Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 41: Mua Nhà (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:39
Editor: Yang Hy
Nhìn bóng người thân khuất dần, Cố Trí Viễn chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào. Tự tay xát muối vào vết thương lòng chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Cũng chính lúc này, anh nhận ra công việc nhà nước ổn định cũng là con d.a.o hai lưỡi. Anh cúi xuống nhìn cái chân bó bột, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về việc nghỉ việc.
Trong khi đó, "biệt đội ba người" đang trên thành phố lại chẳng mảy may bị ảnh hưởng. Họ đang đau đầu suy nghĩ xem ăn sáng món gì. Cố Thần An đã bắt đầu có ý thức tiết kiệm: "Hôm nay mình đừng ăn KFC nữa, ăn cháo với bánh bao thôi ạ."
Lộ Lộ nghe thấy KFC thì mắt sáng rực lên, Cố Thần An vội nhéo nhẹ má em, ôn tồn giải thích: "KFC đắt lắm, tuần trước mình mới ăn rồi mà."
Quý Vi vẫn còn ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở gà gật, không biết Lộ Lộ có hiểu được lý thuyết tiết kiệm của anh trai không nữa. Nghĩ đến đó, cô mỉm cười.
Ăn sáng xong, điểm đến đầu tiên là bệnh viện. Có kinh nghiệm lần trước, họ tìm đến phòng bác sĩ rất nhanh. Đợi Cố Thần An vào trong, Quý Vi quay sang hỏi con gái: "Lộ Lộ, con có muốn học múa không?"
"Múa ạ?" Lộ Lộ gật đầu cái rụp. Ở nhà con bé rất thích nhảy nhót theo nhạc trên tivi.
"Được rồi, tí nữa mẹ đưa con qua Cung thiếu nhi đăng ký nhé." Lộ Lộ học múa, không biết Thần An sẽ chọn môn gì đây.
So với tuần trước, tuần này Cố Thần An ra khỏi phòng bác sĩ với tâm trạng vui vẻ hơn hẳn. Cậu chạy lon ton lại chỗ hai mẹ con: "Mẹ ơi, em Lộ Lộ ơi."
"Anh hai, em sắp được đi học múa đấy." Lộ Lộ khoe ngay tin vui.
"Học múa á? Có mệt không em?" Cố Thần An nhìn chiều cao khiêm tốn của em gái, cảm thấy em mình vẫn còn bé quá.
"Không mệt đâu ạ." Chưa đi học mà Lộ Lộ đã hừng hực khí thế rồi.
"Thần An, con thích môn gì?" Quý Vi hỏi.
"Dạ?" Cố Thần An ngơ ngác.
"Mẹ tính tuần nào cũng phải lên thành phố, tiện thể đăng ký cho cả con và em Lộ Lộ học năng khiếu luôn. Em chọn múa rồi, con muốn học gì?" Quý Vi dịu dàng hỏi.
Cố Thần An sững người, một lúc sau mới lắc đầu: "Con không biết ạ." Đúng là cậu chẳng biết mình thích gì thật.
"Không biết cũng không sao, tí nữa đến Cung thiếu nhi con cứ xem rồi quyết định sau."
"Con thích gì cũng được ạ?" Cố Thần An nhớ lại lời bác sĩ lúc nãy, bác bảo cậu cứ dũng cảm nói ra mong muốn của mình với bố mẹ.
"Tất nhiên rồi, con thích gì mình học cái nấy." Quý Vi gật đầu chắc nịch.
Câu trả lời của mẹ làm Cố Thần An hết sức vui sướng. Đến Cung thiếu nhi, họ không vội đăng ký cho Lộ Lộ ngay mà đi tham quan một vòng xem có những lớp nào. Lần đầu tiên Cố Thần An cảm thấy mình được coi trọng đến thế, cứ nở nụ cười tủm tỉm trên môi mãi không thôi.
Đi một vòng, Quý Vi hỏi: "Sao rồi, con chọn được môn nào chưa?"
Cố Thần An gật đầu: "Mẹ ơi, con muốn học cầu lông, có được không ạ?"
