Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 42: Mua Nhà (3)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:39

Editor: Yang Hy

Lần đầu tiên có người khẳng định chắc nịch rằng anh không sai, Cố Trí Viễn hơi ngẩn ngơ. Từ lúc phát hiện bệnh tình của Cố Thần An, anh luôn chìm trong vòng luẩn quẩn tự trách. Nhưng giờ khắc này, Quý Vi đã kỳ diệu kéo anh ra khỏi vũng lầy đó. Đôi bàn tay đang nắm lấy tay anh ấm áp quá đỗi, lần đầu tiên Cố Trí Viễn khao khát hơi ấm này đến thế, anh vô thức muốn siết c.h.ặ.t lấy tay cô.

Hai bàn tay đan vào nhau, không khí xung quanh dường như loãng đi, cho đến khi giọng nói tủi thân của Cố Thần An vang lên: "Bố ơi, con ếch nhỏ trong phòng con biến mất rồi ạ."

Quý Vi vội rụt tay lại. Trời ơi, vừa nãy cô suýt chút nữa đã định banh tay anh ra xem mấy vết chai rồi. May mà Thần An đến kịp lúc.

"Con có chắc là mất không, hay là con để quên ở đâu?" Cố Trí Viễn hỏi lại cho chắc.

"Con chắc chắn mà, hôm qua con vẫn thấy nó." Cố Thần An buồn thiu, đó là món đồ chơi đầu tiên bố tặng cậu khi xuất ngũ về.

"Chắc là bị bác cả con cầm nhầm rồi, để bố mua đền con cái khác nhé." Cố Trí Viễn không ngờ đến lúc đi rồi mà họ vẫn còn tiện tay "cầm nhầm" đồ chơi của cháu.

"Sao họ cứ đáng ghét thế nhỉ." Cố Thần An lầm bầm.

"Xin lỗi con, lần này là do bố sơ suất, lần sau sẽ không thế nữa đâu." Anh cam đoan với con.

"Không phải tại bố đâu, tại bác cả đáng ghét thôi ạ." Cố Thần An lắc đầu, cậu không trách bố.

Quý Vi đã lấy lại bình tĩnh, cô hỏi hai đứa nhỏ: "Con đã chuẩn bị xong cho ngày mai đi học chưa?"

"Con làm xong hết bài tập rồi ạ." Cố Thần An nhanh nhảu đáp.

"Thế là tốt. À, mẹ lên lầu lấy quần áo bẩn đi giặt đây." Kế hoạch giặt giũ hôm qua bị đám người kia phá hỏng, giờ đống quần áo vẫn nằm chỏng chơ.

"Ga trải giường có cần thay không anh?" Quý Vi nhìn Cố Trí Viễn. Qua thời gian chung sống, cô biết anh mắc bệnh sạch sẽ nhẹ. Giờ cái giường bị mấy người đáng ghét kia nằm lên, chắc chắn anh sẽ muốn thay.

"Thay đi mẹ, người ta nằm rồi con không nằm lại đâu. Mẹ thay bộ khác sạch sẽ cho con nhé. Tối nay con ngủ một mình, bố vẫn ngủ với mẹ và em chứ ạ?" Cố Thần An nói một tràng rồi quay sang em gái: "Lộ Lộ, anh ngủ một mình rồi đấy, em cũng phải tự lập đi."

"Không chịu, em muốn ngủ với mẹ cơ." Lộ Lộ lắc đầu quầy quậy.

"Chỉ có đồ nhát cáy mới ngủ với mẹ thôi." Cố Thần An hết cách đành dùng phép khích tướng.

"Lộ Lộ là đồ nhát cáy mà." Ai ngờ con bé tỉnh bơ thừa nhận luôn.

Câu trả lời của Lộ Lộ làm cả ba người lớn phì cười. Cố Thần An dí tay vào trán em: "Cái đồ ngốc này."

"Anh hai mới là đồ ngốc." Lộ Lộ cũng biết cãi lại ngay.

"Thôi anh không thèm nói chuyện với em nữa. Mẹ ơi mình lên thay ga giường đi, con là người lớn dũng cảm rồi ạ." Cố Thần An vênh mặt chờ được khen. Quý Vi nghĩ thầm: Thật

ra con không cần phải dũng cảm đến thế đâu.

