạt, chẳng qua chỉ thêm bát thêm đũa thôi mà." Trần Thúy Nga thay Cố Trí Viễn quyết định luôn.

"Thế không được, anh em đã lập gia đình riêng thì nhà ai nấy lo, không thể để vợ chồng chú hai chịu thiệt. Thím Vi, thím thấy sao?" Lý Diễm Mai biết Cố Trí Viễn khó nói chuyện nên hỏi thẳng Quý Vi, đ.á.n.h vào tâm lý cô là dâu mới, da mặt mỏng, ngại từ chối.

"Chị dâu, chuyện này e là không được đâu." Cố Trí Viễn không để Quý Vi kịp mở miệng, trực tiếp từ chối.

Nụ cười trên mặt Lý Diễm Mai cứng đờ: "Chú hai, sao lại không được? Đằng nào chú thím chẳng phải chăm thằng An, thêm Đại Bảo thì có sao đâu?"

"Chắc anh chị cũng biết, chỗ tụi em đang ở là nhà thuê. Nhưng hiện tại tụi em định không thuê tiếp nữa, ký túc xá đơn vị Quý Vi chỉ có một phòng, ngày thường em xuống xã thì cô ấy đưa con vào đó ở là vừa vặn. Hơn nữa bình thường cô ấy đi làm đã bận lắm rồi, không còn sức đâu mà chăm thêm đứa trẻ khác. Nếu chị dâu thật sự muốn Đại Bảo lên đây đi học thì có thể tự thuê nhà mà đưa Đại Bảo theo." Cố Trí Viễn chu đáo đưa ra giải pháp.

"Ý chú là cái nhà này chú thím sắp trả á?" Lý Diễm Mai nghi ngờ hỏi.

"Vâng, nếu không phải tại chân em gãy làm lỡ dở thời gian thì đã trả xong rồi." Cố Trí Viễn gật đầu.

Trong chốc lát, sắc mặt Trần Thúy Nga trở nên rất khó coi. Theo kế hoạch của họ, trước tiên thuyết phục để Đại Bảo vào ở, đợi Đại Bảo vào rồi, bà sẽ đi theo. Tất nhiên bà sang ở cũng có lý do chính đáng, là để chăm sóc cả nhà, giục chúng nó đẻ thêm đứa nữa. Giờ Cố Trí Viễn đòi trả nhà, coi như phá hỏng hết kế hoạch của họ.

"Đang ở tốt sao lại trả? Cứ thuê tiếp đi chứ? Chú hai, hay là chú không muốn Đại Bảo đến nên cố tình tìm cớ đấy?" Nói đến cuối, giọng Cố Trí Liên đã có phần không vui.

"Anh cả, em cũng muốn thuê tiếp lắm, nhưng tiền thuê mỗi năm sáu bảy trăm đồng, hay là anh thuê lại chỗ này đi?" Cố Trí Viễn cười nhìn anh trai.

"Sáu bảy trăm cơ á?" Cố Trí Liên nghe xong trố mắt.

"Đúng thế, trước đây chỉ là ở tạm, giờ em với Quý Vi kết hôn rồi, tụi em cũng phải dành dụm tiền mua nhà chứ, nếu đợi đơn vị phân nhà thì biết đến mùa quýt nào." Cố Trí Viễn lắc đầu.

"Hồi chú ở quân ngũ không để dành được đồng nào à?" Cố Trí Liên vẫn không cam tâm hỏi dồn.

"Mỗi tháng ngoài tiền gửi biếu bố mẹ, còn lại đưa hết cho Phương Tình rồi. Em cũng tưởng cô ấy tích cóp cho Thần An, ai ngờ cô ấy tiêu sạch bách." Cố Trí Viễn thở dài. Lần này Cố Trí Liên im bặt, chuyện em trai kết hôn với Phương Tình là do gia đình ra sức vun vào.

Năm đó Phương Tình tuy xinh đẹp nhưng chuyện cô ta với bạn học ầm ĩ cả lên, bên nhà trai kia không lo nổi sính lễ nên chuyện cưới xin tan thành mây khói. Ở nơi nhỏ bé thế này rất coi trọng danh tiếng, người quanh vùng chẳng ai muốn kết thân với nhà họ Phương. Họ nghĩ rằng Phương Tình có tì vết, cưới về cho thằng hai, họ có thể dùng chuyện này để nắm thóp hai vợ chồng, thế là chủ động sang dạm hỏi. Dù sao thằng hai quanh năm không ở nhà, những chuyện này nó cũng chẳng biết, hơn nữa xảy ra chuyện như vậy, nhà họ Phương cũng không dám đòi sính lễ cao. Nhưng không ngờ Phương Tình sinh xong Thần An thì trở mặt, chẳng biết tỉ tê thế nào mà thằng Hai gửi tiền về chia làm hai phần. Trần Thúy Nga không phải chưa từng làm ầm lên, nhưng Phương Tình ôm Thần An chuyển đi đâu họ hoàn toàn không biết, còn chuyện lên đơn vị tìm Cố Trí Viễn thì càng không thể, thế là họ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

"Giờ chú thím đều đi làm, lương chú thím chắc không thấp đâu nhỉ? Hơn nữa Đại Bảo qua ở anh chị cũng đưa tiền mà, hay là chú thím suy nghĩ lại đi?" Lý Diễm Mai vẫn không muốn từ bỏ ý định nhờ Quý Vi trông con, cô là giáo viên, chắc chắn dạy tốt hơn bà nội nó.