"Được chứ con." Quý Vi hơi bất ngờ vì cậu chọn cầu lông, nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Cô quay sang hỏi con gái: "Lộ Lộ, con vẫn quyết tâm học múa chứ?"
"Dạ, con học múa." Lộ Lộ vừa nói vừa vuốt vuốt cái váy đang mặc.
"Được rồi, giờ mình đi đăng ký, tiện thể hỏi xem cần mua sắm đồ dùng gì trước không." Thế là Quý Vi lại dắt hai con đi làm thủ tục. Cuối cùng, danh sách đồ cần mua gồm vợt cầu lông, quả cầu lông và giày múa cho Lộ Lộ. Cô giáo còn tận tình dặn dò chỉ cần mua loại vợt cơ bản cho người mới tập là được, sau này nâng cấp dần.
Đối với người học cầu lông, quả cầu lông chính là "vật dụng tiêu hao". Lúc nãy ở Cung thiếu nhi, nghe mấy bạn nhỏ rỉ tai nhau như thế, Cố Thần An đã âm thầm quyết tâm: từ giờ phải để dành tiền tiêu vặt để mua cầu lông thôi.
"Tuần sau mới bắt đầu học, giờ vẫn còn sớm, mình về hay đi dạo tiếp đây các con?" Quý Vi nhường quyền quyết định cho hai đứa nhỏ.
"Mình về đi mẹ, bố đang ở nhà một mình ạ." Giọng Cố Thần An thoáng chút lo lắng. Cậu bé thừa biết bà nội và bác cả chẳng đời nào chịu chăm sóc bố đâu.
"Thần An nói đúng, mình về thôi." Quý Vi không ngạc nhiên khi thấy con trai lo cho bố, dù sao hai bố con cũng từng nương tựa vào nhau mà sống. Cô chỉ đang băn khoăn không biết mấy vị "khách quý" ở nhà đã chịu rời đi chưa.
Vốn dĩ Quý Vi đã quên béng vụ mua vé số, nhưng khi đến bến xe, nhìn thấy quầy vé số gần đó, cô mới sực nhớ ra và ghé vào. Hai đứa nhỏ tò mò hỏi: "Mẹ ơi, cái gì đây ạ?"
"Đây là dự án phúc lợi đấy con." Quý Vi cười giải thích.
"Dự án phúc lợi là gì ạ?" Hai đứa nhóc ngơ ngác, không hiểu mẹ đang nói tiếng gì.
"Tức là mẹ bỏ tiền mua cái này, một phần tiền trong đó sẽ được quyên góp cho những người cần giúp đỡ." Cô giải thích đơn giản nhất có thể.
"Thế con cũng muốn mua ạ!" Cố Thần An giờ đã có sáu đồng tiền tiêu vặt trong túi, oách lắm.
"Con cũng mua, con cũng mua!" Lộ Lộ tuy chưa hiểu lắm nhưng thấy anh có thì mình cũng phải có.
"Giờ các con còn bé quá chưa mua được đâu, nhưng mẹ có thể mua hộ." Nói rồi Quý Vi mua thêm hai tờ vé số nữa. Sợ tụi nhỏ tranh giành, cô chọn luôn cùng một dãy số cho cả hai tờ.
Với Quý Vi, mua vé số chỉ là chuyện vui đùa cầu may. Về đến nhà, thấy Cố Trí Viễn đang ngồi trong sân, hai đứa nhỏ liền chạy tới khoe ngay tờ vé số trên tay. Quý Vi đảo mắt nhìn quanh: "Họ về rồi hả anh?"
"Ừ, về rồi." Cố Trí Viễn gật đầu, nhìn tờ vé số trên tay tụi nhỏ cười hỏi: "Sao tự dưng lại mua cái này?"
"Người ta bảo phải có ước mơ mà, nhỡ đâu trúng thì sao?" Quý Vi hiếm khi nói đùa với anh.