"Chân anh chưa tiện leo cầu thang, anh vẫn ngủ dưới nhà thôi." Cố Trí Viễn lên tiếng.

"Không sao đâu bố, con dìu bố lên được mà, giống hôm nọ ấy. Hôm nay con hỏi bác sĩ rồi, bác ấy bảo bố mẹ phải ngủ chung với nhau mà." Cố Thần An nhìn bố mẹ với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Không ai ngờ thằng bé lại đi hỏi bác sĩ câu này. Cố Trí Viễn định nói gì đó thì bị Quý Vi ngăn lại: "Thôi cứ thế đi anh." Dù sao đêm qua cũng ngủ chung phòng rồi, một đêm hay hai đêm, thậm chí nhiều hơn nữa thì cũng có khác gì nhau đâu.

"Mẹ ơi, tí nữa con giúp mẹ giặt đồ nhé." Cố Thần An đứng trên cầu thang vẫy tay với mẹ.

"Được rồi." Quý Vi không từ chối sự "giúp đỡ" nhiệt tình của con. Nhưng đến khi đống quần áo được ngâm trong chậu nước đầy bọt xà phòng, sự chú ý của hai đứa nhỏ lập tức chuyển sang mấy cái bong bóng.

"Mẹ ơi, tụi con nghịch bong bóng được không ạ?" Mắt Cố Thần An sáng rực.

"Chơi đi, con rủ em chơi cùng nữa, nhưng đừng làm ướt quần áo đấy nhé." Quý Vi dặn dò.

Sân nhà chẳng mấy chốc ngập tràn bong bóng xà phòng. Bong bóng từ bột giặt không nhiều và dai như loại chuyên dụng, nhưng mùi hương xà phòng thơm ngát lan tỏa khắp không gian khiến Cố Trí Viễn cảm thấy bình yên đến lạ. Nếu mà chân anh không bị gãy thì tốt biết mấy.

Dây phơi trong sân chẳng mấy chốc đã treo đầy quần áo. Đồ lót của Cố Trí Viễn thì anh tự giặt mỗi khi lau người, nhưng quần áo mặc ngoài được Quý Vi giặt giúp khiến anh vẫn thấy hơi ngại. Lâu lắm rồi chẳng có ai giặt quần áo cho anh như thế này.

"À, chú Tần chủ nhà ở đâu hả anh? Có cần mình qua hỏi xem chú ấy định bán bao nhiêu không?" Quý Vi vẫn nhớ chuyện mua nhà.

"Chú ấy ở ngay phố sau thôi. Ăn tối xong mình qua nhé." Cố Trí Viễn nhìn đồng hồ, sắp đến giờ cơm rồi.

"Được, thế để em đi nấu cơm đã." Đây là cuối tuần bận rộn đầu tiên của hai người kể từ khi kết hôn.

Trong bữa cơm, Cố Thần An vẫn mải mê "tuyên truyền" cho Lộ Lộ về lợi ích của việc ngủ một mình, nhưng cô bé bịt tai lại, tỏ vẻ không muốn nghe. Cố Trí Viễn vỗ vai con trai: "Thôi nào, em Lộ Lộ mới ba tuổi thôi, đợi em lớn chút nữa rồi con nói chuyện này sau. À đúng rồi, ngày kia là sinh nhật Lộ Lộ phải không em?"

Cố Trí Viễn vẫn nhớ vụ nhầm lẫn bánh kem lần trước, tính theo lời Quý Vi thì đúng là ngày kia rồi.

"Vâng, ngày kia là Lộ Lộ tròn ba tuổi rồi." Quý Vi xoa má con gái.

"Sinh nhật có được ăn bánh kem không mẹ?" Nhớ đến cái bánh tuần trước, giọng Lộ Lộ đầy vẻ háo hức.

"Tất nhiên là được rồi, nhưng lần này là bánh nhỏ thôi nhé con." Thời này loại bánh kem trong hộp nhỏ giá một đồng rất phổ biến, sau này còn trở thành món ăn vặt tuổi thơ đầy hoài niệm.

"Bánh gì cũng được ạ." Với Lộ Lộ, miễn là bánh kem thì cái nào cũng ngon tất.

Cố Thần An im lặng, mày nhíu c.h.ặ.t, cậu đang suy nghĩ xem có nên chuẩn bị quà sinh nhật cho em gái không.

