Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 40: Mua Nhà (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:39
Editor: Yang Hy
Câu nói của Cố Trí Viễn làm Cố Trí Liên, người vừa mới chất vấn vợ, quay ngoắt lại nhìn em trai với vẻ mặt không thể tin nổi: "Trí Viễn, chú nghĩ anh như thế sao? Anh là anh ruột của chú, chuyện tày đình như thế làm sao anh có thể giấu chú được?"
"Em cứ tưởng trước khi cưới anh chị đã làm thế rồi, thì làm thêm lần nữa cũng chẳng sao. Hơn nữa, chị dâu đâu chỉ lấy tiền của Phương Tình một lần." Cố Trí Viễn đến giờ vẫn nhớ như in lời mỉa mai của Phương Tình, cô ta cười nhạo anh là niềm tự hào của cả làng thì đã sao, người nhà anh cũng chỉ vì chút lợi lộc cỏn con mà bán đứng anh thôi.
Câu nói ấy chặn đứng mọi lời biện minh của Cố Trí Liên. Anh ta ngước nhìn Cố Trí Viễn, thấy vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt xa lạ của em trai, trong lòng không khỏi thắc mắc. Rõ ràng là anh em ruột thịt, sao lại đi đến nước này? Ngày xưa tình cảm anh em thân thiết lắm mà?
"Cái đồ sao chổi này! Biết chuyện tày trời như thế mà dám giấu nhẹm đi!" Trần Thúy Nga giận tím mặt, giang tay tát bốp vào mặt Lý Diễm Mai.
Cú tát trời giáng khiến Lý Diễm Mai nếm được vị m.á.u tanh trong miệng. Chị ta ngước lên nhìn hai người đối diện, bắt gặp ánh mắt hoang mang của chồng và sự chán ghét của mẹ chồng, chị ta cười khẩy: "Mọi người diễn cái gì chứ? Lúc sang nhà họ Phương dạm hỏi, chẳng lẽ mọi người không lường trước chuyện này à? Lúc đó còn chẳng ngại để Phương Tình cưới chú hai, giờ bày đặt thanh cao cho ai xem?"
Đúng vậy, Cố Trí Viễn cũng không hiểu nổi. Rõ ràng họ biết Phương Tình vẫn còn tơ tưởng đến Thiếp Ngôn Phi, vậy mà vẫn giấu anh để tổ chức đám cưới. Giờ lại làm ra vẻ vô tội, đạo đức giả cho ai xem đây?
"Cô im miệng ngay!" Trần Thúy Nga quát con dâu, rồi vội vàng quay sang giải thích với con trai: "Thằng hai, hồi đó con Phương Tình tuy có dây dưa với thằng Phi, nhưng mẹ biết chúng nó vẫn trong sạch, nếu không mẹ đời nào đi hỏi cưới cho con. Mẹ cứ nghĩ nó lấy con rồi, có con cái vào thì sẽ tu chí làm ăn."
"Đúng đấy chú hai, dù thế nào thì cả nhà cũng muốn tốt cho chú thôi. Nếu hồi đó chú không đồng ý cho Phương Tình mang con lên Ngũ An thì đâu xảy ra cơ sự này." Cố Trí Liên nói xong lại thấy hối hận, ý anh ta không phải là trách móc em trai.
"Không cho cô ấy dẫn Thần An đi, để ở nhà cho mọi người ép tới ch.ết à?" Mãi sau này Cố Trí Viễn mới biết Phương Tình sống ở nhà chồng khổ sở thế nào. Vì vậy anh không hận chuyện cô ta ngoại tình với Thiếp Ngôn Phi, anh chỉ trách bản thân mình. Nhưng điều cô ta sai nhất là trút hết mọi oán hận lên đầu Thần An.
"Làm dâu nhà ai chẳng thế? Có mỗi nó là cành vàng lá ngọc không chịu được khổ à?" Trần Thúy Nga nhíu mày, bà ngày xưa cũng chịu đựng như thế mà ra.
"Giờ nói mấy chuyện này cũng vô nghĩa rồi. Mẹ, mọi người đã phá hỏng cuộc hôn nhân đầu tiên của con, giờ định phá nốt cuộc hôn nhân thứ hai này à? Hay là mẹ với anh cả muốn con ly dị lần nữa, để con lại nai lưng ra làm trâu làm ngựa cho cái nhà này?" Cố Trí Viễn nhìn thẳng vào mắt mẹ, hỏi những điều chất chứa trong lòng bấy lâu.