Người đang ngồi trên ghế bỗng ngẩn ra. Ước mơ? Anh còn thứ đó sao? Nhưng anh chẳng có nhiều thời gian để thẫn thờ, Cố Thần An đã lại tíu tít khoe cây vợt cầu lông mới tậu: "Bố ơi, tuần sau con đi học cầu lông rồi đấy. Bố có biết đ.á.n.h cầu lông không ạ?"
"Bố không biết." Anh lắc đầu, món này anh chịu thật.
"Không sao, con đi học về sẽ dạy lại cho bố." Cố Thần An vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
"Đợi chân bố khỏi đã nhé. Thế còn Lộ Lộ học gì nào?" Quay sang con gái, giọng anh tự động dịu lại.
"Con học múa ạ. Bố xem giày múa của con có đẹp không ạ?" Lộ Lộ giơ đôi giày múa lên. Gọi là giày múa cho oai chứ thật ra chỉ là đôi giày vải trắng, thay cái quai cài bằng dây chun thôi.
"Đẹp lắm." Anh gật đầu khen.
"Đợi con học xong con cũng về dạy bố múa nhé!" Lộ Lộ hớn hở.
Cố Trí Viễn khựng lại một giây. Nhìn ánh mắt long lanh đầy mong đợi của con gái, lời từ chối mắc nghẹn ở cổ họng, anh đành lấp l.i.ế.m: "Cũng... cũng đợi chân bố khỏi đã nhé."
"Dạ! Anh hai ơi, mình đi vẽ tranh đi." Lộ Lộ chợt nhớ ra ở Cung thiếu nhi cũng có lớp vẽ, nhưng so với vẽ thì bé vẫn thích múa hơn.
Hai đứa nhỏ dắt nhau vào nhà trong, Quý Vi mới có dịp hỏi chuyện: "Anh ăn gì chưa?"
"Rồi, anh ăn ít mì. Bên bệnh viện nay thế nào em?" Anh ân cần hỏi.
"Bác sĩ bảo tình trạng của Thần An khá tốt." Nói xong cô lại liếc nhìn anh, thật lòng cô rất tò mò không biết anh dùng cách gì mà tiễn được ba vị khách khó chiều kia nhanh thế.
"Em muốn hỏi làm sao anh đuổi họ đi được chứ gì?" Kỳ lạ thật, quen nhau chưa lâu nhưng Cố Trí Viễn chỉ cần nhìn qua ánh mắt là hiểu ngay cô đang nghĩ gì.
"Nếu không tiện thì thôi ạ." Quý Vi thú nhận mình cũng chỉ hơi tò mò tí xíu thôi.
"Chẳng có gì không tiện cả, anh lôi chuyện cũ ra nói thôi." Giọng anh thoáng chút chua chát.
Quý Vi lúc đầu hơi ngớ ra, nhưng nhìn nụ cười khổ trên môi anh, cô chợt nhớ đến lúc mình quyết liệt đoạn tuyệt với nhà họ Quý, chẳng phải cũng là lôi chuyện cũ ra tính sổ sao? Phút chốc, cô cảm thấy đồng cảm sâu sắc: "Chuyện qua rồi thì cho qua đi anh."
"Ừ, qua rồi." Cố Trí Viễn nhìn về phía Cố Thần An. Đúng vậy, đều đã qua rồi. Nếu họ không đột ngột xuất hiện thì anh cũng chẳng muốn tự tay x.é to.ạc vết thương chưa lành của mình ra như thế.
Lần đầu tiên thấy Cố Trí Viễn ủ rũ như vậy, Quý Vi hối hận vì đã lỡ lời. Cô cố gắng vớt vát bằng cách kể chuyện của mình: "Chuyện nhà em anh cũng thấy rồi đấy. Hồi bé em cứ tưởng bố mẹ không đến nỗi trọng nam khinh nữ lắm, vì họ vẫn cho em đi học. Mãi sau này em mới nhận ra, trong kế hoạch tương lai của họ chưa bao giờ có em. Có lẽ họ cũng thương em, nhưng họ thương Quý Thắng Chu hơn nhiều. Họ sẵn sàng hy sinh em và Lộ Lộ vì bất cứ chuyện gì của nó. Trước đây em nhịn được, nhưng em không thể để Lộ Lộ chịu khổ cùng em được."