"Lát nữa có đưa tụi nhỏ đi cùng không anh?" Thú thật Quý Vi không yên tâm để hai đứa ở nhà một mình.

"Đưa đi cùng luôn, ở nhà cũng chẳng có việc gì làm mà." Hiểu nỗi lo của cô, Cố Trí Viễn gật đầu đồng ý.

Hai hôm nay chú Tần đang sốt ruột. Quyết định bán nhà là đột xuất, nhưng mấy ngày trôi qua vẫn chưa thấy ai hỏi giá cả, ông bắt đầu lo lắng không biết có phải mình hét giá cao quá không? Hay là mai đi in lại tờ giấy bán nhà khác?

Thấy cả gia đình Cố Trí Viễn xuất hiện trước cửa, ông ngạc nhiên nhìn cái chân bó bột của anh: "Cậu Cố, chân cẳng thế kia đi lại làm gì, có việc cứ nhắn người sang bảo, chú khắc qua."

"Không sao đâu chú Tần, cháu nằm nhà mãi mốc cả người lên rồi. Hôm nay cháu sang là muốn hỏi chú đã tìm được người mua nhà chưa ạ?" Cố Trí Viễn đi thẳng vào vấn đề.

Chú Tần mừng rơn: "Ý cháu là..."

"Vâng, vợ chồng cháu muốn mua lại, không biết chú định giá bao nhiêu?" Cố Trí Viễn khéo léo để lộ chút vẻ khó khăn về tài chính.

"Giá cả dễ thương lượng mà, vào nhà uống nước đã." Căn nhà ế ẩm mãi mới có người hỏi, chú Tần đời nào để khách đi mất.

Nhìn thấy sự nôn nóng trong mắt ông, Quý Vi kín đáo giật nhẹ tay áo Cố Trí Viễn, ra hiệu để cô mặc cả. Cố Trí Viễn khẽ gật đầu, ngầm đồng ý.

"Cậu Cố này, cháu cũng chẳng phải người ngoài, hồi xây cái nhà này chú tốn bao nhiêu công sức. Chỗ người quen biết, nếu cháu thật lòng muốn mua thì chú để giá hai mươi ngàn." Chú Tần nói như thể vừa đưa ra một quyết định lớn lao lắm.

"Chú Tần, giá này có bớt thêm được chút nào không ạ? Vợ chồng cháu cũng thật lòng muốn mua ạ." Trước khi đến Quý Vi đã tham khảo giá nhà đất quanh thị trấn, hai mươi ngàn không đắt nhưng cũng chẳng rẻ.

"Hai mươi ngàn là giá hữu nghị lắm rồi đấy, hơn nữa đồ đạc trong nhà chú cũng để lại hết cho hai đứa, không mang đi đâu." Hai mươi ngàn đúng là mức giá kỳ vọng của ông, nhưng trước khi họ đến, ông cũng đã tính đến chuyện giảm giá rồi.

"Tụi cháu không lấy đồ đạc cũng được, chú bớt cho tụi cháu thêm chút nữa đi ạ. Mười ngàn tám được không chú?" Quý Vi trả giá. Ngoài mặt cô tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng đang đ.á.n.h trống liên hồi.

Chú Tần không ngờ cô lại mặc cả một phát xuống tận hai ngàn. Nghĩ đến chuyện con trai giục giã chuyển xuống Nam Thành, ông do dự một lát rồi chốt: "Được, nhưng chú có một điều kiện, càng sớm càng tốt. Con trai chú ngày nào cũng gọi điện giục, nên chú muốn xong việc này sớm."

"Vâng, chú cho tụi cháu hai ngày để chuẩn bị, thứ tư chúng ta ra phòng công chứng làm thủ tục nhé." Thấy ông đồng ý, Quý Vi thở phào nhẹ nhõm.

Ra khỏi nhà chú Tần, Cố Trí Viễn bắt đầu nhẩm tính xem còn thiếu bao nhiêu tiền, anh an ủi vợ: "Mai anh gọi điện hỏi vay anh Lữ, chắc anh ấy có tiền dư đấy."

"Không cần đâu anh, mai mình ra quỹ tín dụng vay." Vay ngân hàng là phương án Quý Vi đã tính trước.