"Trong mắt mày mẹ là người như thế à?" Trần Thúy Nga lảo đảo lùi lại một bước, ánh mắt đầy tổn thương.
"Con nghĩ thế nào không quan trọng, quan trọng là mọi người đang làm gì kìa. Con với Quý Vi vừa cưới nhau, mọi người đã nhăm nhe tống Đại Bảo sang đây, bắt người ta phải hầu hạ. Dựa vào đâu chứ? Cô ấy chỉ lấy con thôi, chứ có bán thân cho nhà họ Cố đâu. Mọi người nghĩ cứ kết hôn là muốn hành hạ người ta thế nào cũng được à? Hay mọi người không muốn thấy con sống yên ổn?" Cố Trí Viễn hỏi rất chân thành. Anh thật sự không hiểu, anh tự thấy mình đối xử với gia đình không tệ, chẳng làm gì có lỗi với họ, tại sao họ lại đối xử với anh như vậy.
"Được, được lắm! Tao hiểu rồi, mày chê bai cái nhà này chứ gì? Được, tao đi ngay cho khuất mắt mày." Trần Thúy Nga vỗ n.g.ự.c thùm thụp, ra vẻ tức giận lắm.
"Chú hai, chú ăn nói với mẹ kiểu gì thế? Nhìn mẹ tức đến mức nào rồi kìa, còn không mau xin lỗi đi!" Cố Trí Liên ra oai anh cả, quát nạt em.
"Em chỉ nói ra thắc mắc trong lòng thôi, em thấy mình chẳng nói gì sai cả." Cố Trí Viễn không hề nhượng bộ. Tấm màn che đậy sự thối nát của gia đình này lẽ ra phải x.é to.ạc từ lâu rồi. Giờ anh đã có gia đình riêng, cuộc sống yên bình bên Quý Vi là điều anh hằng mong ước, anh quyết không để ai phá hoại nó.
"Nói với nó làm gì cho phí lời! Đi thu dọn đồ đạc, về ngay lập tức!" Trần Thúy Nga hậm hực lườm con trai. Tiếc là chiêu "lạt mềm buộc c.h.ặ.t", lấy lùi làm tiến của bà lần này vô dụng rồi.
"Trí Viễn, chú định làm đến mức này thật sao? Chuyện Phương Tình với Thiếp Ngôn Phi anh chị thật sự không biết gì cả. Chị dâu chú vốn dĩ nông cạn, để anh bảo chị ấy xin lỗi chú." Thấy em trai làm căng, Cố Trí Liên cố vớt vát.
Cố Trí Viễn thất vọng tràn trề. Đến nước này mà anh trai vẫn nghĩ anh đang giận cá c.h.é.m thớt chuyện Phương Tình. Ánh mắt anh thoáng qua vẻ chế giễu: "Không cần đâu, xin lỗi cũng chẳng thay đổi được gì, em cũng không cần lời xin lỗi đó. Cứ thế đi. Tiền dưỡng già cho bố mẹ, phần nào của em em sẽ chịu, còn phần không phải của em thì một xu em cũng không đưa thêm." Anh còn có gia đình nhỏ phải lo, không thể cứ mãi làm con bò vắt sữa cho cả nhà được.
"Được lắm, giờ mày là cán bộ nhà nước rồi, coi thường đám nhà quê này chứ gì, thấy chúng tao làm mày mất mặt chứ gì?" Trần Thúy Nga tức đến đau cả gan.
"Mẹ muốn nghĩ sao thì tùy. Mọi người muốn về đúng không? Cần con tiễn ra bến xe không?" Cố Trí Viễn bình thản nhìn mẹ. Từ nhỏ anh đã biết, trong ba anh em, bà coi trọng anh cả nhất, thương thằng út nhất, còn anh chỉ là đứa có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Lần này Trần Thúy Nga tức đến khó thở, bà đập mạnh vào vai Cố Trí Liên: "Còn không mau đi dọn đồ! Hay đợi nó đuổi cổ ra khỏi nhà mới vừa lòng?"