Đây là lần đầu tiên Quý Vi tâm sự với người khác về nỗi thất vọng đối với gia đình. Quay sang thấy Cố Trí Viễn đang trầm ngâm, cô cười bảo: "Em cứ tưởng người giỏi giang như anh thì ở nhà phải được coi trọng lắm chứ." Dù là chuyện đi quân ngũ trước kia hay công việc hiện tại, anh đều là niềm tự hào của gia đình mới phải.
Ánh mắt Cố Trí Viễn trở nên xa xăm: "Có lẽ từ nhỏ anh đã là đứa bị lãng quên. Kể cả sau này anh là đứa có tiền đồ nhất nhà, họ vẫn quen thói phớt lờ, quen thói đòi hỏi. Hồi trước anh khá ngốc, họ càng lờ anh đi, anh càng cố chứng tỏ bản thân, chứng minh mình giỏi hơn anh cả và thằng út. Nhưng hình như họ rất ghét sự chứng tỏ ấy của anh. Lúc đầu anh không hiểu tại sao, sau này mới vỡ lẽ, nếu công nhận anh tức là họ phải thừa nhận sai lầm của mình trước kia. Điều đó với họ khó lắm. Hơn nữa họ phát hiện ra, anh càng muốn chứng tỏ thì càng dễ bị họ lợi dụng. Cũng vì họ không coi trọng anh nên Phương Tình lúc mới về làm dâu đã phải chịu khổ không ít."
Hồi đó anh từng định xin cho Phương Tình đi theo quân, nhưng cô ta từ chối. Sự từ chối ấy làm anh lầm tưởng rằng vì cô ta là con dâu do chính bố mẹ chọn nên sẽ được đối xử tốt, nên mới không muốn đi. Mãi sau này khi cô ta đòi ra ở riêng, anh mới biết mình đã đ.á.n.h giá quá cao gia đình mình. Lúc đó anh lại đề nghị cô ta đi theo quân lần nữa, nhưng vẫn bị từ chối. Chính lúc ấy anh mới lờ mờ nhận ra Phương Tình không hài lòng về cuộc hôn nhân này, hoặc là không hài lòng về anh. Nghĩ đến Cố Thần An còn nhỏ dại, anh đã cố gắng cứu vãn gia đình trên bờ vực thẳm này, nhưng cuối cùng nó vẫn tan vỡ.
Đây là lần đầu Cố Trí Viễn nhắc đến Phương Tình trước mặt Quý Vi. Nhớ lại thái độ sợ hãi và chống đối của Cố Thần An đối với mẹ ruột, Quý Vi không kìm được hỏi: "Vậy nên cô ấy đã trút hết sự bất mãn với gia đình anh lên đầu Thần An sao?"
"Lúc ly hôn anh mới biết, ngay từ đầu Phương Tình đã không muốn cưới rồi. Nếu mà lúc đó anh chịu ngồi xuống nói chuyện rõ ràng với cô ấy thì có lẽ mọi chuyện đã khác." Cuộc hôn nhân này, dù là anh, Phương Tình hay Thần An, chẳng ai là người chiến thắng, tất cả đều là nạn nhân.
"Chuyện này anh không sai, Thần An càng vô tội. Người sai là Phương Tình. Cô ấy không dám phản kháng gia đình lại trút giận lên con cái. Cố Trí Viễn, anh không làm gì sai cả." Quý Vi đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay anh. Đây là lần đầu tiên cô thấy sự bất lực của anh, cô biết đó là nỗi day dứt anh dành cho con trai.
Quý Vi thầm nghĩ: Lạ thật, người trông lạnh lùng thế mà tay lại ấm áp đến vậy. Bàn tay anh to hơn cô tưởng tượng nhiều. Khi ngón tay cái chai sần của anh lướt qua mu bàn tay cô, cô mới giật mình nhận ra hành động của mình. Ngước mắt lên, cô bắt gặp vành tai đỏ lựng của anh, bỗng chốc mọi căng thẳng trong lòng tan biến.