"Vay ngân hàng á?" Cố Trí Viễn nhìn cô ngạc nhiên, suy nghĩ của cô lúc nào cũng khác người thường cả.

"Vâng, hai vợ chồng mình đều có công ăn việc làm ổn định, mỗi người vay mười ngàn chắc không thành vấn đề đâu. Chồng của đồng nghiệp em làm ở quỹ tín dụng đấy." Quý Vi định mai lên trường sẽ hỏi chị Hoàng Tĩnh về thủ tục vay vốn.

Thấy anh im lặng, cô giải thích thêm: "Em thấy vay ngân hàng tốt hơn, vay người ngoài thì nợ ân tình, chả bằng vay nhà nước, mình trả lãi sòng phẳng."

"Vay thế có cần thế chấp gì không em?"

"Chắc là không đâu, để mai em hỏi kỹ chị Hoàng đã." Lần trước nghe chị Hoàng Tĩnh nói loáng thoáng là có biên chế thì vay dễ lắm.

"Ừ, nghe em." Cố Trí Viễn bỗng thấy có người lo toan, quyết định thay mình cũng tốt thật.

Người ta bảo "nhất quá tam", lần đầu còn ngại chứ lần sau thì quen ngay. So với sự ngượng ngùng tối qua, tối nay Quý Vi đã rất tự nhiên kê lại cái giường xếp trong phòng, giải thích với Cố Trí Viễn: "Bác sĩ bảo phải tạo không khí gia đình ấm cúng cho Thần An, nên trong giai đoạn này mình cứ chiều theo ý con nhé anh?"

"Anh chỉ sợ em thấy bất tiện thôi." Cố Trí Viễn nói ra nỗi lo của mình.

"Có gì đâu mà bất tiện, đợi qua một thời gian nữa anh kiếm cớ chuyển ra ngoài là được mà." Quý Vi lắc đầu, quan trọng nhất bây giờ là tâm lý của Thần An.

"Quý Vi, cảm ơn em. Gặp được em là may mắn của bố con anh." Cố Trí Viễn nghĩ, có lẽ tất cả những trắc trở trước đây chỉ là thử thách để anh gặp được may mắn lần này.

"Gặp được Thần An cũng là may mắn của em mà." Quý Vi đáp lại. Nếu không có cú đẩy của Thần An, cô cũng sẽ không có được người chồng như anh.

"Mẹ ơi, con buồn ngủ." Lộ Lộ ngáp ngắn ngáp dài.

"Ngủ đi con." Quý Vi vỗ về lưng con gái, rồi cũng nhắm mắt lại. Cả ngày chạy đôn chạy đáo trên thành phố làm cô mệt nhoài, giấc ngủ tìm đến rất nhanh.

Tiếng thở đều đều báo hiệu hai mẹ con đã ngủ say. Ánh trăng len lỏi qua khe cửa sổ không kéo kín rèm, phủ lên căn phòng tối một lớp ánh sáng mờ ảo. Ánh mắt Cố Trí Viễn dừng lại trên chiếc giường lớn một chút rồi nhanh ch.óng dời đi, anh cũng nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Đêm đó cả nhà ngủ rất ngon. Ở phòng bên cạnh, Cố Thần An lần đầu tiên ngủ một mình cũng đón chào bình minh trong sự phấn khích. Cậu bé gõ cửa phòng bố mẹ, hớn hở khoe: "Bố ơi, con ngủ một mình không sợ tí nào luôn."

"Thần An giỏi quá!" Quý Vi giơ ngón cái lên khen ngợi.

Lời khen ngợi chính thức này làm Cố Thần An hơi ngượng. Thật ra các bạn trong lớp đã ngủ riêng từ lâu rồi, cậu thế này là muộn đấy, nhưng được khen thì vẫn vui.

Chuyện vui nho nhỏ này làm ngày thứ hai đầu tuần bớt phần u ám. Quý Vi đưa hai con đến trường rồi mới về văn phòng. Cô đến khá sớm, bàn bên cạnh của chị Hoàng Tĩnh vẫn trống không. Tiện tay cầm tờ báo trên bàn lên xem, nhớ ra hôm qua là ngày mở thưởng xổ số, cô lật đến trang kết quả. Nhìn dãy số trúng thưởng in trên đó, hơi thở Quý Vi như ngừng lại.

Hình như... cô trúng thưởng rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.