Cố Trí Liên thở dài, nhìn em trai với ánh mắt đầy thất vọng: "Chú hai, chú làm anh thất vọng quá."
Lý Diễm Mai không lên lầu dọn đồ, vị tanh trong miệng vẫn còn, mụ rón rén lại gần Cố Trí Viễn: "Chú hai, chuyện tống tiền lúc nãy chú nói... là dọa chị thôi đúng không?"
"Em không bao giờ nói dối. Chị dâu không tin cứ lên công an mà hỏi." Tất nhiên anh không nói thêm là chuyện này chỉ có Phương Tình và chị ta biết, chẳng ai làm chứng, Phương Tình cũng chẳng có bằng chứng gì, nên khả năng cao là hòa cả làng. Nhưng với điều kiện là Phương Tình phải đi báo công an đã.
Mặt Lý Diễm Mai cắt không còn giọt m.á.u: "Thế chị trả lại tiền cho Phương Tình được không? Chú hai, chị biết chú hận anh chị, nhưng thằng Đại Bảo nó vô tội mà."
"Làm sai thì phải chịu phạt, đó là lẽ thường tình." Trong mắt Cố Trí Viễn không chút thương cảm.
"Thôi đi, cô nói với nó làm gì! Con khốn đó tự mình làm chuyện đồi bại, nó dám vác mặt đi báo công an chắc?" Trần Thúy Nga lườm con dâu, đúng là đồ vô dụng.
Lúc này Cố Trí Liên xách hành lý đi xuống, ánh mắt phức tạp nhìn em trai, hy vọng anh sẽ giữ họ lại. Nhưng cho đến khi bước ra khỏi cửa, Cố Trí Viễn vẫn im lặng. Cố Trí Liên thở dài, thôi thì dù sao họ cũng có lỗi với nó. Anh ta quay sang trách vợ: "Sao hồi đó biết chuyện không nói với cả nhà? Nếu biết sớm thì đâu đến nông nỗi này?"
Lý Diễm Mai cúi đầu im lặng. Chị ta cũng không ngờ Phương Tình lại to gan đến thế, bị bắt quả tang rồi mà vẫn dám qua lại với tình cũ, rõ ràng cô ta thề thốt là đã cắt đứt rồi cơ mà.
"Câm mồm hết đi! Chuyện này sống để bụng ch.ết mang theo, về quê cấm ai được nhắc đến nửa lời." Trần Thúy Nga trừng mắt cảnh cáo. Chuyện này mà lọt ra ngoài thì còn mặt mũi nào nhìn bà con lối xóm, dù cho chỉ có mình Lý Diễm Mai biết chuyện đi chăng nữa.
"Thế còn chuyện chú hai?" Cố Trí Liên ngập ngừng.
"Nó nói thế còn chưa rõ à? Nếu vì chúng ta mà con bé Quý Vi bỏ nó, nó sẽ không để yên đâu. Thôi, miễn nó vẫn gửi tiền về là được." Trần Thúy Nga chỉ sợ làm căng quá anh cắt luôn viện trợ thì khổ.
"Thế là Đại Bảo không được lên đây học nữa à?" Lý Diễm Mai tiếc rẻ. Ngũ An tuy chỉ là thị trấn nhưng điều kiện học hành ăn đứt cái xó xỉnh ở quê.
"Nếu anh chị thật sự lo cho con, năm nay chịu khó đi làm xa kiếm vốn liếng, sang năm đón thằng bé lên. Vợ thằng hai cũng vừa đi làm vừa chăm con đấy thôi, người ta làm được sao mình không làm được?" Trần Thúy Nga tuy vẫn còn ấm ức, nhưng dù sao Cố Trí Viễn cũng là con ruột, chuyện Phương Tình là do bà tính toán sai lầm, giờ không thể phá nốt hạnh phúc của nó được. Ít nhất cũng phải đợi Quý Vi sinh con đẻ cái xong xuôi đã. Nghĩ đến đây, bà thở hắt ra, đúng là họ đã quá nóng vội rồi.
Lý Diễm Mai định nói thêm gì đó nhưng cơn đau trên mặt nhắc nhở chị ta về cái tát ban nãy, chị ta bặm môi, cuối cùng im lặng nuốt lời vào trong.
…