Quý Vi giữ tay Cố Trí Viễn lại, cười nói: "Nghe cũng động lòng đấy chị dâu. Thế anh chị định mỗi tháng đưa tụi em bao nhiêu? Đồng nghiệp của em dạy thêm cho học sinh cuối tuần và nghỉ hè lấy một trăm một tuần đấy. Thế này đi, chúng ta là chỗ thân tình, em cũng không lấy anh chị một trăm một tuần, anh chị đưa em hai trăm một tháng thôi. Sau đó tiền thuê cái nhà này mỗi năm anh chị trả nốt, thế thì anh chị cứ đưa Đại Bảo sang đây."

"Quý Vi, thím đi ăn cướp đấy à?" Mặt Lý Diễm Mai lạnh tanh ngay lập tức, chị ta đi làm thuê cả năm chưa chắc kiếm được ngần ấy tiền, cô đúng là sư t.ử ngoạm.

"Vậy xem ra chị dâu không đồng ý rồi, thế thì em chịu thôi, là do tự anh chị không muốn đấy nhé." Quý Vi xòe tay ra vẻ bất lực.

"Anh chị mà có nhiều tiền thế thì cần quái gì phải đi làm thuê? Quý Vi, uổng công chị tưởng thím là người tốt, xem ra thím là cố tình chứ gì." Lý Diễm Mai cười khẩy, vừa nãy còn diễn cái trò mẹ hiền yêu con, giờ thì không diễn nổi nữa à?

"Chị dâu nói thế là không đúng rồi, tụi em đã đưa ra cách giải quyết, là anh chị không chịu đấy chứ. Thôi muộn rồi, đi ngủ thôi, mai Thần An còn phải đi bệnh viện trên thành phố." Cố Trí Viễn không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.

"Nó đang khỏe mạnh thế kia, ăn được nhảy được thì đi bệnh viện làm gì?" Trần Thúy Nga nhíu mày, cảm thấy đi bệnh viện thành phố đúng là phí tiền.

Cố Trí Viễn liếc nhìn Cố Thần An đang tập võ với Lộ Lộ ngoài sân, chắc chắn con không nghe thấy mới mở miệng: "Là con nợ thằng bé, nếu năm xưa không cưới Phương Tình thì mấy năm nay nó đã không phải chịu những tổn thương đó." Nói xong Cố Trí Viễn thở dài, anh thật sự hối hận vì chuyện này.

Nghe anh nhắc lại chuyện Phương Tình, ba người kia lập tức im bặt, sợ anh đổ lỗi chuyện này lên đầu họ. Cuối cùng Trần Thúy Nga lên tiếng trước: "Thôi đi ngủ đi, chuyện thằng Đại Bảo để sau hẵng tính."

Lý Diễm Mai miễn cưỡng gật đầu: "Thôi được rồi."

Cũng chính lúc này, mắt Trần Thúy Nga tia thấy chiếc giường xếp ở tầng một, bà sa sầm mặt nhìn Cố Trí Viễn hỏi: "Mày định cho ai ngủ ở đây?"

"Con ngủ tạm, con gãy chân lên lầu không tiện, dạo này cứ ngủ đây thôi. Phòng trên lầu con sắp xếp cho mọi người rồi." Cố Trí Viễn vừa nói vừa không quên chỉ vào cái chân bó bột của mình.

"Chân cẳng thế kia, đêm hôm không có người bên cạnh chăm sóc sao được, hơn nữa vợ chồng không ngủ chung để người ta cười cho à? Lát nữa bảo anh cả mày cõng mày lên lầu." Trần Thúy Nga làm vậy không phải vì thương con trai, mà bà cho rằng cưới vợ về là để hầu hạ con trai, con dâu nào chẳng phải thế?

"Được thôi, miễn là mẹ không sợ anh cả mệt." Cố Trí Viễn biết nếu tranh cãi với bà thì sẽ không có hồi kết, nên đồng ý luôn cho xong.

Hai đứa nhỏ đang cúi đầu nghịch ngón tay nghe thấy vậy đều ngẩng lên. Hóa ra vợ chồng không ngủ chung sẽ bị người ta cười chê sao? Thế tại sao bố mẹ mình lại không ngủ chung nhỉ? Trên mặt hai đứa hiện rõ mồn một vẻ thắc mắc.

So với thắc mắc của tụi nhỏ, Quý Vi càng đau đầu hơn. Vậy là tối nay họ bắt buộc phải ngủ chung một phòng rồi sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.